Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 2650: 2659: Bởi vì cô cả đã to bụng rồi!

Chương trước Chương sau

Lái xe đến đó mất khoảng sáu tiếng đồng hồ.

Diệp Bạch xuất phát từ sáu giờ sáng, đến khoảng giữa trưa mới đến Lục Viên, đúng là giờ cơm, mùi thức ăn bay ra từ căn kiến trúc kiểu Trung Hoa, đây cũng là mùi hương mà Diệp Bạch quen thuộc.

Bảo vệ ở cửa Lục Viên kh nhận được tin tức, kh biết và Lục U đã ly hôn.

Bởi vì cô cả đã to bụng !

ta thể đoán ra chuyện đó được chứ!

Vì vậy, Diệp Bạch cứ vậy mà lái xe vào, thẳng đến cổng chính của nhà họ Lục, đỗ xe xong... Một cô bé chạy ra từ biệt thự. Tiết trời tháng tư, cô bé mặc một chiếc váy in hình hoa cúc nhỏ trên nền trắng, hai b.í.m tóc nhỏ đen nhánh, vô cùng đáng yêu.

Chính là Tiểu Lục Hồi đang trốn học.

Tiểu Lục Hồi th Diệp Bạch, đầu tiên là ngẩn một lát, sau đó đôi mắt to tròn đen nhánh lập tức sáng bừng lên, cô bé theo phản xạ giang hai tay ra muốn ôm Diệp Bạch, nhưng lại nghĩ tới lời đã nói, cô bé lại bu tay xuống.

Cái miệng nhỏ mím lại đầy tủi thân...

Ngay sau đó liền ôm quả bóng cao su nhỏ quay đầu chạy vào nhà. Chỉ vài giây ngắn ngủi, Diệp Bạch đã th lòng đau như xoắn lại.

Tiểu Lục Hồi chạy về, khuôn mặt nhỏ n trắng nõn vẻ như vừa th ma.

Minh Châu đang cùng giúp việc sắp xếp bát đũa, kh phát hiện ra sự bất thường của cô bé, thế nhưng Lục U đang ngồi trên sô pha đọc sách vừa lên đã th dáng vẻ ấm ức của Tiểu Lục Hồi, cô bu sách trong tay xuống, gọi cô bé tới nói chuyện.

vậy?”

Lục U l khăn mặt nhỏ ra lau mồ hôi cho cô bé, dịu dàng hỏi. Tiểu Lục Hồi kh nói rõ được.

Đột nhiên, cô bé ôm l mẹ, cũng kh nói gì, chỉ đặt khuôn mặt nhỏ n của lên vai mẹ... Mặc dù cô bé còn nhỏ nhưng vô cùng cẩn thận để kh chạm vào bụng của mẹ .

Nghe nói trong này em gái nhỏ.

Tiểu Lục Hồi thực sự kỳ lạ, Lục U lo lắng, cô ngước mắt nói với Hoäc Minh Châu: “ lẽ Tiểu Lục Hồi ra ngoài gặp được thứ gì đó kh sạch sẽ, cho ra ngoài xem thế nào?”

Hoắc Minh Châu cũng tới .

Bà lập tức nói: “Rõ ràng đang là ban ngày, thể thứ gì kh sạch sẽ? Cho dù là thứ kh sạch sẽ cũng ra ngoài buổi tối mới

đúng chứ! Hơn nữa chúng ta còn cụ bà của con bé phù hộ, những thứ kh sạch sẽ đó đều kh vào được ngôi nhà này của chúng ta.”

Lục U cảm th lý.

Lúc này, Tiểu Lục Hồi kéo Lục U ra ngoài...

Lục U kh nghĩ gì nhiều, liền đứng dậy ra ngoài, thế nhưng vừa ra khỏi nhà cô đã run lên.

Diệp Bạch đang đứng dưới tán cây ngọc lan. Dưới chân là một đống quà tặng, lẽ là lái xe từ thành phố B tới. Diệp Bạch còn khiếp sợ hơn cả cô.

thẳng vào bụng cô, chỗ đó hơi lộ ra hình vòng cung, thể dễ dàng nhận ra dáng vẻ của mang thai bốn đến năm tháng...

Trái tim Diệp Bạch run lên kịch liệt, đứa trẻ vẫn còn! Đứa con của và Lục U, vẫn còn!

Giọng nhẹ nhàng: “Con ngoan kh? nghịch ngợm lắm kh?”

Chỉ một vài từ đơn giản mà nghẹn ngào mãi mới thể nói thành lời... Trải qua bao tra tấn suốt những ngày gần đây, tới ngày hôm nay cuối cùng cũng th một tia hy vọng, ít nhất trong lòng cũng th dễ chịu hơn nhiều. Lục U kh phá bỏ đứa trẻ, cô kh vì đánh mất đứa trẻ mà đau càng thêm đau.

Lục U cũng bình tĩnh.

Gi kh thể gói được lửa, mặc dù cô chạy về thành phố 6 thế nhưng vẫn bị Diệp Bạch biết Cô vừa định lên tiếng, Tiểu Lục Hồi đã ôm l chân cô. Cô bé ngửa đầu, vẻ mặt đáng yêu... Lục U biết cô bé thích Diệp Bạch, trong lòng cô chua xót tới đau đớn, cuối cùng xoa đầu Tiểu Lục Hi với chú Diệp, con vào ăn cơm trước , ngoan"

Tiểu Lục Hồi ủ rũ.

Diệp Bạch l đồ chơi ra, tới bên cạnh cô bé, ngồi xổm xuống, dịu dàng nói: “Để chú nói chuyện với mẹ con, con vào ăn cơm trước nhé.”

Tiểu Lục Hồi nghe lời . Cũng thích món đồ chơi này.

Cô bé mẹ đầy háo hức, trái tim Lục U mềm nhũn: “Con cảm ơn chủ Diệp "

Lúc này Tiểu Lục Hồi mới vui vẻ hơn.

Cô bé cầm theo món đồ chơi yêu thích của , vui vẻ chạy ... Sau khi vào phòng còn khoe cho bà ngoại xem món quà chú Diệp của cô bé vừa tặng cho cô bé, thực ra Minh Châu cũng đã nghe th âm th bên ngoài, trong chốc lát, trong lòng bà cũng rối loạn.

Đúng lúc này, Lục Khiêm từ trên tầng bước xuống.

th món đồ chơi trên tay Tiểu Lục Hồi, trong lòng cũng đã suy. đoán được đại khái. Ông ngồi xuống sô pha, gọi Tiểu Lục Hồi: “Cho ngoại xem nào, là ai tặng con món đồ chơi xấu thế này.”

Tiểu Lục Hồi bĩu môi một cái: “Rõ ràng là đẹp mà.”

Lục Khiêm về phía Minh Châu, cho bà một cái liếc mắt đây sâu xa.

Minh Châu cũng bất đắc dĩ, bà tới nói: “Để xem Lục U định thế nào đã! 'Tạm thời đừng ra ngoài!”

Bà sợ Lục Khiêm lại tức giận.

Lục Khiêm “hừ” nhẹ một tiếng: “ mới kh thèm rảnh rỗi ra ta.”

Mặc dù nói như vậy nhưng dù thì vẫn thấp thỏm lo lắng cho cô con gái nhỏ của , cơm cũng ăn kh vào, cứ tập trung lén nghe ngóng động tĩnh bên ngoài...

Trong sân, Lục U chăm chú Diệp Bạch.

Cô bĩnh tĩnh lên tiếng: “Diệp Bạch, thật ra cho dù đứa trẻ này còn hay. kh thì chúng ta đều kh thể tiếp tục ở bên nhau được nữa! Giữa chúng ta... Diệp Bạch, kh muốn nói lại những lời gây tổn thương cho khác này một lần nào nữa, chỉ muốn nói với , chúng ta đã kết thúc , kh khả năng quay lại nữa đâu!”

Đôi mắt cô rũ xuống, trong lòng khó chịu.

Cô đã tha thứ cho một lần, cô luôn luôn nhượng bộ cho sự tồn tại của Gina, nhưng thực ra cô đã sai... Chia tay, cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Thế nhưng cô thực sự kh ngờ, Diệp Bạch sẽ nói ra những lời như vậy.

Chỉ cần là một phụ nữ, sẽ kh ai thể chấp nhận được, vậy nên kh thể quay lại nữa.

Lục U vừa dứt lời, cục cưng trong bụng lại đá cô một cái. Hơn bốn tháng, cục cưng đã biết đạp ... Cô nhớ lại khi cô đang mang thai Tiểu Lục Hồi, mỗi khi cô và Diệp Bạch cảm nhận được sinh mệnh nhỏ bé kia đều cảm th vui sướng đến vậy.

Thế nhưng, bây giờ...

Cô từ chối ý tốt của Diệp Bạch, cô đã nói với rõ ràng, kh để lại bất kỳ một đường sống nào.

Diệp Bạch tiến từng bước về phía trước. Lục U liền lùi từng bước về sau.

Trong mắt Diệp Bạch hiện lên một tầng thất vọng, hồi lâu sau, mới nhẹ giọng nói: “Lục U, biết cho dù nói gì, làm gì cũng kh thể bù đắp sai lầm đã phạm , nhưng xin em hãy cho một cơ hội, để chăm Sóc em và con."

Lục U cười nhạt: “Đứa trẻ khỏe, kh cần chăm sóc!”

Cô dừng lại một chút nói tiếp: “Diệp Bạch, sau này đừng đến đây nữa! Khó khăn lắm Tiểu Lục Hồi mới quên được , vừa tới đây con bé lại nhớ lại!”

Sắc mặt Diệp Bạch trắng bệch: “Vậy em muốn sau này bọn chúng kh được gặp , kh bố ?”

là bố của chúng ?”

“Diệp Bạch, xứng làm một bố ? Cục diện hôm nay là do ai tạo thành?”

Lục U nói xong, ngay cả bản thân cô cũng th hoảng hốt.

Cô kh muốn kích động quá mức, nhẹ nhàng vuốt ve bụng , hạ giọng, cúi đầu nói: “Kh cần tr luận xem ai sai ai đúng nữa! Diệp Bạch, chúng ta kết thúc !”

Cô yêu cầu xách những thứ kia về: “Sau này đừng đến đây nữa!” Cô kh muốn nói tiếp, xoay vào nhà.

Diệp Bạch theo bóng dáng cô.

Một phụ nữ mang thai bốn tháng dù thì cũng chút bất tiện, đặc biệt là Lục U còn bị phù nề khi mang thai... Chân cô sưng phù tới mức đứng cũng kh thoải mái, thỉnh thoảng cô thậm chí còn kh ngủ được.

Khi đó, trước khi ngủ, lúc nào Diệp Bạch cũng giúp cô ngâm chân mát xa cho cô.

Nhưng bây giờ cô vượt qua thời kỳ mang thai thế nào đây?

Lục U biết Diệp Bạch đang , trong lòng cô cũng vô cùng khổ sở, hai họ đã quen nhau nhiều năm như vậy, còn đã từng

là vợ chồng, hơn nữa cô còn mang thai đứa con của ... Thế nhưng yêu sâu đậm bao nhiêu thì tổn thương cũng sâu sắc b nhiêu.

Sự thật thì ? Đứa trẻ vẫn còn thì ? Căn bản kh thể thay đổi được gì cả.

Cô quay vào nhà, Lục Khiêm lập tức đặt bát xuống, nhẹ giọng hỏi: “ ta ?”

Lục U lắc đầu: “Con kh biết! Nhưng con nghĩ hẳn là sẽ kh vào đây đâu!"

Lục Khiêm thở dài một hơi.

Minh Châu im lặng xới cơm cho Lục U, gắp thêm món cô thích ăn nhất. Chị Quế, giúp việc trong nhà, còn xé một cái đùi gà đặt vào bát của cô, nh nhẹn nói: “Phụ nữ mang thai vui vẻ một chút, cố gắng đừng nghĩ tới những chuyện kh vui này thì đứa trẻ sinh ra mới xinh đẹp khỏe mạnh được, giống như. Tiểu Lục Hồi của chúng ta vậy!”

Tiểu Lục Hồi cúi đầu ăn cơm.

Một lát sau, giọng nói non nớt chưa trưởng thành của cô bé vang lên: “Chú Diệp kh vui vẻ, cũng kh khỏe mạnh!”

Lục Khiêm cũng kh nhịn được mà bật cười. Ông thưởng cho cô cháu gái nhỏ một cái đùi gà.... Bên ngoài, Diệp Bạch vẫn kh rời !

kh thể mang những thứ này về được, bèn mang thẳng tới phòng bếp của Lục Viên, khi lái xe ra ngoài, bảo vệ đã đoán được kết quả, bèn cho một ánh mắt đồng cảm.

Lái xe ra ngoài, Diệp Bạch gọi ện thoại cho thư ký.

“Khoảng thời gian này dự định làm việc tại thành phố C, sau này những tài liệu nào quan trọng thì cô đích thân mang tới thành phố C, ở khách sạn XX... Đúng vậy, dùng xe chuyên dụng mang tới!”

Thư ký ở đầu bên kia tối sâm hai mắt.

Diệp Bạch dừng lại một chút, bỗng nhiên nói: "Lục U đang mang thai, muốn chăm sóc cô cho đến khi sinh con."

Diệp Bạch nói xong, thư ký bên kia càng sợ ngây . Tổng Giám đốc Lục mang thai ư?

Thư ký kh dám hỏi cũng kh dám nói gì, cô chỉ thể phục tùng sự sắp xếp của cấp trên... Diệp Bạch lại phân phó cô mua một ít sách giáo dục sinh sản gửi thẳng đến thành phố C.

Thư ký Lâm nhịn kh được nói: “Tổng Giám đốc Diệp, Tổng Giám đốc Lục nhất định sẽ sắp xếp những chuyện này, hơn nữa cũng kh là thai đầu nên cũng kinh nghiệm .”

Trong ện thoại, Diệp Bạch trầm mặc một lát: “Là muốn xem.”

Thực ra, cũng kh là thai đầu. Lúc Lục U mang thai Tiểu Lục Hồi, cũng đã xem qua kh ít lần, nhưng vẫn cảm th cần xem lại...

Thư ký Lâm gật đầu: “Vâng, Tổng Giám đốc Diệp! Trước tám giờ tối nay sẽ đến thành phố C gặp ngài.”

Cúp ện thoại, Diệp Bạch tựa lưng vào ghế da.

tựa đầu lên cánh tay, nghĩ tới dáng vẻ vừa của Lục U.

Quá gấp gáp, thậm chí kh thể kỹ, chỉ cảm th cô kh mập sau khi mang thai bốn tháng, mặt vẫn nho nhỏ , chỉ phần bụng rõ ràng là phình ra...

Cũng kh biết dinh dưỡng của đứa nhỏ đủ hay kh nữa!

Diệp Bạch vốn muốn ở khách sạn, nhưng nghĩ lại, vẫn nên để thư ký dùng tốc độ nh nhất mua lại một chỗ ở đây, sẽ chuẩn bị ở lại lâu dài.

Đó là một ngôi biệt thự nhỏ, cách Lục Viên khoảng năm phút xe. Diện tích kh lớn,

Sân cũng nhỏ, nhưng một bãi cỏ, đủ cho Tiểu Lục Hồi nô đùa.

Diệp Bạch tốn cả buổi chiều sửa sang lại, xử lý ra dáng, buổi tối thư ký Lâm đưa tư liệu tới cũng kinh ngạc, quả nhiên sức hành động của đàn ở một thời ểm nào đó là kinh !

Đồng thời cô cũng cảm thán: tiền thật tốt!

Trong phòng làm việc ở tầng hai, thư ký Lâm đã sắp xếp lại các tài liệu của c ty, mong sếp xem qua, nhưng sếp đang cầm một cuốn sách “hướng dẫn về em bé, kh chỉ đọc mà còn kh kìm lòng được mà nói: “Năm tháng nữa, đứa bé sẽ ra đời.”

'Thư ký Lâm cũng mừng cho .

Chẳng qua, cô vẫn cẩn thận hỏi một câu: “Tổng Giám đốc Diệp, Tổng Giám đốc Lục giận ngài à?”

Diệp Bạch khẽ “ừ” một tiếng. nói: “, đang giận ! Cũng kh biết khi nào mới dỗ được đây!” Kỳ thật trong lòng rõ ràng.

Cho dù cố gắng cứu vấn cả đời thì Lục U thể sẽ kh cần nữa!

Nghĩ đến đây, chút bi thương. Diệp Bạch kh lên tiếng.

Thư ký Lâm cảm nhận được cảm xúc của , động tĩnh thu dọn đồ đạc cũng nhỏ lại, lát sau cô nói nhỏ: “Văn kiện đều đã được sắp xếp xong xuôi! Tủ lạnh trong bếp cũng đều chất đầy cả , Tổng Giám đốc Diệp về khách sạn trước, trưa mai sẽ tới l văn kiện.”

Diệp Bạch khẽ gật đầu. Thư ký Lâm im lặng lui ra ngoài, cô xuống lầu rời , lúc qua bãi cỏ, ngửi th mùi thơm ngát của cỏ x, cô nghĩ đến buổi chiều Tổng Giám đốc Diệp

đã dùng máy cắt cỏ để sửa sang lại bãi cỏ.

Cô nghĩ Tổng Giám đốc Diệp thật ra là một đàn biết hưởng thụ cuộc sống.

Giống như Diệp Bạch nghĩ, cho dù đứa bé còn sống, Lục U cũng kh ý định gương vỡ lại lành với .

vẫn kh gặp được cô.

cũng kh vào được Lục Viên, chỉ thể giống như lúc ở thành phố. B, mặc kệ mưa gió khổ sở chờ đợi, nhưng ều này kh tác dụng, phụ nữ một khi đã c.h.ế.t tâm thì kh thể vấn hồi.

Đầu tháng năm, Lục U theo Hoắc Minh Châu trở về thành phố B một chuyến.

Đêm từ thiện mỗi năm một lần của nhân vật nổi tiếng ở thành phố B, đương nhiên l giá trị hiện tại của Lục Thước làm gương, Lục Huân thì lại kh thích những trường hợp đó, cho nên hàng năm Minh Châu đều lộ mặt.

Bà mang theo Lục U. Cốt để cô giải sầu.

Tháng năm ở thành phố B, trời mưa làm ta phiền lòng, Minh Châu và Lục U ra khỏi sân bay đã th Diệp Bạch.

mặc áo T - shirt trắng, đeo kính râm. Chiều cao gần 1m90.

Cho dù là Hoắc Minh Châu thì cũng thừa nhận cựu con rể này năng lực l lòng các cô gái, ngoại hình này, thật là kh thể chê mà.

về phía Lục U, ánh mắt phức tạp.

Lục U tự nhiên cũng th Diệp Bạch, giống như trước đây, cô đã coi là kh khí!

Cô khẽ nói: “Lên xe thôi ạ!”

Hoắc Minh Châu than nhẹ một tiếng, đỡ con gái lên xe.

Bụng Lục U lại lớn thêm chút, nhưng hành động vẫn tự nhiên, xem ra đứa bé ngoan... Diệp Bạch im lặng , kh dám tiến lên qu rầy chỉ khẽ gật đầu với Hoắc Minh Châu, một tiếng mẹ cũng kh thốt ra được.

Hoắc Minh Châu đeo kính râm, ngồi lên xe.

“Ai nha, thành phố B hôm nay mưa thật to ha! Sấm cũng lớn nữa này, kh biết phụ lòng nào lại gặp báo ứng đ!”

Diệp Bạch đứng đó.

Thư ký Lâm phía sau kh nhịn được, cô thật sự nhịn kh được và cười ra tiếng.

Nhưng vì bát cơm, cô nh chóng nhịn xuống. Diệp Bạch liếc .

'Trên xe, Hoắc Minh Châu tháo kính râm xuống, khẽ hỏi: “Thật sự kh tha thứ cho ta à?”

Lục U ra ngoài cửa sổ xe. Đắng chát cười: “Kh gì là tha thứ hay kh tha thứ, cũng kh ai kh thể sống thiếu ai, giống như Gina vậy, khi đó ên cuồng vì ta như thế, nhưng chẳng hiện tại đã lập gia đình và sống tốt đ thôi!”

Cô thừa nhận, vừa mới bắt đầu là kh quen, là kh nỡ bu. Nửa đêm mơ về.

Cô sẽ mơ th đêm đó, sẽ mơ th những lời Diệp Bạch nói với cô, cũng mơ th ra nước ngoài và kh trở lại, mà trong mơ vẫn là chồng của cô.

Nhưng giấc mơ sẽ thức dậy.

Dần dần, cô ít khi mơ th ... dù tổn thương lớn hơn nữa, thời gian cũng sẽ phai nhạt.

Sau đó, họ đến những cuộc sống khác nhau. Vốn dĩ, Lục U muốn chuyển c ty đến thành phố C, nhưng Diệp Bạch biết sự tồn tại của đứa bé, cũng kh còn cần thiết nữa, cô chuẩn bị sinh con xong ở cữ sẽ trở về thành phố B, khi đó Tiểu Lục Hồi cũng chính thức vào trường mẫu giáo.

Chiếc RV màu đen chạy trong mưa,

Phía sau, một chiếc Bentley màu đen thủy chung vẫn duy trì khoảng cách xe giữa hai , từ từ theo.

Lục U biết, đó là Diệp Bạch.

tựa hồ lo lắng cho cô, lo lắng cho đứa nhỏ này... Nhưng ích lợi gì đâu, nước mất khó thu, bù đắp nhiều hơn nữa cũng chỉ lộ ra sự tàn nhẫn quá mức lúc trước mà thôi!

Một giờ sau, xe tiến vào đường riêng của nhà họ Lục.

Tài xế nhẹ giọng nói: “Cô cả, xe của Tổng Giám đốc Diệp kh theo nữa.”

Lục U “ừ” một tiếng.

Cô cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới, bởi vì cục cưng bên trong đang động... Minh Châu nhẹ nhàng vuốt ve, dịu dàng hỏi: “Đã nghĩ kĩ tên hay chưa?

Lục U lắc đầu: “Còn chưa nghĩ ra. Hoắc Minh Châu gật đầu: “Con gái quý giá, nên suy nghĩ thật kỹ tối hôm trước mẹ đã nói với bố con, bảo con đặt tên, con biết bố con nói thế nào kh?"

Bà hãng giọng, học theo giọng nói của Lục Khiêm.

[Hoắc Minh ngoại trừ một cái miệng lợi hại thì ta còn văn hóa gì nữa à?]

Hoắc Minh Châu “hừ hừ “ hai tiếng: “Nói như văn hóa ."

Lục U buồn cười,

Đồng thời lại chút hâm mộ tình cảm của bố mẹ, cô nhẹ nhàng tựa vào vai Hoặc Minh Châu, nhỏ giọng nói: “Mẹ, con và đều vui khi được làm con của bố mẹ.”

Là thật sự hạnh phúc.

bình thường kh quá nhiều chi phí thử sai như vậy, mà Lục U cô bởi vì xuất thân, cho dù hai đoạn tình cảm đều rối tinh rối mù, nhưng cô vẫn năng lực nuôi lớn hai đứa nhỏ, vẫn thể để cho chúng sống một cuộc sống tốt đẹp.

Minh Châu cảm th mềm lòng khi nghe ều này.

Bà cúi đầu nói: “Mẹ và bố con, cũng yêu hai con... Còn Tiểu Huân và bọn nhỏ.”

lẽ năm đó lúc Lục Thước kết hôn, trong lòng bà vẫn một chút khó xử.

Nhưng những năm qua , bà đã sớm coi Lục Huân là con của , giống như con bé trời sinh đã lớn lên ở nhà họ Lục, tuy hai mà một...

Trong lúc nói chuyện, xe chậm rãi chạy vào nhà họ Lục.

Tối hôm sau, tại hiện trường dạ tiệc từ thiện, toàn bộ nhân vật nổi tiếng thành phố B đều tới.

Ngoại trừ Lục U, Minh Châu cũng lôi Lục Huân ra ngoài, bà nói thế này: “Cả ngày đều bận choáng váng với bài tập của con cái, thời gian rảnh rỗi lại ứng phó với Lục Thước, nào thời gian của cơ chứ!”

Lục Huân đỏ mặt.

Cô thậm chí kh dám chồng l một lần, Lục Thước dáng vẻ kh tiền đồ của cô, cười khẽ một tiếng, chậm rãi nói: “Đi ra ngoài giải sầu cũng tốt! Vừa hay, cũng đang rảnh!”

Lục Huân ra ngoài một chuyến, thật kh dễ dàng.

Lục U cảm thán: Chị dâu thật sự đã bị trai ều khiển !

Chiếc xe màu đen dừng lại, gác cửa khách sạn tới mở cửa, bốn nhà họ Lục xuống xe... Minh Châu sóng vai cùng Lục Huân, còn trai thì bảo vệ em gái, đến cửa lại gặp quen.

Diệp Bạch.

Diệp Bạch đứng ở khu hút thuốc bên cạnh cửa vào, một bộ âu phục màu đen kinh ển, đang châm ếu thuốc nhưng càng giống như là đang đợi , th m nhà họ Lục tới, lập tức dập ếu thuốc, ánh mắt Lục U thật sâu.

Lục U mang thai.

Cơ hội lựa chọn lễ phục kh nhiều lắm, cô chọn một bộ váy thêu màu nude, chẳng những kh lộ dáng thay đổi ngược lại còn cảm th thêm chút ý riêng, thêm một chiếc cà vạt đen phía sau đầu càng tăng thêm sự sang trọng và quý phái.

Diệp Bạch hồi lâu...

Lục U cũng th , cô lựa chọn kh để ý tới.

hi Diệp Bạch tới, Lục Thước hừ nhẹ một tiếng: “Tổng Giám đốc Diệp đúng là mặt ở khắp mọi nơi! Sau kh ra nước ngoài chăm sóc bệnh nhân thế?”

Diệp Bạch thực sự bị làm tổn thương.

kh tiện phản bác, thấp giọng gọi Minh Châu một tiếng mẹ, Minh Châu trước mặt mọi cũng kh tiện làm cho ta kh xuống đài được, nhưng cũng kh lên tiếng trả lời, Lục Huân ánh mắt mẹ chồng và chồng, cũng kh dám nói gì với Diệp Bạch.

Lục U lạnh nhạt nói: “Vào !”

Đang lúc chuẩn bị , cổ tay bị bắt được... Diệp Bạch đợi thật lâu mới cơ hội như vậy, nói nhỏ: “Lục U, chúng ta nói chuyện!”

“Giữa chúng ta, kh gì để nói.”

Lục U đẩy ra, vào trong đại sảnh, Diệp Bạch sợ cô phản cảm nên kh dám dây dưa nhiều.

Lục Thước vỗ nhẹ vai Diệp Bạch: “Tổng Giám đốc Diệp, giữ khoảng cách, xin tự trọng!”

Trước khi bước vào, liếc mắt vợ.

Lục Huân vội vàng kéo cánh tay , từng bước theo sát chồng... Chỉ dám liếc mắt Diệp Bạch.

Ngay lúc này, Lục Thước vẫn kh hài lòng: “Em vừa mới ta! đàn phụ tình cái gì đẹp mắt!”

Lục Huân đánh bạo nói: "Lục Thước... Thực ra cũng từng làm kẻ phụ tình!”

Lục Thước:....

Giọng nói Lục Huân nhỏ : “Chính là như vậy!”

Đương nhiên Lục Thước nhớ rõ, lúc trước đã bỏ rơi cô trong đêm mưa thế nào, đã dọn ra khỏi căn hộ đó thế nào và nói vĩnh viễn kh trở lại nữa, khi đó, Lục Huân đã ngồi xổm ở đó cả buổi tối.

làm thể quên được!

Trong lòng ươn ướt, nhưng đến cũng kh thích hợp biểu đạt tình cảm, cuối cùng dịu dàng nắm l bàn tay cô, nhẹ nhàng nói: “Sau này sẽ kh thể nữa, sẽ kh bỏ lại em nữa

Lục Huân kh nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2650-2659-boi-vi-co-ca-da-to-bung-roi.html.]

Ánh mắt của cô đẹp để hồn nhiên, giống như hơn mười năm trước, Lục Thước vẫn nhịn kh được ở trong phòng tiệc đến , hôn lên khóe miệng của cô, ảnh mắt chăm chú vào cô tinh thâm như biển.

Diệp Bạch bị sự ái ân này ngược đến bất ngờ kh kịp đề phòng!

Bên kia, Lục U và Hoäc Minh Châu đã ngồi xuống, bên cạnh còn một chỗ trống, đó là vị trí Diệp Bạch bỏ ra hai triệu đổi l... chậm rãi qua ngồi xuống.

Quả thật, Lục U về phía .

Cô kh th kỳ lạ, những vị trí này đều thể dùng tiền để mua, chỉ cần ra được cái giá này, chỉ là cô thật kh ngờ Diệp Bạch lại ngây thơ như vậy!

Cô cũng kh cố ý đổi vị trí với mẹ, bởi vì kh cần thiết. Diệp Bạch gần với cô. Trong tầm mắt, là làn da trắng nõn và dáng đẫy đà của cô, còn mùi nước hoa nhàn nhạt... Lục U lật xem d sách đấu giá, nghe th Diệp Bạch bên cạnh nhẹ giọng hỏi cô: “ gì đặc biệt thích kh, mua cho em.”

Lục U kh .

Cô cũng kh tiếp lời, Diệp Bạch cũng kh cảm th khó xử, vẫn luôn cô.

Đã lâu lắm kh cô như vậy.

Hồi lâu, Lục U khép sách lại, thản nhiên nói: “Diệp Bạch vô dụng thôi! kh thiếu gì cả... Lại càng kh thiếu đàn !”

Tính tình Diệp Bạch tốt.

Chẳng những kh tức giận, còn săn sóc giúp cô ều chỉnh ghế ngồi, ân cần như là vợ chồng ân ái, đương nhiên, Lục U cũng kh chấp nhận hành động này của .

Lục Huân đứng một bên, mà sửng sốt. Cô về phía chồng, sợ tức giận.

Lục Thước vỗ ống quần: “ kh muốn cứ lảng vảng, nhưng lại chịu kh nổi hai chân vậy đ!”

xoay mặt của vợ về phía : “Kh được nữa!”

tới đây một mặt là chăm sóc vợ và em gái, làm bạn với mẹ, mặt khác cũng là muốn cho Lục Huân thêm chút trang sức gì đó... Nhưng thật kh ngờ, đêm nay tay lại trượt.

Toàn trường Tổng Giám đốc Diệp hào phóng.

Phàm là Lục U nhiều vài lần, Diệp Bạch đều sẽ mua với giá cao, kh thèm chớp mắt.

Nửa giờ, Tổng Giám đốc Diệp đã tốn hơn hai trăm triệu. Vô cùng phá gia!

Lục Thước nhích lại gần Tổng Giám đốc Diệp, nói một câu ý vị thâm trường:

“Tổng Giám đốc Diệp chưa kết hôn nên kh ai quản, tiêu tiền chính là sảng khoái như vậy đ!”

Diệp Bạch lên sân khấu, mặt kh chút thay đổi: “Tổng Giám đốc Lục thật biết cách đ.â.m chọc bằng d.a.o găm! Do cuộc sống hôn nhân kh thoải mái hay ?”

Lục Thước nhẹ nhàng cười. ôm eo nhỏ của vợ, vẻ mặt miễn cưỡng: “Hoàn toàn ngược lại đ!

Sống đặc biệt hạnh phúc, cho nên tặng quà hay kh cũng kh quan trọng! Tiểu Huân cần kiệm quản gia mà.”

Diệp Bạch:...

Nửa hiệp sau, Tổng Giám đốc Lục chụp cho vợ một bộ trang sức kim cương x, sặc sỡ loá mắt, giá cả cũng đắt.

Bình thường Lục Huân kh thích những thứ này.

Nhưng chồng tặng , cô cũng vui vẻ nhận l, sẽ kh làm mất hứng.

Bọn họ ngọt ngào tương tác, Diệp Bạch bao nhiêu hâm mộ lại hối hận b nhiêu, nếu kh bản thân lúc trước như vậy... và Lục U vẫn tốt đẹp nhỉ!

Lục U và Hoắc Minh Châu toilet. Lúc ra, gặp được quen, nọ nhờ Hoắc Minh Châu giúp một việc. Lục U một rửa tay, chuẩn bị trở về đại sảnh l túi tự về trước... Diệp

Bạch ngồi bên cạnh cô, trái tim cô mạnh mẽ hơn nữa, cũng cảm th ngồi đó chịu dày vò.

Sau khi chia tay.

Cô cảm th, quan hệ tốt nhất của bọn họ chính là kh quan hệ, như vậy, lẽ sẽ kh oán hận.

Mới ra khỏi toilet, đã th Diệp Bạch. Bốn mắt nhau, kh khí vi

Sau một lúc lâu, Lục U mở miệng trước, cô nói: “Diệp Bạch, đừng xuất hiện nữa, sự xuất hiện của đối với mà nói là một loại qu rây mà kh cái gọi là vãn hồi và theo đuổi, bởi vì chúng ta đã kh thể nào... Nước hắt ra khó lòng thu, lời nói ra cũng vậy, kh thể rút về!”

Đôi mắt Diệp Bạch thâm trầm.

cô chăm chú, khàn giọng nói: “Vậy chúng ta ở chung như bạn bè, để chăm sóc Tiểu Lục Hồi, chăm sóc đứa nhỏ... Cho dù chỉ là cho chúng d phận d chính ngôn thuận, được kh?”

Lục U ngước mắt , trong mắt lệ. Đây chính là ều cô xấu hổ nhất.

Tình cảm của cô nhấp nhô, lúc trước bọn họ ở bên nhau, cô tưởng là tìm được tình yêu đời . Nhưng vì Gina, một xa lạ, Diệp Bạch vẫn phụ lòng cô.

Những lời này của , đối với một phụ nữ mà nói giống như d.a.o găm vậy.

Khóe miệng Lục U hiện lên một nụ cười nhạt, cô nói: “Họ Lục, chính là thân phận tốt nhất của bọn trẻ! Diệp Bạch, bây giờ đã là năm 2022, thế giới kh còn bảo thủ như vậy đâu, mẹ đơn thân nhiều!"

Lục U nói xong, lập tức muốn !

Bỗng dưng, Diệp Bạch bắt được cổ tay nhỏ n của cô, thấp giọng cầu xin: “Lục U, ít nhất hãy cho một cơ hội bù đắp! Chúng ta thử một lần, lẽ...”

“Kh khả năng!”

Giọng ệu Lục U trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Diệp Bạch, chúng ta đã sớm thử qua! Hơn nữa kh chỉ là một lần thôi đâu!”

Kết quả mỗi lần, kh làm cho cô thương tâm thì cũng là thất vọng.

Nhưng nếu để Lục U lựa chọn, cô vẫn sẽ lựa chọn thất vọng... Cô vẫn hy vọng sống thật tốt, bởi vì thất vọng sẽ thoải mái, nhưng thương tâm thể sẽ theo cả đời.

Cô dứt khoát rời !

Diệp Bạch cuối cùng kh thể giữ được cô.

Bên kia đường c gác, Lục Thước Lục U rời , lúc này thân thể mới dựa vào vách tường thoáng thả lỏng một chút, cũng vươn cánh tay ôm vợ nhỏ, và chỉ ôm cô vào lòng mà kh hề tạo ra một tiếng động nào.

Một lúc lâu sau, Lục Huân nhỏ giọng nói: “ rõ ràng kh đồng ý để bọn họ ở cùng một chỗ, lại kh ngăn cản thế?”

Đèn pha lê sáng lấp lánh,

Ánh đèn chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của Lục Thước khiến nó càng tr đẹp hơn, Lục Huân quả thực kh dám nhiều, tuy rằng đã kết hôn nhiều năm nhưng cô vẫn kh tiền đồ thế đó!

Lục Thước cúi đầu cô, nhẹ giọng hỏi lại: “Lục U để ý đến ta ?”

Lục Huân lắc đầu.

Lục Thước cười khẽ: “Đã nói , chân mọc trên ta thì kh ngăn được, hơn nữa mọi đều đuổi tới chỗ ở của thị trưởng C, vậy cũng nên học theo ta, chuyển c ty qua đó đưa bọn nhỏ theo, chỉ vì muốn tr chừng ta kh?”

Lục Huân chằm chằm.

Lục Thước nhẹ nhàng sờ lên mặt cô, dịu dàng nói: “Đồ ngốc!” Bên kia vì Diệp Bạch mà Lục U về trước.

Tài xế ở dưới lầu chờ, th cô xuống lầu, vội vàng chạy tới đỡ, một bên còn lẩm bẩm: “Cô cả cô lại trước vậy?”

Lục U cười yếu ớt: “Mẹ gặp một nên kh được.” Cô khẽ vuốt bụng nói: “Kh gì đáng ngại! Đứa nhỏ ngoan!”

Tuy nói như vậy, tài xế vẫn cẩn thận đỡ cô lên xe, quan tâm đóng cửa xe lại... Lúc đứng thẳng dậy vừa lúc th Diệp Bạch đuổi theo.

Tài xế cười gượng hai tiếng: “Tổng Giám đốc Diệp!” Diệp Bạch nói: “ nói với Lục U vài câu.”

Tài xế suy nghĩ một chút, vẫn gõ cửa sổ xe: “Cô cả, Tổng Giám đốc Diệp muốn nói chuyện với cô!”

Lục U hạ cửa sổ xe xuống.

Diệp Bạch đưa những món trang sức cho cô: “Những thứ này là mua tặng em”

Lục U im lặng chăm chú.

Một lát sau, cô nhẹ giọng nói: “Diệp Bạch, lúc trước chúng ta ở bên nhau cũng từng mua kh ít trang sức cho ! Lúc chuyển cũng kh mang theo, nghĩ trước kia kh cần, bây giờ lại càng kh cần!”

Ánh mắt Diệp Bạch sâu hoắm.

Nhưng Lục U kh mềm lòng, cửa sổ xe chậm rãi nâng lên trước mặt ... Kỳ thật lúc này ai cũng kh dễ chịu, Lục U chỉ mong kh cần cứu vãn, như vậy trong lòng cô sẽ thoải mái một chút, bởi vì Diệp Bạch luôn xuất hiện, giống như lột từng lớp vết thương trong lòng cô ra.

Tài xế lên xe, xe từ từ khởi động.

Cô vẫn kh nhịn được đỏ mắt, mũi cũng vậy, cô vẫn kh thể thờ ơ với này!

Mưa lại bắt đầu rơi... Nước mưa làm ướt thân xe quý giá, cũng làm ướt lễ phục trên Diệp Bạch, nhưng hoàn toàn kh thèm để ý... Đứng ước chừng hai phút, mới tìm được xe của , ngồi lên xe theo hướng Lục U vừa .

theo thói quen theo cô, cho đến khi cô đến con đường riêng của nhà họ Lục.

Thời tiết đêm nay quả thực kh tốt. Cục Khí tượng thành phố B bắt đầu đưa ra cảnh báo thời tiết khắc nghiệt, từ

gió lớn bình thường đối thành gió lớn cấp 12... Chín giờ rưỡi tối, dân toàn thành phố đều nhận được tin tức.

Lục U im lặng ngồi ở ghế sau.

Phía trước ện thoại di động của tài xế vang lên, liếc mắt ra sau nói: “Ai nha cô cả, chúng ta nh chóng trở về thôi,

cơn bão đã đổi hướng thổi đến nơi này của chúng ta , lúc ra cửa, thời tiết nào tr vẻ ác liệt như vậy đâu."

Lục U hoàn hồn, cô ra bên ngoài.

Đã ra khỏi trung tâm thành phố, đến đường Bắc Dung, ước chừng còn 10 phút xe là sẽ về đến nhà.

Tài xế cũng bảo cô yên tâm, nói xe này tốt!

chủ mua xe này, so với xe RV bình thường lợi hại hơn nhiều, c nghệ rèn nguyên khối... sang trọng nhưng chắc c

khả năng chống va chạm tốt nhất! Thứ tốt như vậy vẫn chưa được sản xuất hàng loạt, cũng chỉ chủ thân phận như vậy mới thể thử chiếc còn mới, cái này chỉ được làm duy nhất một chiếc, đã nói muốn cho cô cả dùng, nói cô cả đang mang thai đứa bé, thân thể quý giá lắm!”

Tài xế nói nhiều, nhưng lái xe cũng kh dám qua loa. Ông lái vững vàng, rẽ vào đường riêng...

Lúc này trời đất tối tăm.

Bão gào thét qua, cây cối nhỏ ven đường đều bị uốn cong, như thể mong m đến mức thể bật dậy bất cứ lúc nào, tài xế nhẹ giọng nói: “Lái qua con đường này là sẽ về đến nhà , thật kh dễ dàng gì mài Ai, chủ và phu nhân bọn họ nhất định là bị vây ở khách sạn .”

Ông mới nói xong, nóc xe rầm vang một tiếng thật lớn.

thứ gì đó va mạnh lên trần xe, xe vốn đang lao ra, nhưng đã bị cái cây chặn lại... Kết quả lại bị lật nghiêng.

Cũng may kỹ thuật tài xế tốt, hai ba bước đã ổn định lại, thế nhưng lại bị kẹt giữa vô lăng và đệm hơi, kh thể thoát ra được, đùi đau, lo lắng cho Lục U phía sau, gấp gáp hỏi: “Cô cả cô ? Xương đùi của lẽ đã bị gãy nên kh thể cử động được nữa.”

Lục U đầu váng mắt hoa.

Thật ra cô thể cảm nhận được, giữa hai chân cảm giác mát mẻ, thứ gì đó đang từ từ di chuyển xuống... Nhưng mắt cô th được, chỉ th nửa chân của tài xế toàn là máu, rõ ràng là bị thương còn nặng hơn cô.

Lục U nhẹ giọng nói kh . Nhưng trái tim cô đang run rẩy.

Ngón tay cô chạm vào ện thoại di động, gọi ện thoại, nhưng tín hiệu đã bị đứt.

Điện thoại kh gọi được.

Trong xe, mùi m.á.u t lan tràn, làm cho ta tuyệt vọng.

Bên dưới thân thể kh ngừng chất lỏng chảy ra, cô cúi đầu , trên váy dài thêu nhuộm máu... Trong lòng cô hoảng hốt cảm th đứa bé kh thể cứu được nữa, nhưng cô cứu được chân tài xế.

Tài xế kh ra được nên cô chỉ thể mở cửa xe xuống xe, về nhà gọi đến.

Lục U chống đỡ bản thân, cởi dây an toàn. Tài xế phía trước đau đến ngất , nhưng nghe th âm th cũng đoán được Lục U muốn làm gì, liều mạng ngăn cản: “Cô cả... xin ở trong xe chờ!

Đi ra bây giờ là quá nguy hiểm.”

Nước mắt tuôn trào, một mặt đau đớn, mặt khác nhận ra đứa trẻ thể đang gặp nguy hiểm.

Nếu kh cô cả sẽ kh quyết định như vậy.

nhà họ Lục, trời sinh biết cân nhắc, đây cũng kh chuyện xấu.

vẻ là tài năng của họ!

Lục U đau bụng kh chịu được, cô bình tĩnh lại nhẹ giọng nói: “Chờ thêm chút nữa cũng kh hy vọng! Gió đã thổi thành như vậy, trong biệt thự căn bản kh khả năng ra, nếu kéo dài thêm nữa thì chú Lý, chú chắc c sẽ mất m.á.u quá nhiều...”

Trong mắt chú Lý toàn là nước mắt, hận đến mức đ.ấ.m xuống chân của .

Lúc này, Lục U đã mở cửa xe.

Gió mạnh, nước mưa... thoáng cái tất cả đều đổ vào, đây kh còn nghi ngờ thêm chính là một cuộc mạo hiểm, Lục U kh thể kh đánh cược, cô cơ hồ là dùng mạng của đánh cược mạng của chú Lý.

Trời đất hỗn độn đến mức kh thể th gì rõ ràng. Ngay cả phương hướng cũng kh!

Quần áo Lục U ướt đẫm, giọt mưa rơi xuống váy cô màu hồng nhạt, nhưng cô căn bản kh thời gian bận tâm đến đứa nhỏ, cô muốn sống sót cô cũng muốn chú Lý sống sót...

Đúng lúc này, hai ngọn đèn xe sáng như tuyết, chiếu thẳng tới.

Xe dừng lại ở phía đối diện.

Tiếp theo, một bóng cao gầy nhảy xuống xe, chạy thẳng về phía bên này... Lục U kh th đó, trên mặt và mắt của cô tất cả đều bị nước mưa làm nhòe , nhưng cô thể cảm giác được đó là ai.

Đó là Diệp Bạch.

Toàn thân Lục U run rẩy, môi của cô khẽ mở, muốn gọi nhưng cô phát hiện đến một chữ cô cũng kh nói nên lời, cô chỉ thể dùng ngón tay chỉ vào ghế lái, kh tiếng động cầu xin .

Cứu chú Lý!

Bình thường, Diệp Bạch vừa tới đường riêng sẽ rời , nhưng đêm nay trời mưa gió quá.

kh yên tâm!

Lúc theo tới, còn thể th rõ khoảng cách năm mươi mét phía trước, trơ mắt Lục U xảy ra chuyện.

Chiếc xe bị cây đại thụ đập trúng. Lật nghiêng vài vòng, mới dừng lại.

cho rằng, cho rằng Lục U... đã chết, nhưng chưa kịp bi thương, cửa xe đã mở ra và Lục U từ bên trong ra, cho dù toàn thân cô chật vật, cho dù quần áo cô ướt đẫm vẫn còn mang theo máu.

Nhưng cô còn sống...

Diệp Bạch vọt về phía cô, ôm chặt cô vào trong ngực, kh nói gì, thậm chí cũng kh thời gian an ủi cô hoặc là tưởng niệm con của bọn họ, lập tức bế cô lên xe của , sau đó lại tới mở cửa xe, kéo chú Lý từ trong xe ra, bế lên xe của .

Toàn bộ quá trình, chỉ khoảng năm phút.

Ngoại trừ , tình huống hai kia đều kh ổn. Trong xe lạnh lắm.

Diệp Bạch cầm áo khoác ném ra ghế sau, đạp chân ga lái xe... Hiện tại bất luận là chủ Lý hay là Lục U đều kh đủ sức kéo .

Lúc lái xe, trước mắt một mảnh mơ hồ. đang đánh cược mạng sống của .

kh chỉ là đổi l một tia hy vọng tha thứ, mà còn là đổi lại Lục U còn sống, đổi lại con của bọn họ còn thể một tia hy vọng sống... Nhưng cũng biết, lúc Lục U xuống xe cũng đã quyết định.

Khóe mắt Diệp Bạch nước mắt.

nghĩ: Đến bệnh viện, con của họ còn thể giữ được kh?

Mưa gió đan xen.

Diệp Bạch l tốc độ nh nhất đưa Lục U và chú Lý đến bệnh viện gần nhất. Xe vừa dừng lại, bác sĩ và y tá đã đội mưa đẩy xe đẩy tới.

Trong tình cảnh hỗn loạn, Lục U đã được đưa đến phòng cấp cứu. Đầu óc cô vẫn tỉnh táo.

đau, đau...

Nhưng cô vẫn kh khóc ra tiếng, chỉ căn chặt môi, khuôn mặt trái xoan nhỏ n kh còn chút máu. Cô nằm trên chiếc giường phẫu thuật nhỏ, kh thèm Diệp Bạch.

Diệp Bạch tan nát cõi lòng.

So với việc mất đứa bé thì càng đau lòng cho Lục U hơn, nắm chặt l tay cô, giọng khàn đặc: 'Đau thì khóc ! Lục U..."

muốn an ủi cô rằng họ sẽ lại con thôi.

Nhưng lời nói đã đến khóe miệng, đôi môi lại run run kh nói ra được, đây là cốt nhục của !

Lục U đau đến mơ hồ.

khuôn mặt Diệp Bạch, kh phân biệt được thực tế hay hư ảo, cô thậm chí còn kh nhớ rõ bây giờ là sáng sớm hay ban đêm, cô chỉ nhớ đến Diệp Bạch và quá khứ của họ... Lúc đau đến cực ểm, bàn tay nhỏ n của cô nắm chặt l cánh tay của Diệp Bạch, giọng nói khàn khàn: "Diệp Bạch."

Khóe mắt Diệp Bạch toàn là nước mắt.

Bác sĩ đuổi : " nhà ra ngoài trước ! Chúng tiến hành cấp cứu!"

Diệp Bạch muốn ở lại.

muốn ở bên cạnh cô, sợ Lục U sẽ sợ, kh muốn bỏ lại cô lần nữa, nhưng phòng phẫu thuật kh được phép sự tồn tại của , trên đều là bùn đất và nước dơ, vừa kh đề kháng lại kh hợp vệ sinh.

Diệp Bạch ra ngoài, trải qua khoảng thời gian chờ đợi lâu. Lục Thước là đầu tiên chạy tới.

Lúc đó đang ở khách sạn, sau khi Lục U rời kh bao lâu thì bão tới, bên ngoài căn bản kh thể nào lái xe được... Lục Thước kh yên tâm Lục U nên đã gọi về biệt thự nhà họ Lục.

Biệt thự nhà họ Lục nói cô cả vẫn chưa về.

Lục Thước thời tiết, quả thật kh yên tâm em gái , nhất quyết bảo mẹ và vợ ở lại khách sạn, một lái xe về... Bão lớn, xe chạy vô cùng khó khăn.

Trên đường , thậm chí còn suy nghĩ đến chuyện viết di chúc.

Sau đó, th xe của nhà họ Lục trên đường riêng của biệt thự, trong xe kh ai, nhưng dấu vết để lại... Trong nháy mắt đó, m.á.u huyết toàn thân Lục Thước gần như đ cứng lại.

là một tỉnh táo, dưới tình huống này, đã gọi ện thoại cho Diệp Bạch đầu tiên.

May mắn là Lục U ở trên xe của Diệp Bạch. Nhưng tình huống lại kh tốt!

Lục Thước chạy tới bệnh viện, chỉ th Diệp Bạch đang đứng trước phòng. phẫu thuật, nóng nảy tới lui... Lục Thước hiểu được tâm trạng của ta, hơn nữa trong giờ phút này, dù ân oán gì cũng để qua một bên, đứa bé trong bụng Lục U là quan trọng nhất.

tới, vỗ vai Diệp Bạch một cái: "Cảm ơn nhiều." Diệp Bạch cởi giày, đổ nước bên trong ra.

"Lục U là vợ , cô đang mang thai con của ."

Lục Thước muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng kh lên tiếng.

Thời gian dài đằng đẵng, từng giây từng phút đều là cực hình, Lục Thước định l thuốc ra hút nhưng móc bao thuốc ra một cái mới phát hiện m ếu thuốc đều bị thấm nước, bị hư hết :.

Lục Thước vứt bao thuốc quay lại ngồi với Diệp Bạch,

Lát sau lại nghiêng : " muốn thay quần áo hay kh?" Diệp Bạch run run.

Bây giờ ta làm gì tâm trạng để thay quần áo...

Đêm khuya, cơn bão bên ngoài đã dừng lại, mưa cũng hơi tạnh.

Hoắc Minh Châu và Lục Huân cũng từ khách sạn chạy tới, Hoắc Minh Châu tự trách, nếu bà ở bên cạnh Lục U thì cô đã kh ra n nỗi này: Lục Thước nắm l tay mẹ , nhẹ nhàng nói: "Mẹ, mẹ cũng chẳng thay đổi được gì đâu, lẽ chỉ thêm một bị thương thôi."

Tuy là nói như vậy nhưng tâm lý của mẹ vẫn th khó chịu. Lục Huân ngoan ngoãn dựa vào bà.

Mười giờ tối, bên phía lão Lý tài xế lại truyền tới tin tốt, sau khi được cấp cứu, chân của lão Lý đã giữ lại được, vợ của lão Lý chạy tới cảm ơn Diệp Bạch, bà nói kh ngừng: "Cảm ơn ngài Diệp nhiều lắm, lão Lý nhà nếu kh gặp được quý nhân như ngài thì hôm nay cái chân đã để lại trên đường !"

hơi dừng lại nhỏ giọng an ủi: "Đứa bé sẽ kh chuyện gì đâu! Cô cả là tốt mà."

Từ đầu tới cuối, Diệp Bạch kh nói gì. Lục Thước cũng vậy.

Bọn họ đều là làm ăn, biết cách nói chuyện, cũng giỏi ứng xử với khác, nhưng lúc này lại chẳng thể nói được một câu nào hay ho, chỉ biết lo lắng cho Lục U.

May mắn thay, cửa phòng phẫu thuật hé mở, bác sĩ tháo khẩu trang bước ra ngoài.

tìm Diệp Bạch, nhẹ giọng nói: "Thai nhỉ kiên cường! Tạm thời giữ lại được ! Nhưng sau đó vẫn cần quan sát lại, phụ nữ mang thai ít nhất nằm viện một tháng để dưỡng lại."

Để phòng ngừa những chuyện ngoài ý muốn, bà vẫn rào trước. Diệp Bạch ngẩn ra, kh chút phản ứng.

Hoắc Minh Châu và Lục Huân cũng vậy, sau khi sửng sốt thì bật khóc thút thít: Tốt , tốt , đứa bé vẫn còn!

Bà Lý nhân cơ hội nói vài câu chúc mừng. Bà lặng lẽ lau nước mắt.

Lão Lý đã nói với bà , trong lúc mấu chốt, là cô cả đã đội mưa ra ngoài tìm cho , cái mạng của sau này sẽ là của nhà họ Lục, bảo bà Lý kh cần để ý đến , mau tới đây giúp một tay.

Bà Lý phục hồi tâm trạng, lập tức nói: "Trải qua một đêm sóng to gió lớn mọi đều vừa mệt vừa đói ! sẽ tìm một nhà bếp trong bệnh viện, luộc vài quả trứng cho mọi bổ sung thể lực... Bất kể thế nào thì lúc này cô cả nhất định cũng cần dinh dưỡng."

Diệp Bạch tỉnh hồn lại, ta nhỏ giọng nói cảm ơn. Nói xong, ta quay lưng lại kh nói tiếng nào nữa.

Lục Thước vỗ vỗ lưng ta: "Đi xem Lục U một chút !"

Một giờ sáng, phòng bệnh VIP.

Bà Lý đem trứng luộc tới, trứng đã hơi nguội mà Lục U vẫn chưa tỉnh.

Diệp Bạch tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch c giữ bên mép giường, khi bình tĩnh lại, ta mới phát hiện trên mu bàn tay chất đầy vết thương lớn nhỏ, vài nơi còn sâu th thịt.

Nhưng ta kh thèm để ý.

Cứ chằm chằm vào Lục U bên kia...

Lục Thước kh nổi nữa, nói với mẹ và vợ : "Con đưa hai về nhà trước!".

Hoặc Minh Châu kh chịu , bà vốn cảm th lỗi nên càng muốn ở lại đây với bọn họ.

Lục Thước suy nghĩ một chút. nói với giọng cứng rắn: "Để Diệp Bạch ở lại một đêm !" Hoắc Minh Châu muốn nói lại thôi.

Lục Huân lại hoàn toàn nghe lời chồng , dù thì chồng nói gì cũng đúng, cho dù kh đúng thì cô cũng cảm th đúng! Cuối cùng Lục Thước cũng chở mẹ và vợ về.

Trên đường về, vừa lái xe vừa hờ hững nói: "Sau tối hôm nay, con nghĩ quan hệ của họ sẽ chút thay đổi, ở bên nhau nữa hay kh cứ để cho Lục U quyết định ! Cho dù nói thế nào thì Diệp Bạch cũng là đàn thể xả thân vì Lục U, ều này hữu dụng hơn nhiều so với những thứ lời ngon tiếng ngọt kia! Đương nhiên là tội của ta vẫn kh thể tha thứ được."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...