Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2640: 2649: Gần hai mươi tiếng dày vò
đoán chắc cô đã dọn khỏi căn hộ.
Diệp Bạch l ện thoại gọi cho cô nhưng cuộc gọi vẫn bị chặn, kh kết nối được.
kh khỏi th hối hận. Hôm đó, đã quá nặng lời…
Bỏ ện thoại xuống, buồn chán cầm hồ sơ bệnh án, tiện tay lật xem… Nhưng càng xem càng kinh ngạc, vì lịch sử bệnh án nằm viện lần trước của Gina kh là ều trị bệnh ung thư v.ú mà chỉ là phẫu thuật viêm ruột thường bình thường.
Nhưng lần đó Gina nằm ở bệnh viện thuộc sở hữu của bố cô ta. Tất cả mọi chuyện đều được làm giả kh một sơ hở.
Diệp Bạch thậm chí còn chăm sóc cô ta suốt hai tuần, vậy mà lại kh phát hiện ra gì cả.
Hồ sơ mỏng t tuột khỏi tay , bỗng nhiên… Một nỗi sợ hãi cực kỳ lớn dần nảy sinh trong lòng. nhớ đến Lục U, nhớ đến đứa bé trong bụng cô, cũng nhớ đến bản giám định vô sinh kia.
Kết quả đó là thật kh?
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào khiến căn phòng sáng bừng.
Gina từ bên ngoài trở về, ngồi trên xe lăn, tr khá tươi tỉnh… Cô ta gọi Diệp Bạch, tay cầm một chùm hoa hái được trong sân bệnh viện, định hỏi hoa đẹp kh.
Diệp Bạch cô ta.
Xúc cảm trong đôi mắt khiến cô ta hoảng hốt, cô ta th hồ sơ bệnh án, bỗng trở nên luống cuống.
“Diệp Bạch!”
Diệp Bạch trầm giọng hỏi: “Bệnh ung thư v.ú là giả ? Tự sát là giả ? Bản giám định vô sinh của cũng là giả… hay kh?”
Môi Gina run rẩy, như một con thú bé nhỏ bị đe dọa.
Diệp Bạch nhịn kh được gầm nhẹ: “ hỏi cô kh?”
Mẹ Gina nghe th tiếng động liền chạy vào. Bà vội vàng khuyên giải… Nhưng Diệp Bạch vẫn chằm chằm Gina: “Cô tự sát lần này cũng là vì cô đã cho theo dõi Lục U, biết cô mang thai, đúng kh?”
Gina kh dám thừa nhận.
Cô ta vẫn run rẩy, kh dám thừa nhận việc đã làm. Diệp Bạch trừng mắt chằm chằm cô ta.
cảm th vừa đau buồn vừa th hoang đường, tình cảm của và Lục U lại kết thúc chỉ vì một tờ gi giám định… Chỉ vì sự yêu thích hoang đường của một cô gái, bị quỷ ám tin lời cô ta, nghi ngờ Lục U.
đã nói gì với Lục U?
nói với Lục U… ‘Gina ngây thơ, cô kh từng trải nhiều như em, cô kh biết lừa gạt ai cả!’
Thật nực cười!
Nỗi đau đớn giày xéo trái tim Diệp Bạch, nhớ đã bỏ Lục U lại một trong phòng làm việc, nhớ đến dáng vẻ ngồi bất lực tuyệt vọng của cô… đã từng được nâng niu trong lòng bàn tay hơn mười năm.
Tối hôm đó, đã bị dứt khoát vứt bỏ.
Diệp Bạch rời sau khi bỏ lại một câu: “Từ nay về sau, hai ta kh ai nợ ai.”
Gina đứng dậy khỏi xe lăn, chạy lại phía sau ôm eo , khóc lóc như một đứa trẻ: “Diệp Bạch, em thích ! Em thật sự thích ! Vì lại kh cho em cơ hội? Vì trong mắt chỉ mỗi cô ta, bây giờ cô ta đã bỏ , cô ta kh cần nữa đâu…
đã gáy tổn thương sâu sắc cho cô ta như vậy, hay hãy ở bên em ?”
Diệp Bạch kh thể nhẫn nhịn được nữa, giáng cho cô ta một bạt tai. Gina ngấn cả .
Cô ta kh ngờ Diệp Bạch sẽ đánh cô ta…
Diệp Bạch đẩy cô ta ra, nh chóng rời . tức tốc bay về nước. muốn gặp Lục U, muốn gấp gáp nói với cô, đã sai … muốn nhận lỗi với cô, cầu xin cô tha thứ.
Gần hai mươi tiếng dày vò.
Diệp Bạch đến biệt thự của Lục U, nhưng gác cổng nói cô Lục kh ở đây.
Diệp Bạch chạy tới biệt thự nhà họ Lục.
Hiện tại đang là chạng vạng tối, ánh hoàng hôn mênh mang.
Trong sân biệt thự vang tiếng cười đùa của trẻ con, chắc là của Lục Tử và Tiểu Lục Hồi, thỉnh thoảng còn giọng nói trầm thấp của Lục Trầm.
Diệp Bạch dừng xe ở bên ngoài, gọi ện thoại cho Lục Huân. Thật kh may, Lục Thước là nghe máy.
Lục Thước nghiến răng, cười lạnh: “Tổng Giám đốc Diệp rốt cục đã về nước . vậy, đến đây muốn tính toán chi phí trước đó.
? Việc này kh cần phiền đến , cứ bảo thư ký của tính toán, bao nhiêu tiền sẽ chuyển cho ."
Diệp Bạch khăn giọng nói: “ muốn gặp Lục U! Lục Thước dừng một chút, nói: “ chờ đó!” Sau đó ện thoại cúp máy.
Ước chừng năm phút sau, Lục Thước bước ra khỏi biệt thự, mặc quần tây đen, áo len cổ lọ… ngón tay thon dài kẹp một ếu thuốc trắng như tuyết.
Cơn gió đêm thổi bay ngọn tóc được cắt tỉa gọn gàng của . Tr tuấn và rạng rỡ sức sống.
Diệp Bạch tiến lên một bước, hai đàn đẹp trai như nhau đứng đối mặt nhau, Diệp Bạch lên tiếng trước: “ muốn gặp Lục U một lần.”
Lục Thước véo đầu ếu thuốc dập tắt.
Diệp Bạch hỏi: “ muốn gặp con bé, nhưng hỏi xem con bé muốn gặp hay chưa? Diệp Bạch, thật sự chịu luôn đ, nghĩ rằng em gái ngủ với Chương Bách Ngôn và một đứa con đổ cho đúng kh? đang sỉ nhục chính , hay là đang sỉ nhục em gái … Nhà họ Lục thiếu phí nuôi dưỡng , cần trả tiền ?”
thực sự quá tức giận, nói m lời tàn nhẫn.
“Nếu kh thể mang lại hạnh phúc cho con bé thì đừng trêu chọc con bé nữa!”
“Là chính cầu xin con bé quay lại, bẩn thỉu, Lục U còn chưa từng nói m câu khó nghe… cuối cùng lại bị bôi nhọ! Diệp Bạch, hôm nay nói cho một câu, và Lục U kh khả năng, đừng nói là bổ mẹ , ngay cả làm trai như cũng sẽ kh đồng ý để con bé lại ở bên nữa.”
“Tại lại ở bên ? Thích bị vu khống hay thích bị chà đạp?”
kh nhịn được, đ.ấ.m một cái: “Đúng là khốn nạn!” Diệp Bạch kh đánh trả.
Lục Thước đánh m cái dừng lại.
chỉnh lại quần áo: “Kh hết giận, mà là kh đáng! Diệp Bạch, sau này đừng đến đây nữa. Đúng lúc và Lục U chưa đăng ký kết hôn lại, nên kh chuyện gì… Cũng tốt, phân chia sạch sẽ!”
Lục Thước xoay rời .
Diệp Bạch ngã vào thân xe, một lúc sau mới đứng thẳng lên, hỏi: “Đứa trẻ kia đâu?”
Lục Thước khựng lại.
suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng hỏi lại: “Kh nói là của Chương Bách Ngôn ? Nếu là con của chương Bách Ngôn thì liên quan gì đến ? Nếu muốn con thì tìm cái cô Gina đó sinh giúp , nghĩ cô ta sẵn sàng đ.”
Thân thể Diệp Bạch đập mạnh vào thùng xe. lâu sau cũng kh thế đứng dậy được…
Tiếng trẻ con trong sân càng lúc càng gần, Tiếu Lục Hồi cùng các chị chơi trốn tìm, đang trốn ở cửa.
Cô bé th Diệp Bạch.
Trẻ con kh biết chuyện của lớn, cô bé vui mừng đến mức muốn chạy ra ôm l Diệp Bạch.
Nhưng Lục Thước đã bế cô bé lên, khiêng trên vai. nhỏ giọng nói: “ ta kh chú! Chỉ là một xa lạ thôi.”
Tiều Lục Hồi cảm th cô bé kh nhận nhầm .
Nhưng cô bé thể cảm nhận được đang tức giận, nên bé con kh dám vùng vầy nữa... Cô bé chỉ thể nằm trên vai , đôi mắt tr mong về phía Diệp Bạch, nhỏ giọng lẩm bẩm gọi chú.
Tim Diệp Bạch như bị kim đâm.
nghĩ đến khoảng thời gian sống cùng Lục U và Tiểu Lục Hồi. Rõ ràng là hạnh phúc như vậy.
lại nghĩ đến lúc lớn lên cùng Lục U thuở trước, rõ ràng cô lớn lên dưới mắt , nhưng chỉ vì Gina nhỏ tuổi hơn cô nên đã tin Gina và nghi ngờ nhân phẩm của Lục U.
Một phụ nữ đang mang thai đứa con của một đàn .
Nhưng đàn đó lại nói cô là kẻ vô đạo đức, nói đứa con của cô là con của khác, tàn nhẫn biết bao… Diệp Bạch nghĩ, chính kh ngừng nói yêu cô, nhưng đến thời khắc quan trọng lại kh hề trao cho cô sự tin tưởng cơ bản nhất.
đã quên hết những lời thề khi họ kết hôn. Đã quên tất cả!
Diệp Bạch dựa vào xe, đau đớn nhắm mắt lại. Lục Thước bế Tiểu Lục Hồi về nhà.
cũng biết cô nhóc này đang buồn bã, một đứa trẻ nho nhỏ làm thể hiểu được thế giới của lớn… Nhưng rốt cuộc cô bé cũng cắt đứt liên hệ với Diệp Bạch.
Trong ánh sáng mờ ảo của chiều hôm, Lục Thước ôm đứa bé vào lòng.
lau nước mắt cho cô bé, nhẹ nhàng hỏi: “Mẹ quan trọng, hay chú Diệp quan trọng hơn?”
Tiểu Lục Hồi chớp mắt .
một lúc lâu cô bé mới trả lời: “Mẹ quan trọng.”
Lục Thước sờ cái đầu nhỏ của bé con, tỏ vẻ khen thưởng: “Cho nên Tiếu Lục Hồi của chúng ta nhất định là cô con gái dũng cảm nhất của mẹ, sau này kh bao giờ nhắc đến chú Diệp nữa, được kh?”
Tiếu Lục Hồi kh hiểu dũng cảm liên quan gì đến chú Diệp, nhưng chắc c cô bé sẽ kh nói dối… Tiếu Lục Hồi đã quyết định kh nhớ chú Diệp nữa, nhưng trong lòng vẫn cảm th buồn bã, tựa vào vai Lục Thước muốn an ủi thật lâu.
Khuôn mặt của cô bé trắng nõn.
Đôi mắt đen láy, chiếc mũi nho nhỏ và cái miệng hồng hào.
Lục Thước nhịn kh được hôn lên khuôn mặt nhỏ n của cô bé, bế bé con vào sảnh lớn… Trong sảnh, Lục Huân đang hỗ trợ giúp việc bày bàn ăn, nhưng dáng vẻ như kiến bò trên chảo nóng.
Lục Thước đặt bé con xuống, liếc vợ.
Lục Huân lên lầu, kh khỏi thấp giọng hỏi: “ ? Hai đã nói gì?… và Diệp Bạch đánh nhau ?”
Lục Thước vỗ m.ô.n.g Tiểu Lục Hồi, bảo cô bé chơi.
Chờ đến khỉ bé con chạy , mới bình tĩnh nói: “Đúng vậy! đánh nhau với ta! nói là đơn phương đánh ta, ta làm chuyện trái với lương tâm, dám đánh trả!”
Lục Huân kh nói gì.
Tuy quan hệ của cô với Diệp Bạch kh tệ, nhưng Lục U là thân của cô, lần này Diệp Bạch làm sai, cho dù Lục U quyết định thế nào thì cô cũng sẽ ủng hộ.
Sau đó cô bày bát đĩa ra.
Dưới ánh đèn, dáng vẻ rũ mắt bu mi của cô tr dịu dàng động lòng .
Lục Thước tiến lên ôm l cô: "Kh cầu xin thương tinh cho ta ?"
Lục Huân nhẹ nhàng nói: “Chuyện này em nghe .”
Lục Thước thẳng vào cô, một lúc sau, nhẹ nhàng sờ soạng eo cô một chút lên lầu gọi Lục U xuống ăn cơm.
Lúc lên lầu, nghĩ thật may mắn khi được một phụ nữ xinh đẹp.
Ban đầu Lục U muốn sống một . Nhưng Lục Huân nhất quyết muốn đưa Lục U về nhà, Lục Huân nói Lục Trầm và Lục Từ đều đã lớn, kh cần quá lo lắng… Đến khi Lục U sinh con, cô thể giúp đỡ. Thật ra làm Lục Thước kh biết, việc học hai con đã đủ khiến vợ vội vàng, cô thực sự cảm th thương Lục U.
Lục Thước quyết định giảm bớt hoạt động xã giao.
kh nên dồn hết chuyện của Lục U lên vợ , cô cũng là phụ nữ, nên tận hưởng cuộc sống.
lên lầu, kh nói gì về Diệp Bạch. Lục U cũng kh hỏi.
Cả nhà ăn uống bình thường, sau bữa tối mỗi đều làm việc riêng của … Cuộc sống yên bình, đến tối, Tiểu Lục Hồi bị Lục Thước ôm , nói sẽ ngủ với bọn họ m đêm.
Lục U ở một , nhàn rỗi hơn chút.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, cô tiếp tục vẽ bộ truyện “Ba chú gấu nhỏ” của , đến gần cuối, Lục U đã thay đổi đoạn kết.
Ba chú gấu nhỏ kh sống hạnh phúc bên nhau.
Chúng con đường riêng , sống cuộc sống riêng của từng gấu.
Khi đặt ra kết cục này, bản thân Lục U cũng hơi ngơ ngác, cô muốn đổi lại về nguyên bản… nhưng cuối cùng cô vẫn sử dụng phiên bản sau.
Khi đã gần mười một giờ, cò thu dọn đồ đạc và chuẩn bị ngủ. Tắm rửa xong lên giường.
Lục U l một quyến văn xuôi, đọc dưới ánh đèn, đọc được chừng mười phút, ện thoại đầu giường reo lên, cô cầm l , là một dãy số xa lạ.
Lúc này, trong lòng cô cũng biết rõ là ai đang gọi .
Cô kh muốn liên quan gì đến Diệp Bạch nữa nên thẳng tay cúp ện thoại, kh trả lời.
Bên kia, Diệp Bạch đứng trước cửa sổ sát đất của căn hộ.
Ánh đèn sáng rực nhưng kh thể chiếu vào lòng … cúi đầu ện thoại đã bị cúp máy, kh gọi nữa, đã muộn , sợ làm phiền Lục U, sợ cô kh ngủ được.
Diệp Bạch đứng trước cửa sổ sát đất của căn hộ hồi lâu.
Đến khi mắt nhức nhối, mới từ từ quay lại, căn hộ này chăm chú.
vuốt ve chiếc võng làm cho Tiểu Lục Hồi, cô bé thích, luôn nằm trên đó lắc lư thoải mái… Nhưng đêm nay cô bé lại nằm trên vai Lục Thước, bất lực gọi chú Diệp.
Diệp Bạch nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra, đ.ấ.m mạnh vào bức tường trắng như tuyết, chảy m.á.u nhưng lại kh hề th đau.
tiếng gõ cửa.
Diệp Bạch ra mở cửa, tưởng là bên bất động sản. Nhưng ngoài cửa là Gina.
Gina giống như một con ch.ó con ngồi xổm ở cửa, vô cùng đáng thương ngẩng đầu : “Diệp Bạch, em đã ngồi ở cửa hai tiếng .”
Nếu như là quá khứ, chắc c Diệp Bạch sẽ mềm lòng.
Dù cũng thương cho cô ta.
Nhưng bây giờ, Diệp Bạch cô ta, trong mắt kh gì khác ngoài xa lạ cùng chán ghét. chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ của cô ta, hỏi: “ cô lại mật khẩu thang máy?”
Gina kh chịu nói.
Nhưng Diệp Bạch đã mất kiên nhẫn, lập tức nói cô ta cút … tràn đầy chán ghét và bạo lực.
Gina khóc: “Diệp Bạch, đừng đối xử với em như vậy! Em kh cố ý gây tổn hại đến , chỉ là em quá thích , muốn chung sống với mà thôi, em làm sai ?”
Đến bây giờ cô ta vẫn cảm th kh sai.
Diệp Bạch mặc kệ cô ta, bắt l tay cô ta, ném cô ta ra ngoài tòa nhà giữa đêm khuya.
gọi bảo vệ, yêu cầu họ đuổi cô ta : “Sau này đừng để cô ta lên nữa.”
Đêm khuya, Gina khóc lóc thảm thiết trên đường.
Lúc Diệp Bạch lên lầu, nghe th tiếng Gina khóc, nghĩ Gina làm sai thì cô ta thể khóc, nhưng làm sai thì thể làm gì đây?
kh thể th Lục U.
Lục U kh gặp , thậm chí cô còn kh cho cơ hội nói lời xin lỗi.
Khi trở lại căn hộ, đèn bật sáng ngay lúc mở cửa. Thật chói mắt.
Diệp Bạch đột nhiên che mắt lại…
Lúc gặp lại Lục U đã là một tuần sau.
Khi Lục U đến c ty, cô bị Diệp Bạch chặn ở cửa c ty, gần mười ngày kh gặp, dáng vẻ gầy gò hốc hác, quần áo hơi nhăn nheo, giống như m ngày chưa thay.
Lục U đỡ cửa xe, .
Một cái này giống như là muôn đời.
Trước khi ra nước ngoài, họ là yêu thân mật gắn bó, nhưng bây giờ lại giống như là kẻ thù của nhau… Thật ra, kế từ khi rời , Lục U ít khi nghĩ đến , cô đã quyết định loại bỏ này khỏi cuộc đời .
Một lúc lâu sau, cô thu ánh mắt lại, trở tay đóng cửa xe.
Cô kh nói chuyện với , kh tra hỏi cũng kh oán hận, cô chỉ thẳng đến thang máy.
Vừa định bước vào thang máy thì tay cô đã bị giữ lại. Cô buộc đối mặt với Diệp Bạch.
Họ dựa vào gần nhau, gần đến mức cô thể ngửi th mùi kem cạo râu thoang thoảng trên … Đây là nhãn hiệu cô mua cho
Diệp Bạch, cô đã ngửi quen , nhưng bây giờ cô chỉ cảm th buồn nôn.
“ bu ra!”
Lục U thấp giọng nói: “Nếu kh bu ra, sẽ kiện tội qu rối.”
Diệp Bạch hoàn toàn kh để ý.
chằm chằm vào mắt cô, gấp gáp nói: “Lục U, chúng ta nói chuyện ! Cho một cơ hội!”
Sợ cô kh đồng ý, thái độ của mềm mỏng: “Được kh?” Lục U cụp mắt xuống, cười yếu ớt.
Một lúc lâu sau, cô lại ngước mắt lên, chuyển sang cười lạnh: “Cơ hội? Diệp Bạch, đêm đó đã cố gắng giải thích với , cố gắng hết sức để giữ lại, nhưng đối xử với như thế nào? nói là sau khi uống rượu lỡ l.à.m t.ì.n.h với yêu cũ, nói Gỉna đơn thuần, kh nhiều kinh nghiệm như … Diệp Bạch, những ều từng trân trọng đều đã trở thành lời nói dùng để chỉ trích , vậy chúng ta còn cơ hội gì nữa?”
Diệp Bạch kh chịu bỏ cuộc.
Giọng khàn đặc: “Là Gina... Cô ta kh bị bệnh, kết quả xét nghiệm sinh sản kia cũng là do cô ta làm, Lục U, xin lỗi... xin lỗi em!"
biết dù xin lỗi nhiều đến m cũng kh thể bù đắp cho cô. muốn chăm sóc cô, muốn bù đắp những lỗi lầm của .
Lục U kh cho hi vọng, cô lập tức từ chối, vào mắt Diệp Bạch, nhẹ giọng nói: “Kh cần! Diệp Bạch, đã bỏ đứa trẻ !" Thân hình Diệp Bạch chao đảo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
vịn vào bức tường bên cạnh mới kh đến nỗi thất thổ, một lúc lâu sau, mới khàn giọng hỏi: “Em nói... bỏ đứa trẻ ?”
Lục U cười lạnh lùng.
Cô kh trốn tránh mà thẳng vào mắt Diệp Bạch, còn nhắc lại lần nữa: “Đúng vậy, đã bỏ đứa trẻ ! Sau này kh cần tiếp tục lo lắng nó là con của ai, cũng kh cần lo lắng vợ ngoại tình, bởi vì kh đứa trẻ này, chúng ta sẽ cắt đứt hoàn toàn triệt để, sạch sẽ.
Lục U cong môi mỉm cười: “Kh tốt ?” “Lục U!”
Trong miệng Diệp Bạch tràn lên vị t ngọt.
hoàn toàn rối loạn. đã từng nghĩ tới cảnh tượng gặp mặt của hai vô số lần, đã nghĩ lẽ Lục U tức giận mà tát một cái... Thế nhưng chưa bao giờ nghĩ tới việc Lục U sẽ bỏ đứa trẻ này.
Trong chốc lát, vậy mà lại kh biết nên nói gì.
muốn hỏi cô, tại kh đợi , nhưng hình như kh tư cách, là đã nói những lời khó nghe đó với cô, là kh c nhận đứa trẻ đó là của .
Trong khi Diệp Bạch đang vô cùng hoảng hốt, Lục U tránh ra, vào thang máy.
Diệp Bạch kh ngăn cản.
im lặng cánh cửa thang máy đóng lại, im lặng con số màu đỏ dần tăng lên... cảm th trái tim đã c.h.ế.t lặng, trong đầu chỉ tràn ngập m chữ.
Diệp Bạch, đã bỏ đứa trẻ ! Đứa trẻ đã kh còn nữa !
Diệp Bạch đột nhiên đưa tay lên che mắt, chất lỏng nóng bỏng tràn qua kẽ ngón tay.
kh quan tâm đến xung qu, rơi vào trạng thái hoảng hốt. Cả ngày hôm đó, Diệp Bạch kh đâu cả, chỉ đứng chờ ngay bên dưới c ty của Lục U, đợi cô tan làm ra ngoài... ngồi trong xe hút thuốc, cái gạt tàn nhỏ trong xe cắm đầy tàn thuốc.
Tận khi trời nhá nhem tối, cũng kh đợi được Lục U. xuống xe hỏi thăm, ta nói Lục U đã rời từ cửa sau. Cô hoàn toàn kh muốn gặp một chút nào!
Diệp Bạch liền lái xe tới biệt thự nhà họ Lục, đã lời dặn dò của Lục Thước, đương nhiên bảo vệ sẽ kh để vào... lại kh thể làm phiền Tiểu Lục Hồi, cô bé đã khó khăn .
chặn được Lục Huân.
Lục Huân bước xuống khỏi xe, cô nhẹ giọng nói với tài xế: “ đưa m đứa Lục Trầm vào trước .”
Trên xe, Lục Trầm và Lục Từ đều tò mò ra ngoài, Lục Từ vẫn còn nhỏ tuổi, vui vẻ gọi một tiếng dượng giòn tan, sau đó lập tức bị Lục Trầm bịt kín miệng. Giọng Lục Trầm nặng nề: “Chú ta kh .”
Hàng l mi dài của Lục Từ hơi ươn ướt, kh hiểu. Lục Trầm bèn nói: “Ngu ngốc!”
Lần này thì Lục Từ nghe hiểu, trai đang mắng ! Bên kia, Lục Huân và Diệp Bạch đứng trong ánh chiều tà.
Hai đối diện một hồi lâu, Lục Huân khẽ thở dài, nói: “Lão Bạch, sau này đừng đến đây nữa! hãy để cho Lục U sống một cuộc sống yên bình , mặc dù hiện tại chút khó khăn, nhưng thời gian trôi qua, nghĩ em thể trở lại cuộc sống bình thường.”
Diệp Bạch châm một ếu thuốc lá.
Lục Huân thể đoán được m ngày hôm nay đã hút kh ít thuốc, kh khỏi khuyên một câu: “Hút ít một chút ! Coi như là vì bác trai bác gái.”
Diệp Bạch chăm chú cô , hồi lâu sau mới thấp giọng hỏi: “Tiểu Huân, chỉ hỏi em một câu, em trả lời thật cho , đứa trẻ thực sự kh còn nữa ?”
Lục Huân cũng khó xử!
Gô do dự một lát, nói với Diệp Bạch: “Đúng vậy! Đứa trẻ đã kh còn!”
Diệp Bạch lùi lại một bước.
Ánh mắt thẳng vào Lục Huân, khát vọng vừa chỉ là ảo giác của , thế nhưng hình như kh , Lục Huân thực sự nói ra câu nói đó, đứa trẻ thực sự... kh còn!
Kh biết từ khi nào, Lục Huân đã vào cánh cửa lớn màu đen khắc hoa.
Trong hoàng hôn mờ mịt, chỉ còn lại một Diệp Bạch.
Gió đêm cuốn tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, khuôn mặt trong bóng đêm tái nhợt đến ghê .
Biệt thự nhà họ Lục, sau bữa tối náo nhiệt, Lục Huân bận rộn với bài tập về nhà của hai đứa con, Tổng Giám đốc Lục trăm c nghìn việc đang ở trong phòng ngủ dỗ dành đứa trẻ.
Tiểu Lục Hồi còn nhỏ nhưng đã vô cùng tinh r. Biết thương yêu .
Đồi hỏi nhiều .
Cô bé mặc bộ đồ ngủ liền thân, nằm bò trên n.g.ự.c , ồn ào đòi mặc tã ngủ, nói rằng như vậy thì cô bé sẽ kh ra khỏi giường để vệ sinh. Để chứng minh cho sự chân thành của , cô bé còn ra sức kéo một cái túi lớn đựng đống quần hoa nhỏ ra, tất cả đều là quần cô bé dùng khi mới một tuổi, kh biết thế nào mà lại giấu .
Lục Thước dở khóc dở cười.
cầm cái quần hoa nhỏ kia lên, ra vẻ với Tiểu Lục Hồi một chút: “ xấu hổ kh cơ chứ, quần của cục cưng một tuổi, cục cưng hai tuổi của chúng ta . mà mặc được đây?”
Tiểu Lục Hồi xấu hổ tới mức mặt đỏ bừng.
Cô bé cầm quần hoa nhỏ, mặc lên cho , vừa mặc vừa ra sức nói: “ cũng mặc được!”
Lục Thước cười tới mức ngã ra giường.
Lục Huân dạy hai đứa con xong, trở về từ phòng cho trẻ, vừa xoa cổ vừa nói: “Mệt c.h.ế.t em ! lại nói là em dạy chúng chứ, rõ ràng là chúng dạy em!”
Th Lục Thước đang cười, cô buồn bực: “ vậy?”
lại, trên giường chất đầy tã gi hoa nhỏ.
Tiểu Lục Hồi ngồi giữa chiếc giường lớn, mềm mại đáng yêu, lại muốn mợ mặc quần hoa nhỏ của ... Suy nghĩ của trẻ con đơn giản, chỉ muốn đưa món đồ tốt nhất cho thích.
Mợ chỉ cần mặc cái này vào thì ban đêm sẽ kh cần dậy tiểu.
Lục Huân cũng dở khóc dở cười.
Cô vừa đến định bế Tiểu Lục Hồi thì bị Lục Thước đưa tay ra kéo, cả cô ngã vào lòng chồng , tiếp theo liền tìm tới đôi môi của cô, hôn xuống, đầu tiên chỉ là một nụ hôn mang tính thăm dò, sau đó biến thành đưa lưỡi vào hôn thật sâu, vừa hôn vừa vuốt ve...
Tiểu Lục Hồi ngồi bên cạnh, mắt mở to... mợ đang làm gì thế?
Dưới ánh mắt của cô bé, Lục Huân hoàn toàn kh thể tập trung nổi, mà lúc này Lục Thước đã đặt cô xuống dưới thân , bắt đầu cởi cúc áo của cô. Lục. Huân chống tay lên vai , nhẹ nhàng thở dốc: “Còn trẻ con ở đây đ.”
Lục Thước dừng lại, đôi mắt đen nhánh chăm chú cô.
Lục Huân thể cảm nhận được sự gấp gáp của , lẽ đang muốn, cô mềm giọng: “Đợi con bé ngủ đã.”
Lục Thước về phía Tiểu Lục Hồi.
Tiểu Lục Hồi lập tức nằm xuống, nằm thẳng tắp, cái bụng nhỏ lộ ra. Lục Thước cúi đầu hôn môi vợ.
Giọng vô cùng dịu dàng, nói: “Em thật đáng yêu! Lục Huân, nếu kh quá bận rộn, chúng ta nên sinh thêm một đứa nữa... Yêu nhau như chúng ta đều nên sinh nhiều thêm m đứa.”
Lục Huân đ.ấ.m nhẹ một cái.
Lục Thước cúi đầu cười, áp sát vào cô, cọ xát một hồi mới chịu bu ra.
Hồi lâu sau khi bình tĩnh lại mới nghiêng vợ dọn dẹp giường, còn chỉnh đốn lại cho Tiểu Lục Hồi, thân hình nho nhỏ của Tiểu Lục Hồi vùi trong chăn, vô cùng ngoan ngoãn, ôm một con búp bê nhỏ, nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
“Hay thật Nói ngủ là ngủ!”
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, khuôn mặt Lục Huân cũng trở nên dịu dàng, cô nhẹ giọng nói: “Con bé giả vờ đ! Vẫn chưa ngủ đâu!”
Lục Thước đưa tay gãi lòng bàn chân cô bé. Tiểu Lục Hồi lập tức bật cười kh khách...
Lục Thước nằm xuống gần cô bé, thơm nhẹ lên khuôn mặt cô bé: “Mau ngủ , kh còn sớm nữa đâu!"
kéo cô bé lại gần, để cô bé nằm lên khuỷu tay , trước đây cũng dỗ Lục Trầm và Lục Từ ngủ như vậy... Bận rộn xong, Lục
Huân khung cảnh ấm áp này, bất giác chút bùi ngùi. Bất tri bất giác, Lục Thước đã bốn mươi tuổi.
Lục Huân lại gần , tìm ra một sợi tóc bạc, nhổ xuống: “ cũng đã tóc bạc ”
Đôi mắt đen của Lục Thước sâu kh th đáy.
cúi đầu Tiểu Lục Hồi đã ngủ say, sau đó kéo vợ tới, đặt cô nằm trên , tiếp tục chuyện vừa đã bị cắt đứt, muốn hung ác hơn một chút nhưng lại sợ tiếng của Lục Huân sẽ khiến đứa trẻ tỉnh giấc, cuối cùng bèn dứt khoát bế cô vào nhà vệ sinh, đặt cô ngồi trên bệ rửa tay...
Dưới ánh đèn, làn da của cô trắng như ngà, vô cùng quyến rũ. Lục Thước đắm chìm trong cơn sóng tình dục.
Chinh phạt nhiều lần, mãnh liệt tới tận khi nỏ mạnh hết đà, chuyển động của chậm lại, mồ hôi nóng rực chảy xuống trán, vừa hôn môi vợ vừa khó thể kiềm chế mà nhẹ nhàng nói: “Cho dù tới sáu mươi tuổi, vẫn thể khiến em xin tha.”
Lục Huân vòng tay ôm trọn đầu .
Những lúc riêng tư, cô vẫn là một phụ nữ dịu dàng trước mặt chồng . Cô khẽ thở dốc: “Làm gì đàn nào đến tầm tuổi này mà vẫn ham muốn chuyện trai gái như ?”
Lục Thước áp trán vào trán cô, hôn lên khóe môi cô.
dịu dàng thì thầm: “Chỉ muốn em! Tiểu Huân, chỉ yêu một em.”
Lục Huân run rẩy, mở rộng cơ thể về phía chồng... Mưa thu tan tác.
nh Lục Huân đã chìm vào giấc ngủ, Lục Thước ra ban c bên ngoài hút ếu t.h.u.ố.c lá theo thói quen.
Mưa thu rả rích.
Bên ngoài biệt thự, một chiếc xe vẫn luôn bật đèn từ đầu tới cuối, biết đó là Diệp Bạch.
Lục Thước nghiêng đầu, về phía phòng ngủ của em gái. Đèn đã tắt.
nghĩ, tâm như tro tàn, lẽ chính là tất cả cảm giác của Lục U đối với Diệp Bạch.
Cũng tốt, như vậy cũng tốt!
Một ngày nào đó, Diệp Bạch sẽ bu bỏ sự kiên trì, chuyển sang một đoạn tình cảm mới... Biết đâu Gina lẽ sẽ trở thành phụ nữ khác đó, ai mà biết được!
Lục Thước hút hết một ếu thuốc, về phòng ngủ. Dưới mái hiên, mưa rơi tí tách.
Rơi cả một đêm.
Diệp Bạch c chừng nhiều ngày mới đợi được Lục U ở cổng lớn của biệt thự nhà họ Lục.
Cô ngồi ở hàng ghế sau của chiếc RV màu đen, tài xế ngồi phía trước vừa lái xe ra khỏi biệt thự nhà họ Lục, bỗng nhiên nói: “Cô cả, cả cũ đang chặn đầu xe.
Im lặng một thoáng, Lục U nhẹ giọng nói: “Dừng lại !” Xe dừng lại.
Diệp Bạch tới gần như ngay lập tức, cửa kinh xe hạ xuống trước mặt ,
Lục U bình tĩnh nói với : "Chúng ta đã nói rõ ràng hết , Diệp Bạch, sau này đừng tới đây nữa! hy vọng đừng tiếp tục qu rầy cuộc sống của ."
Toàn thân Diệp Bạch ẩm ướt.
lẽ là vì đứng suốt đêm, bị sương làm ướt!
Lục U, chậm rãi lên tiếng: “ kh tin... kh tin em sẽ phá bỏ đứa trẻ này! Lục U, nghĩ nghĩ lại vẫn cảm th chuyện này kh thể nào xảy ra! Đứa trẻ vẫn còn, đúng kh?”
“Đứa trẻ đã mất !”
Lục U vẫn bình tĩnh, th vẫn còn ngơ ngác, cô cúi đầu, tìm ra một tờ gi từ trong túi xách, đưa cho : “Đây là gi đồng ý
phẫu thuật phá thai, đã ký, hơn nữa còn báo cáo sau phẫu thuật! Nếu vẫn kh tin thì thể tự xem.”
Tờ gi nhẹ.
Thế nhưng Diệp Bạch lại kh thể cầm chắc trên tay... Tờ gi trắng nhẹ nhàng bay theo gió, cuối cùng rơi xuống đất.
Cửa kính của chiếc RV màu đen chậm rãi kéo lên, lập tức rời . Mà Diệp Bạch vẫn sững sờ đứng đó.
đứng giữa tiết trời mùa thu, nghe câu nói nhẹ nhàng nhất, nhận l một nhát d.a.o đau đớn nhất.
Một cơn gió thổi qua, cuốn tờ gi trắng kia bay vòng tròn, Diệp Bạch cuối cùng cũng hoàn hồn, nhặt tờ gi kia lên, đọc từng chữ... Mang thai sáu tuần, đồng ý phá thai, ký tên, Lục U.
Bên trên còn hình ảnh phim siêu âm B-mode.
Đứa trẻ còn nhỏ, kh rõ, chỉ một chấm màu trắng be bé.
Nhưng Diệp Bạch biết đó là đứa trẻ của và Lục U, là con của hai họ... Diệp Bạch siết chặt tờ gi kia, chậm rãi ngồi xổm xuống, ra sức ôm chặt l đầu , nước mắt nóng bỏng tràn ra khỏi khóe mắt.
Cuối cùng cũng tin, đứa trẻ đã kh còn. và Lục U cũng đã đến ểm kết thúc...
Diệp Bạch bắt đầu chìm trong men rượu.
Lúc đêm khuya, trên đường phố thành phố B, đêm nào cũng bóng dáng say khướt của . kh quan tâm đến sức khỏe của , cũng kh thèm quan tâm còn sống hay kh, thậm chí còn cảm th giao cái mạng này ra thì mới thể... kh khiến đứa trẻ đó thất vọng.
Ngoại hình của đẹp, lại giàu , thường xuyên những phụ nữ tới dây dưa với .
Diệp Bạch thường xuyên mắng các cô chạy mất.
Mắng xong, trong lòng sẽ thoải mái hơn, thế nhưng khi dựa vào lan can, lên căn hộ mà và Lục U đã từng sống cùng nhau... khóe mắt vẫn ẩm ướt.
Cơ mặt run rẩy, lại cầm chai rượu lên trút vào miệng . “Diệp Bạch!”
Một giọng nói mềm mại yếu đuối vang lên, Diệp Bạch xoay , th Gina.
Gina dè dặt .
Cô ta khóc nói: “Diệp Bạch, đừng như vậy! Em cầu xin đừng như vậy mà.”
Cô ta muốn tới dìu , lại bị Diệp Bạch hất văng ra.
Diệp Bạch gào lên với cô ta: “Cút! Kh th chán ghét cô đến mức nào ? Bây giờ cô đã hài lòng chưa? kh còn gì cả,
kh còn gì cả, vợ con đều kh còn... Chỉ bởi vì cái gọi là thích vô cùng tức cười của cô!”
Cả mắt cả mũi của Gina đều ửng hồng.
Hồi lâu sau, cô ta mới nhẹ giọng nói: “ kh thích em thì thể kh quan tâm tới em mà.”
Sắc mặt Diệp Bạch trắng bệch như tờ gi.
Lời nói của Gina, nhẹ nhàng, cũng chói tai...
Đúng vậy, rõ ràng kh thích Gina, thế nhưng lại cho cô ta cơ hội tiếp cận , rõ ràng đã từng nói sẽ kh để Lục U đau khổ, thế nhưng lại làm cho cô đau lòng, thất vọng một lần nữa.
mới chính là, hung thủ hại c.h.ế.t con của . mới chính là kẻ đầu sỏ gây nên tội ác này!
Diệp Bạch lùi một bước về phía sau. cười, cười đến thê lương: “Hiện tại, đây cầu xin cô, cách xa một chút được kh? Cô đã nghe rõ chứ, kh hề thích cô một chút nào! Tuyệt đối kh! Nếu cô còn xuất hiện bên cạnh một lần nữa, sẽ báo cảnh sát!"
Môi Gina run rẩy.
Hồi lâu sau, cô ta mới khóc lóc chạy ... Diệp Bạch suy sụp đứng dưới ánh đèn.
Bất tri bất giác lùi về sau một bước, theo bóng dáng Gina, cảm th hài hước tới đáng buồn...
Chỉ vì cái gọi là thích của một cô gái... Gia đình tan nát!
Con kh còn, Lục U kh cần nữa, khi đứa trẻ bị l ra Lục U đau kh... những ngày sau đó đêm nào cô cũng khóc kh, cả Tiểu Lục Hồi nữa, cũng sẽ khóc tìm chú Diệp kh?
Mặc dù đã say, nhưng khi nghĩ như vậy, Diệp Bạch vẫn đau đớn khó lòng chịu nổi.
ngồi xổm xuống ven đường.
Mờ mịt lên tầng trên cùng của tòa chung cư, kh một ánh đèn... Đã m ngày kh về nhà, dù về cũng kh dám bật đèn lên, kh dám đối diện với một căn nhà kh Lục U.
Hừng đ, Diệp Bạch tỉnh lại trên chiếc ghế trong c viên.
từ từ bộ về nhà, trên đường định châm một ếu thuốc lá, thế nhưng vừa sờ vào hộp t.h.u.ố.c lá thì th bên trong đã rỗng kh, bèn bóp bẹp hộp thuốc, vứt , trở về căn hộ.
Khi cạo râu, Diệp Bạch vào gương, th một bản thân với tinh thần suy sụp trong đó.
nghĩ, thế này, ngay cả bản thân cũng th chướng mắt. Lục U thể chấp nhận?
chậm chạp cạo râu xong, thay một bộ quần áo sạch sẽ, đến c ty làm... vẫn muốn gặp Lục U, vẫn đến cổng lớn nhà họ Lục chờ đợi, thế nhưng…
Tháng tư, tin tức truyền về từ nước ngoài.
Gina gả cho một tay chơi đời thứ hai, là một playboy tiếng, từng quan hệ với vô số nữ, Gina kh chịu kết hôn, nhưng cô ta bị bố ép gả qua đó.
Một đêm trước khi kết hôn, Gina gọi cho Diệp Bạch, kh nghe máy. Ngày hôm sau, Gina đã thành vợ ta.
Ngày hôm đó, ngay cả thư ký cũng cảm th vẻ mặt Tổng Giám đốc Diệp vô cùng dễ chịu! Cô đưa tài liệu sang, lén Diệp Bạch.
Diệp Bạch mặc một thân Âu phục, ngồi sau bàn làm việc. Nhưng vẫn chưa xử lý c việc.
cầm một cái ện thoại mới, đang gửi tin n cho Lục U, th tin còn vô cùng hèn mọn [Gina đã kết hôn!]
Đương nhiên, những tin n mà gửi suốt m ngày nay đều như đá chìm đáy biển.
Lục U chưa bao giờ trả lời.
lại tới biệt thự nhà họ Lục chờ đợi, một ngày, hai ngày, sớm về khuya mà chờ đợi, đến cuối tháng tư, bảo vệ cuối cùng cũng nói với một câu nói thật: “Ngài Lục, ngài đừng đợi nữa, cô Lục hiện tại kh ở thành phố B, cô đã đưa con gái về thành phố C ... Nghe nói sang năm mới quay về đây.”
Lục U về thành phố C?
Diệp Bạch bất ngờ, lại chút phiền muộn. Cô quay về thành phố C là vì kh muốn tiếp tục liên quan gì tới , là vì kh muốn th !
Bảo vệ nhận t.h.u.ố.c lá của , cũng tình nguyện nói chuyện với nhiều thêm m câu.
“Haiz, ngài Diệp, ngài cũng đừng tự thêm trò cười cho chính nữa! kh biết sự thật, nhưng nghĩ cô cả chắc c kh vì ngài đâu, nghe ở phòng bếp nói hồi trước khẩu vị của cô cả kh tốt, chắc kh là bị ốm đâu nhỉ!... nhiều lời !”
Diệp Bạch đoán, lẽ là sau khi phá thai, sức khỏe của Lục U giảm sút.
Thời tiết ở thành phố C tốt, bố mẹ cô lại ở đó, cô trở về đó cũng bình thường.
Diệp Bạch kh nghĩ nhiều.
Nhưng đến cuối tuần, vẫn bớt thời gian lái xe đến thành phố C một chuyến, trước khi mua nhiều thuốc bổ, của Lục U.
Chưa có bình luận nào cho chương này.