Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2730: 2739: Anh nói như vậy
Cô nhẹ giọng nói: “Kết thúc kh hoàn mỹ, còn mua? Sẽ kh kiếm được tiền đâu đ.”
Diệp Bạch nhẹ nhàng sờ lên mặt cô: “ chỉ muốn khiến em vui vẻ, kh muốn kiếm tiền! Em muốn viết như thế nào cũng được, nếu như kết cục kh hoàn mỹ, vậy sẽ cùng em biến nó trở nên hoàn mỹ, hơn nữa, bây giờ kh gia đình chúng
ta bốn ? sẽ là cái bóng của em, và sẽ xuất hiện bất cứ khi nào mà em cần, cả về tinh thần lẫn về thể chất.”
nói như vậy, một cách vô tình.
Nhưng Lục U lại xúc động, hồi lâu, cô ngẩng mặt lên nhẹ giọng nói: “Cho nên mỗi ngày đều đối xử với bản thân như thế ? Đang chờ may mắn đó à? Lỡ như lại thu hút được một cô bé khác thì đây?”
“Đưa tới cũng kh thèm để ý đâu đ nhé!”
Diệp Bạch mặt Lục U, cô ềm đạm bình tĩnh, nhịn kh được hôn cô một cái.
nói: “Lục U, cũng sợ, sợ trước khi đón em về, hoặc là hói đầu hoặc là mất chức năng cơ thể, thêm cả cuộc sống vợ chồng cũng kh thể làm cho em hài lòng, vậy làm bây giờ?”
Lục U nhẹ nhàng túm tóc , muốn xem là tóc giả hay kh.
cứ để cô nghịch ngợm, cuối cùng theo động tác của cô chôn vào trong lòng cô, dù bị châm chọc cũng kh chịu đứng lên.
Lục U vỗ nhẹ : “Diệp Bạch!”
Diệp Bạch thuận theo cằm cô, hôn tới hai má, cuồng nhiệt đến đáng sợ.
là một đàn đẹp trai xuất sắc, dáng chuẩn, đôi tay lại còn đẹp, sáng sớm đã như thế này... Lục U cũng kh thể đứng vững, hôn được một nửa, Diệp Bạch nhỏ giọng nói: “ khóa cửa! Bị ta bắt gặp, nói thế nào cũng kh tốt.”
Lục U hơi do dự.
Diệp Bạch kh cho cô suy nghĩ, hai ba bước đã đến khóa cửa, sau đó tr thủ thời gian làm một hồi, cũng chỉ dám làm một lúc, lâu như vậy , cũng chỉ tốn chừng mười phút đồng hồ để bọn họ hoàn thành lần đầu tiên.
Làm xong, thời gian nghỉ ngơi cũng kh , dùng khăn gi tùy ý lau chùi mặc quần vào.
Lục U bị làm cho khó chịu.
Diệp Bạch biết cô kh được thỏa mãn, phụ nữ tới chậm, căn bản kh đủ thời gian.
hôn cô, sốt ruột nói: “Đã lâu lắm kh làm !”
Lục U đạp xuống, bảo nh lên, Diệp Bạch cũng kh tức giận... Lúc gần còn hôn cô một cái: “Em nghỉ ngơi thêm một lát ! Nếu đau thì mua cho em một ít thuốc mỡ.”
Gần sang năm mới, Lục U nào mặt mũi để mua. Cô nói kh đau.
Sau khi đuổi , cô vào phòng tắm dọn dẹp. Thật ra là đau.
Lâu lắm kh làm, đau.
Cô cũng biết, sở dĩ cô kh thỏa mãn, vừa bởi vì đau bởi cũng vừa vì cảm giác kh mãnh liệt, lại còn lén lút khẩn trương... Kh chỉ cô, chính Diệp Bạch cũng kh thỏa mãn, nhưng lại vui.
Lục U khẽ vuốt ve cánh môi.
Chuyện này khiến vui vẻ như vậy ? Cũng kh lần đầu mà.
Cô lại nhớ tới vừa , lúc Diệp Bạch ôm l cô, ánh mắt sâu hun hút... Hình như luôn cô mà kh hề tiến tới, thỉnh thoảng khi ôm cô, sẽ khàn giọng gọi tên cô.
Lại ngước mắt phụ nữ trong gương.
Tóc rối bù, môi đỏ mọng hơi sưng, thế nào cũng hơi bù xù. So với Diệp Bạch, cô quá kh chú ý.
Cô lại nghĩ tới lời nói của Diệp Bạch, nói muốn trước khi hói đầu đón cô về, tuy là vui đùa nhưng lại lộ ra sự chua xót... Lời yêu thương luôn dễ nghe, cho dù cô kh biết,nhưng lúc quả thực đã khiến ta động lòng.
Lục U đang nghĩ ngợi, cửa lại bị đẩy ra.
Diệp Bạch cầm theo cái gì đó, đứng ở cửa, vẻ mặt hơi mơ màng: “Vừa hơi lỗ mãng, lần sau sẽ dịu dàng một chút.”
Lục U im lặng hồi lâu.
Diệp Bạch tiến lên một bước, ánh mắt trìu mến dáng vẻ bối rối của cô: "Đừng nói là em kh muốn chịu trách nhiệm đ nhé?”
Bầu kh khí quá mức mập mờ.
Lục U kh muốn nổi lửa với , bèn quay giả vờ đánh răng rửa mặt: "Chịu trách nhiệm gì? Đây là lần đầu của chắc!"
Đương nhiên đây kh là lần đầu của Diệp Bạch.
Nhưng cảm th vừa cũng kh khác lần đầu m, vẫn kh khống chế được mà giao tất cả cho cô... Ngoại trừ kích động thì còn chút mất tự nhiên kỳ lạ.
Dù thì đàn nào cũng sợ phụ nữ cảm th họ kh được. Diệp Bạch cũng kh ngoại lệ.
đến sau lưng Lục U, nhẹ nhàng tựa cằm lên bờ vai gầy của cô, nghiêng đầu khuôn mặt xinh đẹp: “Kh lần đầu thì em kh chịu trách nhiệm hả?”
“Rõ ràng là em muốn mà, đúng kh chứ?” "Em muốn là cứ phối hợp ?”
Giọng nói của càng nhẹ nhàng hơn: “Vừa phối hợp kh tốt, lần sau thêm chút thời gian, sẽ thể hiện tốt hơn... Nha?”
Lục U dùng nước lạnh rửa mặt, sau đó lau sạch nước trên mặt : " cứ từ từ đợi !"
Cô chẳng th thoải mái chút nào.
Trong lúc cô thay quần áo, Diệp Bạch tới nhẹ nhàng ôm eo cô, nhỏ giọng nói: "Thoa thuốc vào, nếu kh lát nữa lại sẽ đau!"
Lục U thể để cho thoa, cô giãy giụa hai cái, Diệp Bạch ôm eo cô, đè cô xuống ghế salon, chiếc quần mùa đ đầy nữ tính vén lên đến tận đầu gối, vớ cũng bị tuột xuống.
Lục U kh vùng vẫy nữa, cúi đầu .
cũng ngước mắt lên cô, ánh mắt hai đều nhiều cảm xúc.
Hồi lâu sau, lẩm bẩm: “ lại rách ?”
cảm th kh dùng nhiều sức, hơn nữa cũng chỉ mới một lúc... Lục U tức giận đá một cái, cô cắn môi nhỏ giọng nói: "Kh muốn thoa thuốc à? Nh lên !"
Diệp Bạch lại cô như ều suy ngẫm.
Lát sau, cúi đầu tập trung thoa thuốc cho cô, cẩn thận bôi từ trong ra ngoài, chờ thuốc mỡ khô , mới kéo vớ lên cho cô thả váy xuống...
Lục U định ngồi dậy, lại ôm l đôi chân mịn màng của cô, khàn giọng nói: "Đã sinh hai đứa con , eo vẫn nhỏ như vậy!"
Lục U kéo tay ra: “Đã làm bố , suốt ngày chỉ nghĩ đến m chuyện này.”
Cô đứng dậy ra ngoài, Diệp Bạch cười, bước tới mở cửa cho cô, vừa ra khỏi cửa, đã cúi đầu cô nói: "Kh nghĩ đến mới kh bình thường đó! Lục U, đâu m già bảy tám chục tuổi.
Bản chất của hôn nhân là kh thể thiếu tình dục, nếu kh ham muốn đó với cô thì làm tình cảm lại mãnh liệt đến mức muốn quay lại bên nhau, lần nữa tạo thành một gia đình?
nói xong, Lục U một cái. Thực ra thì, cô cũng kh muốn lắm đầu...
Hai ở trong phòng quá lâu, giúp việc đến gõ cửa một lần, nhưng lúc đó Diệp Bạch đang ở thời khắc mấu chốt, lẽ quá khẩn trương nên kh chú ý đến.
Bây giờ bước ra, ánh mắt của mọi đều chứa đầy suy ngẫm. Bọn họ đều ở đây, thể kh th được?
Khuôn mặt Lục U nóng bừng.
Diệp Bạch là đàn , đối với những chuyện thế này thì cởi mở hơn nhiều, hào phóng l từ trong túi áo ra m bao lì xì mừng năm mới, chia cho Lục Từ, Lục Trầm, Tiểu Lục Hồi, và cả Lục Ngộ.
Lục Từ và Lục Trâm nhận được bao lì xì dày.
Tiểu Lục Hồi và Lục Ngộ, mỗi đứa một căn nhà, Lục Ngộ được một căn hộ cao cấp rộng 360 mét vu ở thành phố B, Tiểu Lục Hồi thì tốt hơn, là một căn biệt thự độc lập hơn 500 mét vu, giá trị hơn trăm triệu.
nhà họ Lục kh nói gì, đoán đây là thành ý của Diệp Bạch.
Lục U nhẹ giọng nói: "Quý quá! Các con vẫn còn nhỏ!”
Diệp Bạch biết cô muốn từ chối, nhưng ngại đ kh dễ thuyết phục, ôm l Tiểu Lục Hồi, vuốt lại mái tóc xoăn cho cô bé, hôn một cái: “Kiếm tiền vốn là để cho bọn trẻ tiêu, sớm hay muộn đều như nhau! cũng kh mang theo được."
cũng kh mang theo được...
Những lời này khiến cho Lục U xúc động, cũng làm cô nhớ đến năm đó Diệp. Bạch xảy ra chuyện.
Cô cảm th khó chịu trong lòng, nhưng hôm nay là năm mới, kh thể buồn bã, ăn sáng xong cô kiếm cớ ra ngoài sân hóng mát... Đi đến hàng cây tử đằng trong sân, cô phát hiện ra rằng những chồi non đã mọc lên.
Cô tr th mà giật .
“Đang nghĩ gì vậy?” Lục Thước tới, dựa vào đối diện em gái.
Lục U lắc đầu: "Kh ! Chỉ hơi khó chịu thôi."
Lục Thước hiểu cô nhất, dịu dàng mỉm cười: “Nhớ lại chuyện m năm trước kh?... Lục U, đó là chuyện quá khứ, cũng là ngoài ý muốn! Chúng ta kh biết chuyện ngoài ý muốn như vậy xảy ra nữa hay kh, nhưng nếu vì sợ nó xảy ra mà kh sống tiếp thì lẽ loài đã tuyệt chủng từ lâu, dù thì xưa nay trong tự nhiên đã trải qua kh biết bao nhiêu thảm họa to lớn, chúng ta thì lại vô cùng nhỏ bé trước tự nhiên."
Lục U những chồi non mới mọc đến ngẩn .
Lục Thước nhẹ nhàng sờ đầu cô, nói: "Em còn nhớ lúc đưa chị dâu em về kh? Lúc đó rõ ràng đã làm tổn thương cô sâu sắc, chắc c cô cũng hận , nhưng cuối cùng bọn vẫn tiếp, kh vì ều gì khác, chỉ bởi vì thích cô , cô cũng thích ... Lục U, nếu em kh chủ ý, em thể tự hỏi bản thân xem em còn thích ta hay kh, còn sẵn lòng trải qua cuộc sống này với ta hay kh."
Lục U hơi yếu đuối: “, em kh cố ý lạnh nhạt với , chỉ là em kh thể nhiệt tình với được! Hoặc lẽ là đã lớn tuổi, hay đã khoảng cách... Em cũng cố gắng thử, nhưng vẫn kh thể nào quay lại như trước đây."
Ánh mắt Lục Thước trầm xuống: "Vậy thì tiếp tục lạnh nhạt với ta ! Đàn thật lòng sẽ luôn ân cần! Dù thì ta cũng đã làm những chuyện kia mà, em lạnh nhạt với ta hai năm nữa cũng được."
Nói xong, l ra một bao lì xì đưa cho cô, ra vẻ lớn: “Chúc mừng năm mới, Lục U.”
Tên của Lục U nghĩa là kh âu lo. Lục U nhận l.
Lục Thước lại cười nhẹ: "Cẩn thận đ, đừng để thêm đứa nữa! Cuối năm, nhà chúng ta kh thể thêm con cháu đâu!"
Lục U cầm bao lì xì đánh , trai xấu xa.
Lục Thước cô, th dáng vẻ cô bây giờ, kh khỏi nghĩ đến khi còn bé... nghĩ rằng nhớ đến khi còn bé, kh vì khi còn bé tốt hơn bây giờ, mà là khi còn bé, và ngoại vẫn còn trẻ, tràn đầy nhiệt huyết.
Hai em nói chuyện xong.
Trong sân tiếng ô tô, xe dừng lại, nói là nhà họ Chương đến đón .
Hiện tại Chương Bách Ngôn ít vốn liếng, nhân lực kh đủ.
Chi cử tài xế chứ kh dì giúp việc cùng, vậy thì cần theo sang.
Minh Châu sợ Lục U khó xử nên định , nhưng Diệp Bạch biết Lục U lưu luyến, sợ làm Tiểu Lục Hồi tủi thân nên nói: "Con với Lục U! Vừa hay ra ngoài dạo luôn.”
Minh Châu:..
Lúc này, Tiểu Lục Hồi chạy tới, Diệp Bạch cúi xuống bế cô bé lên, trước khi lên xe còn Lục U nói: "Lên xe!
Lục U nhẹ nhàng nói: " kh cần sang đó!"
Ảnh mắt Diệp Bạch sâu thảm: " muốn đưa Lục Hồi đến đó! Sau này lần nào cũng sẽ đưa, học, ra nước ngoài, thậm chí là lập gia đình... Lục U, Lục Hồi sống với chúng ta, tất cả mọi chuyện là làm, nếu trốn tránh những ều này thì kh xứng đáng để con bé gọi là bố."
lại nói: " kh ích kỉ! kh chỉ muốn thế giới hai với em! cần em, bao gồm cả Lục Hồi và Lục Ngộ."
Cổ họng Lục U hơi nghẹn lại...
Giờ phút này, cô như quay về quá khứ, về thời ểm mang thai Tiểu Lục Hồi, về thời ểm cô hết lòng tin tưởng Diệp Bạch… Cô vô cùng xúc động, thậm chí còn muốn khóc.
Lục U chăm chú. Diệp Bạch cũng vậy.
Hồi lâu sau, ôm con đến bên cạnh Lục U, cúi đầu cô: “Lên xe trước !”
Đang trong Tết, nhưng Lục U kh cầm được nước mắt.
Cô vươn tay nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt nhỏ n của Tiếu Lục Hồi, cô nhóc dường như biết tâm trạng của mẹ nên cũng nghiêng lại gần muốn được cô ôm, Lục U ôm l cô bé, vùi mặt thật sâu vào mái tóc rối bù của con để che đậy sự xúc động của .
Từ đầu đến cuối, Diệp Bạch chỉ dịu dàng cô, kh hề lộ ra một chút gì là thiếu kiên nhẫn.
nhẹ nhàng ôm l vai cô, đưa cô lên xe của nhà họ chương.
Tài xế nhà họ chương đóng cửa lại cho họ, chào Lục Khiêm và Hoắc Minh Châu lên xe.
Tâm trạng Lục U phức tạp.
Tiểu Lục Hồi thì lại vui vẻ, cô bé nói với mẹ rằng em trai tên Chương Vũ vừa ngoan vừa đáng yêu, còn một trai nhỏ tên Tần Phấn, chỉ cần nói đến một chút là mặt sẽ đỏ lên như m.ô.n.g khỉ, giống như một cô gái vậy!
Lục U:…
Diệp Bạch cười khẽ, nói với Lục U: “Ai dạy con bé vậy? Nói đến m.ô.n.g khỉ, thì sáng sớm nay mặt em cũng đỏ như m.ô.n.g khỉ đ…”
Lục U nghe kh nổi nữa .
Cô cảm th Tiểu Lục Hồi đã học được từ Diệp Bạch.
Cô dứt khoát quay đầu , kh thèm cả lớn lẫn đứa nhỏ.
Diệp Bạch nói với Tiểu Lục Hồi: “Mẹ giận !”
Tiểu Lục Hồi chằm chằm hồi lâu mới nhỏ giọng nói: “Mặt của mẹ cũng đỏ như m.ô.n.g khỉ.”
Lục U càng xấu hổ hơn!
Nửa giờ sau, xe dừng lại trước một biệt thự nhỏ.
Một dì mặt mày hiền hậu tới mở cửa xe, bế Tiểu Lục Hồi lên, thân thiết gọi “Cô chủ nhỏ”.
Lục U và Diệp Bạch xuống xe, đứng cạnh nhau. Dì gọi họ là cô Lục và Diệp.
Dì biết nói chuyện: “Bà chủ của chúng vừa mới sinh, kh tiện ra ngoài hứng gió, xin thứ lỗi cho.”
Lục U mỉm cười lắc đầu.
Lúc này, Chương Bách Ngôn từ trong biệt thự ra, khi th Lục U và Diệp Bạch đứng sóng vai cạnh nhau, ta hơi ngẩn ra, sau đó mỉm cười gật đầu: “Tới à!”
Tiếu Lục Hồi chạy tới ôm chân ta, thân thiết gọi ta một tiếng bố.
Chương Bách Ngôn cúi đầu, dịu dàng đặt tay lên cái đầu nhỏ của cô bé, nhẹ nhàng vuốt ve, ta nói với Lục U và Diệp Bạch: “Vào uống ly trà !”
Tài xế l hai hộp quà từ trong cốp xe ra, nói: “Bà Lục tặng cho bà chủ để bồi bổ thân thể, nói là bây giờ trời lạnh, ăn cái này vào là ấm nhất!”
Thứ đó thoạt giá trị kh rẻ, bỏ tiền ra mua cũng kh được.
Ánh mắt Chương Bách Ngôn trầm xuống, nói với Lục U: “Cảm ơn mẹ em giúp .”
Lục U mỉm cười: “Tần Dụ đâu? Em bé thế nào nào? còn chưa đưa lì xì đây này!”
Đương nhiên là cô kh cần l, Diệp Bạch đã chuẩn bị xong cả .
Lò sưởi trong biệt thự ở nhiệt độ thích hợp, dì giúp việc bế em bé xuống, nói là bà chủ còn đang ở cữ, kh tiện tiếp khách trong Tết, mong họ thứ lỗi... Lục U cười nói kh , cô ôm em bé, cẩn thận mặt mày bé, sau đó ngược lên nói với Diệp Bạch: “Giống Tần Dụ hơn!”
Diệp Bạch ở nhẹ: "Lớn lên tr giống mẹ hơn.” Lục U trả bé lại cho dì giúp việc.
Cô nói cho Chương Bách Ngôn nghe về thói quen sinh hoạt của Tiểu Lục Hồi, nói Tiểu Lục Hồi đã thể ngủ một , nhưng tối đến tốt nhất nên đến một lần, đề phòng cô bé đá chăn lung tung…
Chương Bách Ngôn bảo cô yên tâm. Họ nói chuyện với nhau khách sáo.
Lúc rời , cô ôm Tiểu Lục Hồi một cái, nói rằng mùng năm Tết sẽ đến đón cô bé. Tiểu Lục Hồi vô tư nói: “Mẹ ơi, con muốn ở đến mùng mười.”
Đương nhiên là kh được, Lục Khiêm là đầu tiên phản đối.
Trong m đứa cháu, Lục Khiêm thương Tiểu Lục Hồi nhất, khi ở Lục Viên, ngày nào cũng dẫn cô bé theo, còn kêu ca bảo Lục U chuyển c tác sang thành phố C, nói rằng thành phố C lớn như vậy, làm gì kh đủ cho cô phát huy.
Ngoài miệng Lục U nói rằng sẽ ở lại thành phố B, Lục Hồi đã quen với cuộc sống ở thành phố B.
Nhưng sau một năm, cô lại chuẩn bị quay về thành phố c.
Bố đã lớn tuổi, sự nghiệp của trai lại lớn, chỉ cô là tương đối rảnh rỗi hơn, thể dẫn theo một trai một gái đến thành phố C ở bên bố mẹ…
Chương Bách Ngôn muốn bảo tài xế đưa hai , họ đã từ chối khéo lòng tốt của ta, hai thong thả bộ, mệt mới bắt taxi về nhà.
Đầu xuân, thời tiết lạnh.
Diệp Bạch cúi đầu hai chân Lục U chỉ mang một đôi vớ mỏng, tuy chiếc váy mùa đ bên ngoài nhưng cũng kh giữ ấm được bao nhiêu.
cởi áo khoác ngoài khoác lên cho Lục U, vừa đủ che chân cô.
Lục U nghiêng : “ kh lạnh à?”
Diệp Bạch cười thản nhiên, châm một ếu thuốc, cô: “Tối qua còn bơi lội mà! Lạnh cái gì! Đàn khác phụ nữ, đàn kh sợ lạnh.”
Làn khói mỏng bay lên làm cho khuôn mặt tr vẻ sâu xa.
Một lúc sau mới cô nói: “Vừa th em nói chuyện với Chương Bách Ngôn, hai đều cực kỳ khách sáo, vậy, mặt kh tiện nói chuyện nên em nghiêm túc vậy ?”
Lục U cảm th bệnh cũ của lại tái phát .
Cô cũng kh chiều chuộng nữa, kéo áo khoác vào đế c gió rét, nói giọng hư hỏng: “Đúng vậy! Nếu kh ở đó thì em đã lén ôm !”
Diệp Bạch nghiêng lẳng lặng cô.
Nói thật, lúc này gió thổi qua mái tóc được cắt tỉa gọn gàng của , cộng thêm quần áo được ăn mặc chỉnh tề nên tr một sự đẹp trai kh thể diễn tả, ít nhất thì Lục U để ý th m cô gái trẻ ngang qua đều liên tục quay lại Diệp Bạch.
vẫn im lặng một lúc lâu.
Lục U nhẹ giọng kêu ca: “Là bắt đầu trước.”
bước tới, nhẹ nhàng ôm l vai cô, giọng nói dịu dàng đến khó tả, nói: “Vậy thì em được nói những lời như vậy ? Nếu em dám cái gì với ta, đánh gãy hai cái chân ngắn ngủn của em.”
“Chân của em kh ngắn!” Lục U nhẹ giọng la lên.
Cô được bọc trong áo khoác của , chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ n.
Chiếc mũi xinh xắn đỏ bừng vì lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2730-2739--noi-nhu-vay.html.]
lẽ là vì sáng sớm làm loạn, cô chỉ kịp trang ểm nhẹ nên ngay cả những vết tàn nhang nhỏ trên chóp mũi cũng kh che được, nhưng trong mắt Diệp Bạch lại đáng yêu kh thể tả, làm cho muốn cắn một cái.
Nghĩ gì làm đó.
ôm cô, cắn nhẹ vào chóp mũi cô, bàn tay còn mò vào trong áo khoác sờ soạng, trầm giọng nói: “Chẳng những kh ngắn mà còn thon!”
Lục U ngơ ngác .
Một lúc lâu sau, cô mới nhỏ giọng nói: “Diệp Bạch, đang ở trên đường đó!”
“ biết
lý chẳng sợ, cúi đầu hôn cô, thì thầm vào tai cô: “ hôn vợ , kh liên quan gì đến họ!”
Lục U kh muốn thừa nhận quan hệ giữa họ: “Em kh vợ ."
Ánh mắt Diệp Bạch sâu kh lường được, nói: “Sáng nay chúng ta còn làm chuyện đó, à kh, em lại làm chuyện đó với ?
lại hỏi cô muốn hay kh, hỏi cô lát nữa muốn làm lại một lần hay kh?
Sau đó vào một khách sạn năm gần đó... Lục U nói kh muốn.
Diệp Bạch cũng kh giận, nhẹ nhàng ôm cô nói: “Vậy chúng ta ra ngoài xem phim, thuận tiện ăn bên ngoài, về đến nhà cũng đúng lúc Lục Ngộ làm ầm ĩ.”
Kể từ khi sinh đứa con thứ hai, quả thực Lục U đã lâu kh ra ngoài.
Nhưng tóm lại cô vẫn nhớ con trai út, ngẫm nghĩ nhẹ nhàng nói: “Bữa trưa về nhà ăn !”
Diệp Bạch biết cô muốn về nhà cho Tiểu Lục Ngộ ăn. Tuy Lục Ngộ cũng uống sữa nhưng luôn kh bằng sữa tự nhiên, bình thường Lục U đều tự cho bé bú.
Hai thống nhất xem phim cùng nhau. Diệp Bạch nhiệt tình như lửa.
Lục U bình thản như nước, bề ngoài lại còn đoan trang nên khi bọn họ ở bên nhau trái lại giống như một cặp vợ chồng già… Mãi cho đến khi xếp hàng soát vé, cô gái phía trước thấp giọng phàn nàn với bạn trai : “Chiếc cốc Pikachu vừa mới mua bị thiếu mất cái lỗ tai , xấu hoắc!”
Dù chỉ còn hai phút nữa là bắt đầu chiếu phim, nhưng bạn trai vẫn mua một chiếc khác cho bạn gái.
Khi chạy lại, ta đã toát mồ hôi đầm đìa. Lục U chỉ yên lặng .
Cô nghĩ đến lúc trẻ, cô đã nhiều lần theo Diệp Bạch, cũng từng đối xử với cô như vậy. Kh quan tâm đến kết quả, chỉ là để thỏa mãn mong muốn nhỏ nhặt của cô… Nhưng bây giờ họ ra ngoài lại kh bằng những yêu bình thường.
Diệp Bạch phát hiện hai mắt cô thẫm lệ, bèn cúi đầu hỏi: “ chuyện gì vậy?”
Lục U nhẹ nhàng lắc đầu: “Kh chuyện gì!”
Nhưng khi xem phim, ánh sáng tối tăm như vậy, cô lại cảm th mắt nhức nhối.
Những chuyện xưa cũ thuở thiếu thời khi cô theo Diệp Bạch như những ký ức đã chết, lặp lặp lại mà đánh vào cô… Mãi đến khi cô giàn giụa nước mắt.
Diệp Bạch nghiêng đầu cô.
Một lúc lâu sau, đưa khăn gi cho cô lau nước mắt đưa cô .
Tài xế của Lục Viên đỗ xe ở cửa trung tâm thương mại đưa chìa khóa xe cho Diệp Bạch.
Diệp Bạch mở cửa ghế phó lái cho Lục U lên xe. Sau khi lên xe cũng kh vội lái mà quay đầu cô, nhẹ giọng hỏi: “Đang nghĩ về quá khứ kh? Lục U, nếu em cảm th buồn thì em thế kế cho nghe những chuyện trước đây… Cho dù đó là chuyện của em và… ta.”
cho rằng đôi tình nhân trẻ tuổi đã khiến cô nhớ đến mối tình đầu.
Nhớ đến Chương Bách Ngôn.
nghĩ cô buồn vì Chương Bách Ngôn.
Hồi lâu Lục U vẫn kh nói lời nào, bèn nói: “Nếu thực sự kh vui thì lần sau đưa Tiếu Lục Hồi , em ở nhà tr con, vẽ truyện tr! Lục U, em kh cần làm tốt nhất.”
Lục U lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Kh !” Ánh mắt Diệp Bạch sâu thẳm.
nhẹ nhàng nắm l tay cô, đan chặt mười ngón tay của vào tay cô, một lúc sau mới thấp giọng hỏi cô: “Kh ta à? Vậy là ai?"
Trong mắt Lục U lộ ra vẻ khó xử, Diệp Bạch biết đó là .
kh cười nhạo, cũng kh an ủi cô, chỉ nhẹ giọng nói: “Lục U, là kh tốt!"
Cuối cùng kh đưa cô về Lục Viên ăn.
Dáng vẻ thể này thật sự kh thích hợp để bị gia đình thây... phát hiện, càng lớn cô càng thích thể diện, hơn nữa tinh tinh của cô ngày càng giống trai cô.
Kh thể nói rõ ều đó là tốt hay kh.
Nhưng cô luôn cần dỗ dành, mà Diệp Bạch cũng thích dỗ dành cô.
Bọn họ ăn một bữa riêng tư ở một khu vườn yên tĩnh, món ăn nhẹ nhàng dinh dưỡng, hương vị ngon, chỉ là trong bữa ăn hai kh nói chuyện mây.
Rõ ràng từ lâu bọn họ đã từng thân mật như vậy.
Nhưng quá khứ thật sự quá nặng nề, đâu một lần thân mật là thể xoá bỏ, là thể hoà hợp như lúc ban đầu?
Sau khi ăn xong, bọn họ trở về.
Lục U trở về phòng cho Lục Ngộ ăn, Diệp Bạch và Lục Thước buổi xã giao, mãi đến chín giờ tối mới trở về. Lúc trở về, trên Diệp Bạch còn thoang thoảng mùi rượu. Nếu là ngửi kỹ còn ngửi th mùi rượu ngoại.
Lục U đã ngủ , Tiểu Lục Ngộ thì đang ngủ trên chiếc giường nhỏ bên cạnh.
Ánh đèn mờ mờ.
Diệp Bạch cúi con trai hồi lâu, ngước mắt Lục U: “ thể ở lại đây một đêm được kh?”
Lục U còn chưa kịp nói gì, Diệp Bạch đã mò lên giường.
đá giày, kh cởi quần áo mà cứ thế ôm cô, vùi mặt vào cổ cô… Lục U kh thoát ra được nên đành để mặc , chỉ cho là đã say bí tỉ .
Ngay lúc cô cho rằng Diệp Bạch sắp ngủ.
lại dựa vào cố cô, thì thầm: “Lục U, lâu như vậy , con chúng ta cũng đã ra đời nhưng em vẫn lạnh lùng với , lạnh lùng với mối quan hệ của chúng ta. Thực ra, kh là em kh thể tha thứ cho , mà là em kh thể tha thứ cho chính em lúc đó đúng kh… Em cho rằng lần thứ nhất kh tha thứ cho thì sau này cũng kh tốn thương gì nữa!”
Buổi chiều, đã đến gặp bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ cho rằng hành vi của Lục U là một loại tâm lý trốn tránh. Cô cảm th chỉ cần kh hòa giải với Diệp Bạch thì sẽ ở trong phạm vi an toàn, cho nên từ đầu đến cuối bọn họ vĩnh viễn kh thể bước ra một bước đó. Song con là động vật tình cảm, chung đụng với nhau thời gian dài như vậy lại kh cảm giác gì cho được?
Cho nên Lục U mới cảm th đau khổ. Diệp Bạch nói xong thì ôm chặt l cô.
Lục U cụp mắt xuống: “ kh nghĩ nhiều như vậy! Diệp Bạch, làm mọi chuyện phức tạp lên !”
Diệp Bạch kh phản bác.
là đàn , kh tr cãi với phụ nữ. Từ nay về sau tất cả những gì cô nói đều đúng, mỗi lời cô nói đều là chân lý. hại cô khúc mắc trong lòng, là một tên khốn!
Nhưng dù vậy, Lục U cũng kh đẩy ra.
Cô cho phép ở bên cạnh cô, cho phép chăm sóc con trai, cho phép cùng đón Tết.
Nhưng hoàn toàn kh biết gì về nỗi đau khổ của cô.
Diệp Bạch ôm cô chặt đến mức Lục U gần như kh thở nổi. Cô kh nhịn được mà nói: “Diệp Bạch, thật sự kh nghiêm trọng như nghĩ đâu! Chỉ là kh thế gợi lên hứng thú, hơi lãnh đạm mà thôi. Đối với ai cũng vậy mà.”
Lãnh đạm, kh thế gợi lên hứng thú… Diệp Bạch tỉnh rượu.
lại bắt đầu nghi ngờ Lục U, sau đó nghi ngờ bản thân, cả đêm nay đều uống phí !
Sắp đến rạng sáng, Diệp Bạch cuối cùng thuận theo, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Dù là bệnh, chúng ta cũng bệnh cùng nhau! Qua năm sau sẽ chuyển đến chỗ em ở.”
Lục U kh nói nên lời: “Nương nhờ ? kh bao ăn mặc, kh nuôi kh đàn .”
Diệp Bạch ghé mặt vào cổ cô, cô nằm trong chăn, cơ thế ấm áp. nhẹ nhàng nói: “Sau này sẽ nộp lên toàn bộ tài sản. Sau đó sẽ kiếm tiền nuôi em, nuôi Tiểu Lục Hồi và Tiếu Lục Ngộ… Chỉ cần để lại cho một ít tiền xăng và tiền t.h.u.ố.c lá là được.”
Lục U chiếc áo khoác trên : “Vậy sau này đến khi muốn mua quần áo hay ra ngoài tán gái mà lại kh tiền thì sẽ hối hận đ!”
Cơn buồn ngủ của Diệp Bạch kéo tới, lẩm bẩm: “ từng tuổi này làm gì còn lòng dạ đó?”
ngủ , nhưng Lục U lại kh buồn ngủ chút nào.
Thực ra cô vẫn chưa quen với việc ở bên cạnh, nhưng Diệp Bạch dường như thực sự... muốn dựa vào cô và sống cùng cô. Cô cũng kh tìm được lý do để từ chối, cô nghĩ cứ thử xem !
Bọn trẻ cần một bố, gia đình cần một đàn . Cô cũng kh muốn bố mẹ lo lắng.
Trên thực tế, cuộc sống này sẽ kh tệ hơn được nữa... Cứ như vậy cho đến ngày mùng năm Tết.
Đến giờ đón Tiểu Lục Hồi, Diệp Bạch đã chuẩn bị xe từ sáng sớm, vẫn là chiếc Cullinan màu hồng, cũng ăn mặc đẹp đẽ…
Lục U thêm một cái, cảm th thật giống một con bướm.
Cô hỏi: “L xe ở đâu ra vậy? Kh là lái đó chứ?”
Diệp Bạch nhẹ nhàng đạp chân ga, tự nhiên nói: “Em lái chứ! Màu này hợp với em!”
thường hay tặng đồ cho cô, hơn nữa đều là những món quà khá đắt tiền. Khi Lục U vui vẻ cũng sẽ l, nhưng cô cảm th chiếc xe này quá sặc sỡ, kh muốn lái cho lắm.
Diệp Bạch kh chịu thu hồi lại, nói: “ lái chiếc xe này quá phô trương.”
Lục U cạn lời: “ cũng biết phô trương à!”
Giá xe cộng với dáng vẻ của Diệp Bạch, cô nghĩ mà lái xe ra ngoài thì các cô gái nhất định sẽ lao vào ầm ầm… Nghĩ đến cảnh tượng đó, Lục U kh khỏi cười khẽ.
Khi cười rộ lên, tr cô vẻ thoải mái hơn nhiều. Cũng bóng dáng của trước đây!
Diệp Bạch nhịn kh được cúi hôn cô. Thứ nhất là Lục U kh muốn, thứ hai là xe đang đậu trước cửa nhà đ, quá trắng trợn . Cô muốn đẩy ra, nhưng lại kh muốn mà nhẹ giọng nói: “Buổi tối đến chỗ em ngủ, em một mực từ chối. Bây giờ hôn em một cái em cũng kh chịu! Lục U, lúc nào thì em mới bằng lòng cho một thân phận?”
đã nói đến nước này , Lục U cũng kh vòng vèo lảng tránh nữa.
Cô cân nhắc một lát nói: “Diệp Bạch, sẽ kh kết hôn nữa! Chúng ta đã ly hợp quá nhiều lần, thực ra đã hết duyên hết phận từ lâu! nói muốn ở bên nhau cũng kh là kh thể. Nhưng kh muốn đăng ký kết hôn mà chỉ sống chung thôi… Nếu chấp niệm với tờ gi đăng ký kết hôn thì chúng ta kh thế nào ở bên nhau!”
Cô nói thẳng t, cô kh thể gả cho .
Chỉ sống chung.
Nói một cách khó nghe hơn, chỉ là chăm sóc lẫn nhau, trưởng thành nên muốn một bầu bạn mà thôi, lại đúng lúc sẵn… Hiện tại cô kh hề yêu .
Sự thật chung quy luôn chối tai.
Diệp Bạch một tay cầm vô lăng, thẳng vào cô, hỏi: “Ý em là nếu chúng ta thể hòa hợp thì thể sống cùng nhau nuôi nấng bọn nhỏ, nếu kh hoà hợp thì chia tay được ngay, dù chưa đăng ký kết hôn nên kh bị ràng buộc đúng kh?”
Lục U kh hề phủ nhận.
Diệp Bạch im lặng cô hồi lâu. Đương nhiên muốn kết hôn, nhưng nếu Lục U nhất quyết kiên trì thì cũng kh muốn ép buộc cô. Dù gì cũng mưu tìm cho một ít lợi ích hoặc bảo đảm.
Giọng dịu lại: “Vậy nếu biểu hiện tốt, chúng ta thêm một đứa con nữa được kh?”
Khuôn mặt Lục U nóng bừng: “ bị ung thư sinh sản à! Muốn sinh thì tự sinh !”
Diệp Bạch ngượng ngùng: “ làm sinh được? đâu phụ nữ! Nhưng thế phối hợp với em.”
Lục U nói là lưu m, muốn xuống xe.
Vừa hơi nhúc nhích, Diệp Bạch đã nhẹ nhàng nắm l cố tay cô, thấp giọng nói: “ đùa thôi! Lục U, ều muốn chắc c là chúng ta sống cùng nhau như yêu bình thường kh? hứa sẽ kh ép em làm chuyện em kh thích, nhưng hy vọng chúng ta sẽ ngủ chung chứ kh như những xa lạ sống trong cùng một nhà. Nếu là vậy thì thà sống cách chỗ em kh xa, mỗi ngày đến chăm sóc em và các con.”
Lục U “ừ” một tiếng, coi như là chấp nhận.
Diệp Bạch nghiêng hôn cô một cái, giọng trầm thấp: "Thỏa thuận nhé!”
nói “cảm ơn”.
Khi nói ra hai chữ này, trong mắt ít nhiều hơi ươn ướt, nhưng nhịn được... Dù cũng là đàn , kh thể nói quá nhiều lời kiểu cách, việc duy nhất thể làm chính là bù đắp, là kiếm tiền nuôi gia đình.
biết tâm tư của Lục U, cô muốn ở lại thành phố C bầu bạn với Lục Khiêm Minh châu.
kh vấn đề gì cả.
Diệp Bạch thể chạy hai đầu, chỉ cần cô bằng lòng ở bên là tốt . thậm chí thể ở rể, chuyển sự nghiệp của đến thành phố C....
Nói xong những ều này, Diệp Bạch vẫn chưa lái xe ngay.
cho Lục U một chút thời gian giảm xóc, tuy hai mắt Lục U ướt át vẫn e dè bị khác th. Cô nhẹ giọng nói: “Lái xe !”
Diệp Bạch xác nhận cô kh thì b giờ mới khởi động xe. Trên đường , vẫn nắm tay cô kh chịu bu ra.
muốn bắt đầu lại với cô, nhiều ều muốn nói với cô, thậm chí nhiều ều muốn làm với cô, nhưng sợ khiến cô sợ hãi… Càng sợ cô phản cảm.
Nửa giờ sau, xe chạy tới nhà họ Chương.
Tiểu Lục Hòi ở đây m ngày, nhưng nhớ mẹ nên xe vừa dừng thì cô bé đã chạy tới. Lục U mới xuống xe đã bị nhào vào lòng, cỏ bé vùi vào vòng tay của mẹ mà nũng nịu.
Lục U ngồi xổm xuống, hôn cô bé một cái, vẻ mặt dịu dàng. Diệp Bạch vô cùng cảm khái.
Cô bé mà từng thích giờ đã trở thành một phụ nữ, mang đầy vẻ dịu dàng nữ tính, hầu như khó thế trở về được vẻ hoạt bát ban đầu. Tuy nhiên, khát vọng của đối với cô ngày càng lớn, khao khát được cô đối xử với như vậy.
nhận th Lục U cũng nhớ Tiểu Lục Hồi.
Lúc này, đôi mắt cô ươn ướt, rõ ràng là đang xúc động.
bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai cô, sau đó bế Tiểu Lục Hồi lên, dịu dàng nói: “Kh về nhà ngay ?”
Lục U “ừ” một tiếng.
Chương Bách Ngôn bước ra khỏi biệt thự, trên tay xách một chiếc vali màu hồng, bên trong là những món quà và đồ chơi mà ta mua cho Tiểu Lục Hồi m ngày này…
ta chằm chằm vào cặp đôi trai tài gái sắc kia, ánh mắt sâu thẳm.
Một lúc lâu sau, ta mới nhẹ giọng nói: “Quần áo của con bé thì khỏi mang , để lần sau đến đồ thay!”
Vừa Tiểu Lục Hồi còn muốn chạy, bây giờ lại kh đành lòng rời xa ta.
Cô bé trượt xuống Diệp Bạch, để Chương Bách Ngôn ôm một cái.
Chương Bách Ngôn ôm cô bé, khẽ sở đôi chân ngắn ngủn nói: “Trẻ con lớn nh, quần đã hơi ngắn , sau này mua thêm quần cho con bé!
Lục U nói được.
Chương Bách Ngôn dường như còn muốn nói ều gì khác nhưng cuối cùng cũng kh nói gì, chỉ ôm Tiểu Lục Hồi. Giờ khắc này, những chuyện đã qua giữa ta và Lục U dường như tan biến theo chiều gió... Rốt cuộc cả hai đều mới.
Những gì còn lại là sự lưu luyến của ta với Tiểu Lục Hồi.
Lục U biết ta kh nỡ, vì thế nhẹ giọng nói: "Nếu và Tần Dụ đồng ý, sau khi Tiểu Lục Hồi chính thức vào tiểu học thì
thể ở lại chỗ các vào kỳ nghỉ đ và nghỉ hè! Đương nhiên con bé bằng lòng.”
Tiểu Lục Hồi ôm l mặt Chương Bách Ngôn, mềm mại hôn ta.
Chương Bách Ngôn chạm vào cái đầu nhỏ của cô bé, ta nói lời cảm ơn với Lục U. Tình cảm của bọn họ đến nước này cũng chỉ thể là hai chữ, cảm ơn.
Cảm ơn đã đồng hành trong sinh mệnh, cảm ơn đã thành toàn cho nhau, cảm ơn sự thấu hiểu hôm nay.
Hàng ngàn hàng vạn lời đều chẳng thốt nên câu. Diệp Bạch ghen !
Nhưng cũng hiểu rằng tình yêu thứ tự trước sau, dù ghen đến đâu cũng kh thể thay đổi thứ tự… lại nghĩ, nếu cho một cơ hội lựa chọn, vẫn chọn là đến sau, chọn là cuối cùng ở bên cô!
Nghĩ đến đó trong lòng hơi ghen!
Lúc Tiểu Lục Hồi thật sự sắp rời , Tần Dụ từ trong nhà ra. Trong thời gian ở cữ kh thể ra gió song cô vần tiễn… Cô đưa cho Tiểu Lục Hồi một món đồ chơi nhỏ, khi cô ngồi
xổm xuống, Tiểu Lục Hồi cũng khẽ hôn cô , còn gọi cô là dì.
Tần Dụ khẽ mỉm cười. Hốc mắt cô phiếm lệ.
Khi chiếc Cullinan chậm rãi rời , Chương Bách Ngôn cởi áo khoác khoác lên cô, mắng: “ lại ra ngoài? Ngoài trời gió lớn, lỡ để lại mầm bệnh thì kh tốt đâu!”
Tần Dụ theo , hai cùng nhau vào nhà.
Cô nhẹ giọng nói: “Chương Bách Ngôn, chúng ta chỉ sinh một đứa này thôi được kh?”
Chương Bách Ngôn nghiêng đầu cô.
hơi ngạc nhiên, bởi vì Tần Dụ vẻ thích trẻ con, cho rằng cô muốn một cô con gái, gom thành chữ tốt…
Tần Dụ lắc đầu, cô nói cô kh sinh.
Cô kh nói với chồng rằng kh cô kh muốn sinh con mà là sợ sinh con gái.
Như bây giờ là vừa đẹp.
Thực ra chương Bách Ngôn đã đủ trai gái .
Thêm một đứa nữa thực ra lại gây mất cân bằng. Trong lòng đã khác, vậy cứ để yêu chiều cô bé đó ... Đây chính là tình yêu của cô dành cho !
Từ đầu đến cuối, đều là tình yêu mà cô sẵn lòng tác thành.
Hoàng hôn đỏ như trái quất, vẻ mặt Tần Dụ ôn hòa. Nếu nói cô kh tiếc nuối là giả... Nhưng cô thích một cuộc sống bình dị và nhẹ nhàng. Những thứ chấn động lòng này vẫn nên để lại cho Chương Bách Ngôn và Lục U thuở thiếu thời thì hơn!
Bây giờ chồng cô yêu cô, thể là được.
Và lại Tiểu Lục Hồi cũng dễ thương, cô thích.
Trong nhà vang lên tiếng khóc của trẻ con, là của con trai Chương Vũ, cũng là đứa con út mà Chương Bách Ngôn thích... Mỗi đêm sẽ thức dậy hai lần để xem con trai. sẽ ôm con trai và nhẹ nhàng dỗ dành, là bố tốt hiếm trên đời.
Cho nên Tần Dụ bằng lòng tác thành cho một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.