Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2740: 2749: Những gì người đàn ông khác có, anh cũng phải có!
Diệp Bạch lái xe chở Lục U và Tiểu Lục Hồi về Lục Viên.
Tiểu Lục Hồi nhớ mẹ nên ôm Lục U lâu mới bu ra, sau đó cô bé mở chiếc cặp sách nhỏ của ra cho Lục U xem, nói cho cô biết cái này là ai cho, cái kia là ai tặng.
vẻ thích!
Lục U vào một vật nhỏ bên trong, đó là một lâu đài nhỏ được làm bằng gỗ thủ c… Vừa là thể biết chương Bách Ngôn hướng dẫn Tiểu Lục Hồi cùng làm. Cô khẽ cầm lên xem.
Tiểu Lục Hồi tựa vào cánh tay cô, mắt chớp chớp: “Bố làm cho con á!”
Cô bé còn nói thêm: “Con thích nó! Con muốn đặt nó ở đầu giường, sau đó đặt một c chúa vào đó.”
Lục U cười nói: “Con là c chúa còn gì!”
Tiểu Lục Hồi nghe vậy thì trong lòng vui vẻ. Cô bé chơi một lúc nói với Diệp Bạch trước mặt: “Con còn muốn một tòa lâu đài đầy đủ, bố làm cho con được kh?”
Vừa Diệp Bạch còn vô cùng ghen tị!
Nhưng bây giờ được cô bé sai khiến, trong lòng vui vẻ nhưng trên mặt lại giả vờ kh đế ý: “Muốn làm đồ chơi mới nghĩ tới bố à?”
Tiểu Lục Hồi nhỏ tuổi mà l, lập tức hiểu được!
Khi xe dừng trước đèn đỏ, cô bé tiến tới ôm l Diệp Bạch từ phía sau, hôn một cái thật kêu, còn gọi một tiếng “Bố”!
Viền mắt Diệp Bạch nóng bừng: “Còn tưởng rằng trong lòng con chỉ bố Chương của con thôi chứ!”
Tiếu Lục Hồi còn nhỏ, thể nói thẳng: “Trong lòng mẹ bố là được!”
Diệp Bạch quay đầu Lục U: “Ai dạy con bé?”
Lục U kh hề dạy, vả lại gen của cô cũng kh xảo quyệt như vậy. Cô nói kháy Diệp Bạch: “ th là do con bé ở gần khá nhiều nên mới học được cái này.”
Diệp Bạch mỉm cười.
vui vẻ, cổ ý đổ xe trước cửa hàng thức ăn nh, muốn dẫn Tiểu Lục Hồi ăn gà rán, vô sỉ mà thu mua trẻ em.
Đương nhiên Tiếu Lục Hồi vui vẻ.
Lục U kh đồng ý: “Diệp Bạch, kh thể vì vui vẻ nhất thời mà dẫn con bé ăn gà rán! Cái này ăn kh tốt.”
Diệp Bạch dắt Tiếu Lục Hồi, cúi đầu cô bé nói: “Lần trước ăn là khi Tết, mỗi tháng ăn một hai lần cũng kh vấn đề gì! Sau này sẽ dẫn con bé chạy bộ, sẽ kh trở thành bé mập đâu!”
lại cố ý chọc giận Lục U: “Dù cũng sẽ kh béo hơn em khi còn nhỏ!”
Lục U bị đạp trúng chỗ đau, bởi vì khi còn nhỏ cô là một cô bé mũm mĩm.
Diệp Bạch đã từng xem ảnh.
Năm mới, trong cửa hàng nhiều , phần lớn là gia đình ba .
Diệp Bạch và Lục U dẫn Tiểu Lục Hồi chọn một bàn cạnh cửa sổ, Diệp Bạch để Tiểu Lục Hồi tự gọi món… Tiểu Lục Hồi kh biết đọc, nhưng trên đó hình ảnh, trái lại dễ hình dung.
Lục U th cô bé vui vẻ thì kh nhịn được đưa tay xoa đầu nhỏ của cô bé.
Diệp Bạch nói: “Lục U, tuy rằng sáu tháng này em cho phép ở bên cạnh, nhưng chúng ta dường như chưa từng đưa Tiểu Lục Hồi ăn thế này. Con bé th những đứa trẻ khác bố mẹ
dẫn , con bé kh thể kh ước ao, chỉ là con bé hiểu chuyện quá sớm mà thôi!”
Hốc mắt Lục U ươn ướt.
Diệp Bạch nắm l tay cô, dịu dàng nói: “Là kh tốt! Lục U, sau này chúng ta đưa con bé chơi thường xuyên hơn được kh? Lục Ngộ cũng vậy!”
Nếu bọn họ đã ở bên nhau thì cố gắng hơn để làm bố mẹ tốt. Những thứ mà đứa trẻ khác , con của bọn họ cũng !
Lục U kh cách nào từ chối.
Kh cô kh yêu con , nhưng quá khứ của bọn họ... Khiến cô kh thể yêu cầu Diệp Bạch làm như vậy. Cho dù trải qua ngần thời gian, cô vẫn kh thể nào tiêu tan khúc mắc với , kh thể nào bu bỏ lòng cảnh giác để làm nũng với , sử dụng quyền được yêu của .
Hiển nhiên, Diệp Bạch đã phát hiện ra ều này.
theo đuổi cô một lần nữa, dạy cô cách yêu một lần nữa… Dạy cô cách được yêu, dạy cô rằng cô thể hoàn toàn tin tưởng , sai sử , để làm mọi thứ vì cô.
đều bằng lòng!
Tiếu Lục Hồi nhỏ tuổi nhưng r ma, len lén nghe bọn họ nói chuyện, khuôn miệng nhỏ n cười mỉm.
Cò bé gọi cho một phần gà rán.
Gọi cho Diệp Bạch rượu vang đỏ, bít tết và một dĩa rau. Lục U là món sườn heo kiểu Bỉ.
Diệp Bạch khen cô bé th minh.
Lục U : “ uống rượu thì lát lái xe kiểu gì?”
Diệp Bạch đưa chìa khóa xe cho cô như chuyện đương nhiên: “Em lái xe , và Tiểu Lục Hồi ngồi ở ghế sau! Đã m ngày kh gặp, cũng nhớ con gái chúng ta !”
Lục U kh lên tiếng.
Diệp Bạch cô dưới ngọn đèn, nhẹ giọng nói: “Đàn khác uống rượu đều vợ lái xe tới đón! Lục U, những gì đàn khác , cũng muốn !”
Lục U chưa bao giờ biết lại bám như vậy!
Sau khi về nhà, còn cò kè mặc cả với cô, muốn ngủ cùng nhau vào buổi tối, nói là bồi dưỡng tình cảm… Khi còn đang dây dưa
thì ở bên ngoài xe, Lục Khiêm ho nhẹ một tiếng: “Nói cái gì vậy! Còn đuổi con bé xa nữa chứ! Diệp Bạch, đánh với ván cờ !”
Diệp Bạch:…
Một lúc sau, mới cung kính nói: “Dạ bố!”
Lục U cũng xuống xe, cùng Lục Khiêm trở lại nhà chính. Hai bố con phía trước, Diệp Bạch theo phía sau… Lục Khiêm hỏi cô: “Đã quyết định ở cùng nhau à?”
Lục U khoác tay “Dạ” một tiếng, cô nói thêm: “ở chung, kh đăng ký kết hôn!”
Lục Khiêm kh phản đối, cười nói: “Hôn nhân thời đại mới tốt! Nên chỉnh đốn ta! Đôi khi đàn hành động ngu xuẩn, kh cần tức giận, cũng kh cần hở tí là đòi ly hôn,… Vậy thì bao nhiêu lần mới xong! Cứ coi ta như thằng ở, coi như một cỗ máy kiếm tiền, trước mặt con ta còn hạ , cả đời kh ngóc đầu lên được!”
Lục U khẽ cười: “Bố, đây là kinh nghiệm của bổ đúng kh?”
Lục Khiêm c.h.ế.t cũng kh chịu thừa nhận: “Mẹ con mê bố c.h.ế.t được! Làm nỡ coi bố như thằng ở chứ?”
Ông sĩ diện nên nói như vậy, nhưng trong lòng yêu Minh Châu sâu sắc.
Ông hạnh phúc khi được kết hôn với Minh Châu.
một đôi trai gái, sống một cuộc sống hạnh phúc như vậy lúc tuổi già.
Lục U ôm bọn trẻ ngủ sớm.
Nửa đêm, Diệp Bạch mò tới chỗ cô, con trai út đang ngủ trên giường nhỏ… Tiểu Lục Hồi đang ngủ trong lòng Lục U, ngủ say sưa, trên tay còn ôm con búp bê nhỏ!
Diệp Bạch cúi đầu hôn cô bé.
Tiếu Lục Hồi đã m tuổi nhưng vẫn mùi như em bé, đáng yêu.
Diệp Bạch dứt khoát nằm xuống, kéo chăn đắp, sau đó nắm tay Lục U. biết cô chưa ngủ.
Tiểu Lục Hồi dựa sát lại gần .
Trẻ con luôn thích tựa vào chỗ ấm áp, Diệp Bạch tập thể hình qu năm, thân thể ấm áp.
ôm cô bé, cảm th trái tim tràn đầy.
Tuy rằng một đứa con trai nhưng địa vị của Tiểu Lục Hồi trong lòng đặc biệt... Đó là cô bé đã từng tên Diệp Hồi, ngoại trừ thương yêu, càng cảm th áy náy hơn.
Lục U im lặng .
Diệp Bạch nhẹ giọng nói: “Bảo đao của bố em chưa già đâu! Đã giờ này mà còn nói muốn chơi thêm hai ván nữa! Cuối cùng vẫn là mẹ xuống lầu gọi ! Chắc c là cố tình kh muốn để ngủ ngon, kh cho ôm vợ con!"
Lục U cười nhạt, giọng cũng hạ thấp: " kh khoẻ bằng bổ còn kh biết xấu hổ mà nói a!"
Bàn tay kh thành thật của Diệp Bạch sở m cái.
chằm chằm vào mắt cô, hừ khế: “ muốn thử tí kh? Lục U, đàn kh chịu được kích thích đâu!" Lục U sợ làm thật, vì thế thấp giọng nói: “Đừng làm con tỉnh!
Lục U nói xong.
Diệp Bạch nhẹ nhàng nắm tay cô, kh nói gì, chỉ vào mắt cô trong bóng tối.
Lúc này im lặng tốt hơn lên tiếng.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi lộp độp, từng tiếng, từng tiếng lọt vào tai.
Sau đó, Diệp Bạch duỗi tay ra đế Lục U gối đầu lên.
Còn Tiểu Lục Hồi thì áp đôi bàn tay nhỏ n vào khuôn mặt nhỏ n của , cuộn tròn trong vòng tay , chảy nước miếng ngủ ngon lành.
Sau khi sinh con, Lục U vốn bị chứng mất ngủ, nhưng đêm nay nghe tiếng mưa ngoài trời và tiếng thở đều đều của bên cạnh, hiếm khi cô được một giấc ngủ ngon… Khi tỉnh dậy thì đã là tám giờ sáng.
Bên ngoài truyền đến tiếng Tiểu Lục Hồi chơi đùa với Lục Từ, cô bé nói khẽ: “Mẹ em đang ngủ!”
Lục U mỉm cười.
Cô nằm trên một chiếc gối mềm mại, trong tầm mắt thể th Diệp Bạch đang ôm con trai cho b.ú sữa.
Vừa lúc n.g.ự.c cô hơi trướng lên.
Cô bảo Diệp Bạch bế Tiểu Lục Ngộ đến: “Để em cho con b.ú ! Thằng bé kh thích uống sữa tươi lắm.”
Diệp Bạch ôm con trai đong đưa, cười nói: “Kh thích uống thì tập! Mẹ ngủ nữa mà!”
Lục U liếc một cái.
Diệp Bạch vội vàng nhét con trai vào lòng cô, chủ động nói: “ ở bên ngoài chờ, xong thì gọi …”
Lục U “ừ” một tiếng.
Lúc Diệp Bạch ra ngoài, cô cởi cúc áo cho Lục Ngộ ăn. Thằng nhóc m tháng tuổi đầy sức sống lại háu ăn nhưng ngoan, đôi bàn tay bé nhỏ ôm mẹ, đôi mắt to đen láy cũng mẹ chằm chằm.
Trán bé khá đầy đặn, giống Hoắc Minh Châu. Lục U cúi đầu hôn bé.
Trong lòng cô tràn ngập yêu thương, trái tim cũng tan ra… Kỳ thực khi sinh ra Lục Ngộ, cô kh chịu khổ nhiều. Diệp Bạch đã đảm nhận hầu hết c việc chăm con, hiếm đàn nào chăm con thể làm được như , còn thể sửa soạn cho bản thân thật chỉn chu
gọn gàng. Nghĩ vậy, Lục U kh khỏi cười khẽ.
Thật trẻ con làm !
Lúc Diệp Bạch vào thì th cô nở nụ cười nhẹ, dịu dàng.
kh kìm được ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay sờ cái đầu nhỏ của Tiếu Lục Ngộ, ngước mắt hỏi cô: “Em cười cái gì vậy?”
Lục U cụp mắt xuống, nói nhỏ: “Kh nói sẽ tránh à?”
Diệp Bạch lại cười: “Vậy bây giờ nên tránh kh?”
Lục U kh kiên trì nữa, thực ra cũng kh cần thiết, chỉ là nói chuyện mà thôi… Lúc ở bệnh viện sinh nở, hầu như Diệp Bạch luôn mặt hầu hạ.
Cô hơi nâng cằm: “Vắt một cái khăn nóng đưa đây, em muốn chườm nóng.”
Diệp Bạch hiếu ra: “Con trai làm đau à?” Cô “ừ” một tiếng.
Diệp Bạch khẽ véo má Tiếu Lục Ngộ, nói: “Còn chưa mọc răng mà nướu đã cứng thế ! Lần sau chúng ta uống sữa tươi nhé!”
Hai mắt đen trắng rõ ràng của Tiểu Lục Ngộ , lại chuyên tâm b.ú sữa mẹ.
Lúc Lục U đang chườm nóng, Diệp Bạch ôm Tiểu Lục Ngộ nhẹ nhàng vỗ về. chung quy vẫn cảm th đau lòng nên bàn bạc với Lục U: “Hay là cai sữa ? uống sữa tươi dinh dưỡng vẫn vậy mà
Lục U kh đồng ý: “Kh đau gì đâu! Kh cả." Diệp Bạch vỗ nhẹ vào m.ô.n.g con trai coi như trừng phạt.
Mối quan hệ của bọn họ đã tiến thêm một bước nhưng vẫn chưa phơi bày ra bên ngoài, dù cuộc sống là của chính . Ngày mồng sáu, cả nhà Lục Thước trở về thành phố B trước.
C ty của Diệp Bạch cũng bận, nhưng dự định hoãn đến ngày mồng mười lại . muốn ở bên cạnh Lục U và các con nhiều hơn, hơn nữa nhà lớn như vậy lại kh đàn khỏe mạnh khiến lo lắng.
Lục Khiêm đuổi hai lần nhưng kh .
Đêm khuya, khi bọn trẻ ngủ say, Diệp Bạch đang làm việc trên laptop ở trong phòng, Lục U bưng một tách cà phê nóng nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc của . Diệp Bạch ngẩng đầu tiếp
tục vào màn hình máy tính, khóe miệng khẽ nở nụ cười: “Pha cho à?”
Lục U ngồi trên sô pha đối diện , nhẹ giọng nói: “Diệp Bạch, kh cần luôn ở thành phố c cùng với em! làm việc của .”
Diệp Bạch bấm vào bàn phím.
nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút, cầm ly cà phê nóng, mỉm cười Lục U: “Kh đang bận à? Lục U, sang năm em dự định ở thành phố c mà đúng kh? Em đã từng nghĩ đến tương lai của chúng ta chưa? Chúng ta đã nói sẽ sống cùng nhau… đúng hay kh?”
Lục U suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói: “Đúng là dự định như vậy! Diệp Bạch, đừng…”
“ kh nghĩ nhiều!”
Diệp Bạch cũng kh né tránh chủ đề này, nhẹ giọng nói: “ kh hề hiểu lầm em và Chương Bách Ngôn! Tình yêu khiến ta mất trí. đã từng kh tin vào tình yêu của em dành cho , khiến em tổn thương… Nhưng sau này sẽ kh như vậy! chỉ muốn, nếu em muốn ở lại đây thì ít nhất cũng chuẩn bị sẵn sàng! thể trong hai năm qua,
kh thể ngày ngày ở bên em, nhưng nghĩ thế ở cạnh em và con ít nhất ba ngày một tuần. Trong nhà già trẻ em… Luôn sẽ lúc ốm đau, kh muốn để một phụ nữ như em lo liệu hết! trai lợi hại thật, nhưng trọng trách trên nặng, kh thể nói vứt là vứt… Lục U, nếu chúng ta ở bên nhau, vậy em nghĩ trọng trách kế tiếp nên do gánh vác thay em kh?”
Lời nói khiến Lục U d.a.o động.
Cô cụp mắt xuống, ngón tay thon dài trắng trẻo khẽ miết mặt bàn, thật lâu sau cô mới nhẹ giọng nói: “Diệp Bạch, chúng ta đã bỏ lỡ m năm, lẽ ra chúng ta nên sống thật tốt.”
Ánh mắt Diệp Bạch sâu thẳm.
Chỉ lát sau, đặt tách cà phê xuống, về phía cô, nhẹ nhàng ôm l cơ thể cô, dịu giọng an ủi: “Là kh tốt! Sau này sẽ kh vậy nữa!”
Lục U dựa vào lòng .
Đêm tĩnh lặng, bọn họ ôm nhau nghe tiếng mưa gió ngoài kia!
Đang lúc yên tĩnh, giúp việc ở bên ngoài gõ cửa: “Cô cả, cả, cơ thể Lục kh khỏe, sốt nhẹ… Đã chuẩn bị xe bệnh viện !”
Lục U sửng sốt.
Diệp Bạch khẽ vỗ tay cô. xoay nói ra bên ngoài: “ tới ngay đây!”
Thời gian cấp bách, khẽ nói với Lục U: “Chúng ta cùng nhau ra ngoài! Nhưng sẽ cùng mẹ đến bệnh viện, còn em ở nhà với hai đứa bé. Dù chuyện gì xảy ra, cũng sẽ gọi cho em kịp thời… được kh?”
Lục U ngẩng đầu .
Ước chừng hai giây sau, cô nhẹ giọng nói “Được”, Diệp Bạch lau nước mắt cho cô cùng nhau dắt tay cô ra ngoài.
Đêm lạnh.
Diệp Bạch và Lục U vội vàng tới trước chiếc RV màu đen trong sân, Diệp Bạch mở cửa xe nói với Hoắc Minh châu: “Con cùng mọi , Lục U coi nhà.”
Hoắc Minh châu cũng bình tĩnh, bà đồng ý và dặn dò Lục U cẩn thận kẻo bị cảm lạnh.
Nói xong, Diệp Bạch gật đầu với Lục U ở bên ngoài, đóng cửa xe lại nói với tài xế: “Lái xe !”
Lục U đứng trong đêm tối.
Một lúc sau, cô về phòng ngủ. Cô kh khỏi suy đoán tình trạng bệnh của Lục Khiêm, nhưng trong lòng cô lại kh sợ hãi cho m… Bởi vì Diệp Bạch ở đó!
Lục Thước gọi ện thoại cho cô: “Bổ thế nào ? đến bệnh viện chưa?”
Lục U gật đầu: “Mới !”
Lục Thước hiếu ngay, hỏi: “Diệp Bạch cùng bố mẹ à?”
Lục U “Dạ” một tiếng, Lục Thước trầm mặc hồi lâu mới nhẹ giọng nói: “Trong nhà đúng là cần ! Giúp nói lời cảm ơn với . kh là kh biết lễ nghĩa, việc Diệp Bạch ở lại thành phố c kh chỉ vì tình cảm nam nữ mà nhiều hơn là trách nhiệm.
muốn bù đắp cho Lục U thật nhiều.
Nếu kh Diệp Bạch ở đó, lẽ Lục Thước sẽ vội vã trở về thành phố C trong đêm, vì muốn khiến cho mẹ và em gái an tâm. Nhưng Diệp Bạch ở đây... cảm th an tâm hơn nhiều,
ít nhất là khi cần đưa ra quyết định, Diệp Bạch sẽ kh hề do dự.
Lục U đợi đến rạng sáng, Diệp Bạch gọi ện thoại cho cô: “Viêm dạ dày cấp tính, hiện tại đang truyền dịch! Kh đâu! Lục U, em ngủ sớm ... Sáng sớm sẽ về!"
Lục U cầm ện thoại.
Hồi lâu sau, cô nhẹ nhàng nói một tiếng "được".
Một đêm êm đềm, thậm chí qua đường dây ện thoại, Diệp Bạch cũng thể cảm nhận được...
Trời vừa tờ mờ sáng, Lục U liền đến bệnh viện.
Cô mở cửa phòng bệnh, th Lục Khiêm nằm trên giường, thần sắc của đã khá hơn, sau khi truyền dịch vào buổi tối thì lúc này bệnh tình đã ổn định, kh gì đáng lo nữa.
Hoắc Minh châu đang ngồi bên giường tr .
Diệp Bạch kh ngủ, ngồi trên sô pha xem tài liệu trên ện thoại, xử lý việc c ty. Thế nhưng, dù cũng là trần mắt thịt, trên khuôn mặt kh khỏi hiện lên sự mệt mỏi…
Lục U lặng lẽ đứng ở cửa một lúc vào vỗ nhẹ vai Hoắc Minh Châu.
Minh Châu tỉnh lại: “Lục U, con đến !”
Bà nói tiếp: “Bố con kh ! ở bệnh viện hai ngày là ổn!… Con thay Diệp Bạch, bảo trở về ! Hôm qua đã tr suốt cả đêm !”
Lục U khăng khăng bảo bà về trước, dù Minh Châu cũng đã tuổi .
Hoắc Minh châu xoay sửa chăn cho Lục Khiêm, nhẹ nhàng nói: “Như vậy cũng được! Để mẹ về bảo bếp hầm m món dê tiêu bồi bổ cho bố con! Chắc c là vì cuối năm tham gia nhiều tiệc xã giao, cứ tưởng còn trẻ lắm , kh biết tiết chế gì cả!”
Lục U cười nhạt, giúp bà dọn đồ.
Vừa Diệp Bạch quá tập trung vào c việc, bây giờ mới để ý th Lục U đến. cũng đứng dậy tiễn Minh Châu ra cửa. Minh Châu bảo nên trở về nghỉ ngơi, Diệp Bạch vuốt mặt nói: “Buổi chiều ạ! Buổi chiều cháu về ngủ một giấc tối lại đến!”
Minh Châu thoáng Lục U, muốn nói lại thôi.
Lục U kh phản đối.
Bà biết hai đã hòa hợp. Thật ra cũng kh gì lạ, từ lần Diệp Bạch cứu Lục U khi cô đang mang thai… Quan hệ của họ đã dịu , chỉ là vẫn luôn kh cơ hội để ở bên nhau, phát triển như bây giờ cũng là thuận theo tự nhiên.
Hoắc Minh châu ra về!
Lục U xoa mặt và tay Lục Khiêm, cô vừa tỉ mỉ làm vừa cảm th thương cảm. Lục Khiêm ngày càng lớn tuổi, cô kh biết còn thể ở bên như vậy được bao lâu nữa.
Diệp Bạch đoán được nỗi lòng của cô, vỗ nhẹ lên vai cô, khẽ nói: “Đừng nghĩ m chuyện thương cảm nữa! Chí ít thì bây giờ mọi chuyện đã ổn ! Con nên sống ở hiện tại.”
Lục U quay sang , đây là khác biệt văn hóa giữa và cô.
lớn lên ở nước ngoài, mang theo lối suy nghĩ của phương Tây, kh giống cô.
Cô kh đế ý đến , chỉ nhẹ nhàng nói: “ nằm một chút ! Em ở đây tr được !”
Diệp Bạch gật đầu, xem như đồng ý.
Lục U vào nhà vệ sinh giặt khăn, đang giặt cô bỗng khẽ giật …
Trong gương xuất hiện thêm một .
Diệp Bạch lại gần, vòng tay ôm eo cô, dịu dàng hỏi nhỏ: “Vẫn đang suy nghĩ à? th bố em vẫn còn thể sống thêm tám đến mười năm cơ.”
“Như vậy vẫn kh đủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2740-2749-nhung-gi-nguoi-dan-ong-khac-co--cung-phai-co.html.]
Đòi mắt Lục U đỏ hoe, cô cúi đầu kh cho nói nữa. Diệp Bạch lặng lẽ cô.
khuôn mặt nhỏ n yên tĩnh của cô, vẻ hờ hững thoáng hiện lên trên khuôn mặt của cô... Sau đó kéo cô vào lòng, lợi dụng ban đêm lén lút gần gũi trong phòng bệnh.
Lục U cảm th ngượng ngùng, cô vội vàng sửa sang lại quần áo.
Trước khi ra ngoài, Diệp Bạch nắm nhẹ cổ tay cô, cúi đầu nói nhỏ: “Kh được khóc nữa đó!"
Lục U ừ một tiếng, đôi mắt vẫn hơi đỏ. Cô quay lại vào phòng bệnh thì th Lục Khiêm đã tỉnh. Ông th đôi mắt con gái đỏ hoe,
cố ý nói: "Bố bị bệnh là để cung cấp chỗ hẹn hò cho hai con đúng kh? Phòng bệnh quả là chỗ tốt!"
Lục U ngồi xuống cạnh , nhỏ giọng nói: "Bố!"
Lục Khiêm tựa lưng vào gối, dỗ dành cô: "Được , bổ kh đùa với con nữa! Bố kh , chỉ là uống hơi quá chén mà... Lại để mẹ con sợ , sau này bố nhất định sẽ uống ít lại.”
Lục U cắn môi: “Lần nào bố cũng nói vậy!”
Lục Khiêm liền cãi lại: “Tửu lượng của bổ tốt mà! Từ trước đến giờ bị gì đâu, lần này cũng chỉ bị bệnh nhẹ, kh gì đáng ngại, con xem kh bây giờ đã ổn !”
Lục U kh lên tiếng.
Lục Khiêm biết cô giận , vội vàng hứa hẹn vài câu. Lục U nói cô ghi nhớ hết , khi về sẽ nói với mẹ…
Lục Khiêm mềm lòng, vỗ về đầu cô: “Bố kh việc gì đâu!” Đang nói, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Là giúp việc của Lục Viên đến đưa đồ ăn sáng, ngoài cháo dinh dưỡng cho Lục Khiêm, tất nhiên còn phần cho Diệp Bạch. Tính Minh Châu cẩn thận, cho dù kh được nghỉ ngơi tốt vẫn
kh quên việc Diệp Bạch lớn lên ở nước ngoài, nên đã làm bữa sáng kiểu phương Tây bảo giúp việc mang đến cho . Diệp Bạch ngồi sô pha ăn sáng, sau đó thì mở laptop.
Lục U .
Diệp Bạch nhẹ nhàng nói: “Buổi sáng tham dự một cuộc họp! Nhất định buổi chiều sẽ ngủ.”
Lục U nâng tay đồng hồ, chỉ còn vài phút, cô nói: “ quay về thành phố B làm việc ! Cứ như vậy sẽ mệt lắm!”
Diệp Bạch uổng hơn nửa ly cà phê, mắt màn hình nói: “Trong nhà kh thể kh đàn ! Em và mẹ ở nhà, kh yên tâm.”
Lục U còn muốn nói thêm nhưng Diệp Bạch đã vào cuộc họp quản lý cấp cao của c ty.
Các quản lý th Tổng Giám đốc Lục cũng vào họp!
Lục U đành mỉm cười, tránh sang một bên… Lục Khiêm vừa ăn sáng vừa nhẹ nhàng nói: “Bố và mẹ con đã nghĩ kỹ , đợi bố hết bệnh sẽ về thành phố B sống, vậy nên hai con quay về làm việc , đế Tiểu Lục Hồi của chúng ta cũng quay về thành phố B học
luôn, con bé giỏi như vậy mà sổng ở thành phố C như sống ở n thôn .”
Lục U nghe thế liền ngây : ‘Thành phố C tốt xấu gì cũng là thành phố cấp 1 mới đó.
lại trở thành n thôn ?
Lục Khiêm ăn cháo trắng, nói qua loa: “Bố và mẹ con vốn cũng muốn lá rụng về cội, nhưng trở về sống vài năm thì th sống kh quen! Đặc biệt là mẹ con, bà vẫn thích cuộc sống xa hoa, kh sống nơi khác được!”
Lục U làm kh biết tâm tư của , đây là vì sự nghiệp của cô và Diệp Bạch.
Trong lòng cô xúc động.
Nhưng cô kh thể nói ra, khiến Lục Khiêm khó xử, vì thế cô cố ý nói: “ là vì bố còn nhớ nhung m dì ở thành phố B đúng kh! Lần trước cô Hồ còn nhớ thương bổ, hỏi thăm tình hình gần đây của bố đ!”
Khuôn mặt già nua của Lục Khiêm đỏ lên: “Chuyện từ thuở xa xưa nào , đừng nói nữa, về mà mẹ con nghe th lại suy nghĩ nhiều! Bà hay ghen lắm!”
Nói đến Minh Châu, nói bao nhiêu cũng kh hết chuyện.
Lục U dựa vào , nhẹ nhàng hỏi: “Bố thực sự muốn về sống ở thành phố B ?”
Thật ra đây cũng là mong muốn của Lục Thước, dù m chục ngàn tập đoàn Lục Thị cũng kh thể nói chuyển đến thành phố c là thể chuyển được, các bên liên quan ở giữa phức tạp. Hơn nữa, phần lớn mạng lưới quan hệ của nhà họ Lục m năm nay tập trung ở thành phố B, trở về thành phố C chẳng khác nào bắt đầu lại từ đầu!
Lục Khiêm ăn xong bữa sáng, lau miệng.
Sau khi nằm xuống, đặt tay sau gối, nhẹ nhàng nói: “ lại kh muốn! Đó là nơi bố và mẹ con đã quen nhau mà! Còn nhớ chiều hôm đó bố đến nhà Hoắc Minh của con, đó là lần đầu tiên bố gặp mẹ con, khi đó bà còn nhỏ, vai vế cũng nhỏ hơn bố!”
Lục U chăm chú lắng nghe, bổ mẹ cô ít khi kể chuyện hồi trẻ của họ.
Lục Khiêm thở dài: "Sau này, bố th lỗi với mẹ con, bà theo bố chịu bao nhiêu cực khối của con hồi xưa cũng khổ lắm, trong nhà kh nuôi con ch.ó tên là Trà Sữa ,
là con nuôi hay là Trương Sùng Quang nuôi nhỉ? Mà thôi, ý là hồi nhỏ con còn kh tiền mua trà sữa uống.”
Lục U kh biết trong nhà còn chuyện như vậy. Cô sang Diệp Bạch.
Rõ ràng đang nhịn cười...
Lục U bỗng nghĩ thoáng, cô nghĩ bố mẹ quay về thành phố B sống cũng kh tính là chịu thiệt thòi gì, con gái cạnh bên thể
chịu thiệt thòi được! Khi nào nhớ nhà thì về nhà, quan trọng là... chăm sóc.
Buổi trưa, Lục Khiêm đang ngủ, cô bên thương lượng với Diệp Bạch: "Em muốn mua một căn biệt thự lớn!”
Diệp Bạch cố ý hỏi: “Muốn kết hôn với ?”.
Lục U , chậm chạp nói: “Chúng ta nói với nhau mà!”
Diệp Bạch càng nói chậm hơn: “Ý của em là chúng ta cứ sống chung phi pháp mập mờ với nhau như vậy ?”
Lục U kh đồng ý!
Gì mà sống chung phi pháp, nói gì khó nghe vậy.
Lúc này Diệp Bạch mới tha cho cô, dựa vào sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi: “Nếu em muốn mua thì cũng nên để mua, ai lại để con gái bỏ tiền chứ… Kh em nói kh nuôi đàn một cách vô ích ?”
Lục U .
Diệp Bạch dịu dàng nói: “Cũng kh chuyện gì to tát, hay em mua đều như nhau thôi, nhưng mà Lục U, là đàn , đàn mà sống trong nhà phụ nữ thì kỳ lắm, lỡ sau này chúng ta cãi nhau, em đuối , vậy còn mất mặt hơn, lộ ra ngoài sẽ bị ta cười cho đ.”
Lục U hỏi lại: “Vậy nếu là mua nhà, khi chúng ta cãi nhau, liền đuối chúng em ra ngoài kh?”
Diệp Bạch cười: “Kh, vẫn là !
Nhưng kh giống cái trên, là chủ động cút!”
cười sảng khoái, Lục U cũng kh biết nói gì nữa.
Diệp Bạch vỗ nhẹ tay cô: “Cứ quyết định vậy ! Chừng nào về sẽ n thư ký tìm xem căn nào thích hợp kh, tốt nhất là gần chỗ của em, chú dì lớn tuổi tới lui cũng tiện.”
Lục U nói đã mang tư tưởng phương Đ.
“Gần mực thì đen!”
Diệp Bạch phản ứng nh: “Nhập gia tùy tục!”
Lục U cũng tựa lưng vào sô pha, Diệp Bạch quay sang cô, sau đó nhẹ nhàng nắm tay cô.
Hai tr phòng bệnh, trong lòng yên bình.
Lục U nghĩ, lẽ khó để cô nảy sinh tình cảm với như nhiều năm trước, nhưng cô cũng đã nghĩ thoáng… Bởi vì bây giờ đã khác xưa, trước đây khi cô còn trẻ kh gánh vác gì, muốn yêu thì yêu nói hận là hận. Còn bây giờ thì khác, bây giờ cô đã là mẹ của hai đứa trẻ, thế tùy tiện như trước được chứ!
Bình thản cũng là lẽ tự nhiên!
Buổi chiều, Lục Thước đến thành phố c, vì bận trăm c nghìn việc, nếu kh gì nghiêm trọng thì sáng sớm mai tức tốc quay lại thành phố B dự họp.
Lục Khiêm tựa vào đầu giường: “Trở về làm gì? Bố khỏe , tinh thần tốt!”
Lục Thước ngồi ở đầu giường gọt táo cho , vừa nói mỉa: “Năm trước bố vứt mảnh gi nhỏ cho Diệp Bạch, hiện tại đã linh
nghiệm đ! Bố vẫn nên ngoan ngoãn nghỉ ngơi dưỡng bệnh , đừng vừa uống rượu vào là kh biết kiềm chế gì hết!”
Lục Khiêm vốn định phản bác, nhưng th Minh Châu lặng lẽ gạt nước mắt.
Ông lập tức chịu kh nổi!
Nhưng ở trước mặt bọn trẻ, làm thể dỗ dành vợ như lúc hai ở riêng với nhau, Lục Khiêm ngó trái ngó , ho nhẹ một tiếng: “Lục Thước, bố th con nói đúng, ngày mai bố định sẽ bắt đầu kiêng rượu, kh đụng một giọt nào nữa! Đỡ làm mẹ con lo lắng cả ngày.”
Lục Thước đưa táo cho , mắt sáng lên: “Thật ạ?”
Lục Khiêm liếc : "Bố bao giờ nói mà kh giữ lời chưa?”
Lục Thước vỗ ống quần: “Con thay mẹ ghi nhớ lời này của bố!... Đúng , nghe Lục U nói bố và mẹ chuẩn bị quay về thành phố B sống đúng kh? Kh ở thành phố C dưỡng lão à?"
Khuôn mặt già nua của Lục Khiêm đỏ lên.
Vừa lúc Lục U và Diệp Bạch kh ở đây, liền giả vờ kh quan tâm nói: “Sếp lớn như Diệp Bạch suốt ngày ăn dầm
nằm dề ở Lục Viên, ta mà biết ta cười cho, kh bằng bố và mẹ con thành phố B, như vậy đỡ cho ta nói ra nói vào!” Ông nói tiếp: "Diệp Bạch khăng khăng mời bố mẹ đến chỗ ở, bố và mẹ con cử đến đó ở một thời gian, ở chân thì qua chỗ các con ở.”
Lục Thước nghe nói vừa th buồn cười cũng th hơi cảm động.
Chắc c già nhà th xót bọn trẻ chạy chạy lại hai nơi, tình nguyện quay về thành phố B dưỡng lão, thật ra khí hậu môi trường sống ở thành phố c vẫn tốt hơn, kh khỏi nói: “Để bố vất vả !”
Lục Khiêm cũng kh để ý: “Vất vả cái gì! Đó là nơi bố và mẹ con gặp mặt lần đầu tiên, bên nhà nội con cũng kh còn ai, trong khi họ hàng nhà mẹ con còn nhiều như vậy, bà cũng nhớ nhà.”
Hoắc Minh châu xúc động.
Bà vẫn nghĩ, Lục Khiêm là vì bọn trẻ, thật kh ngờ còn nguyên nhân này.
Nhắc đến chuyện này, Lục Khiêm dứt khoát nói: “Kiêng rượu cũng là thật! Để bà đỡ lo lắng!”
Ông cầm tay vợ .
Ông thầm cảm khái trong lòng, thật ra lúc Minh Châu gả cho , bà kh thiếu gì cả, lại còn lớn hơn bà nhiều… kh muốn bà tuổi già cô độc, giữ gìn sức khỏe.
Lục Thước im lặng ngồi xúc động.
Lục Huân khẽ tựa vào vai , nhẹ nhàng ôm cánh tay , cô dựa dẫm như thế khiến Lục Thước yên tâm, quay sang cô, khẽ cười.
Thân thế Lục Khiêm kh còn gì đáng lo ngại, nên Lục Thước đã ngồi chuyên cơ quay về thành phố B ngay trong tối hôm đó.
Lục Huân ở lại, về cùng nhà họ Lục sau. Cô muốn giúp Minh Châu dọn đồ. Lần này chuyển nhà chỉ sợ về sau sẽ ít ghé, lẽ chỉ đến ngày lễ ngày tết hoặc ngày giỗ bà mới về, vậy nên gần như tất cả đồ đạc đều được dọn hết.
Thư ký của Diệp Bạch đã chọn một căn biệt thự lớn, rộng tầm hai ngàn mét vu, đủ chỗ cho cả một gia đình lớn.
Đa Đa cũng được mang về đây nuôi. Đợi chủ nhân quay về.
Ở Lục Viên, giúp việc tất bật làm việc, cũng lo lắng, sợ bị mất việc.
Lục U thương lượng với Diệp Bạch.
Diệp Bạch cô, sau đó mỉm cười nói: “Chuyện này dễ mà! Một nửa ở lại Lục Viên tr nom, nửa còn lại đến biệt thự ở thành phố B làm việc, dù bên đó cũng cần , thay vì tuyển mới thì dùng hiện sẽ tốt hơn, bố mẹ cũng quen mặt.”
Lục U ‘ừ’ một tiếng: “Em th sắp xếp như vậy cũng ổn thỏa.” Cô đang thu dọn sách vở.
Diệp Bạch lại gần, nói thật khẽ: “Hiếm khi nghe th em khen , kh dễ dàng đâu nhỉ bà Diệp!”
Lục U tiếp tục thu dọn sách vở trong tay, thoáng giật : “Em đâu bà Diệp, hai chúng ta đã đăng ký kết hôn đâu.”
Diệp Bạch cũng kh tức giận: “ thay em hiếu kính bố mẹ, chúng ta cũng kh thiếu cái d phận kia! Hơn nữa mối quan hệ như chúng ta ở nước ngoài nhiều, ở bên ngoài chúng ta vẫn nên ra dáng một cặp vợ chồng .”
Lục U kh kiềm được bật cười: “ biết viện cớ thật đ! vậy, sợ mất mặt trước mặt bạn bè à?”
kh phủ nhận: “Đúng vậy! Cô Lục, dù thì cũng cho giữ chút thể diện ở bên ngoài , cũng đừng nói chúng ta sổng chung phi pháp!”
Lục U mím môi cười, tr tâm tình kh tệ.
Họ đang ở trong phòng làm việc của cô, bọn trẻ cũng kh ở đây, kh khí hài hòa… ôm cô lên bàn học, cúi đầu hôn môi cô. Lục U kh từ chối, cô đặt tay lên vai ngửa đầu hôn .
Sau khi trao nhau nụ hôn nồng nàn, Diệp Bạch thì thầm: “Đây là thưởng cho à?”
Lục U lắc đầu: “Kh !”
càng trầm giọng: “Vậy thì là kh kìm lòng được?”
Lục U rũ mắt nói: “ đừng mà được voi đòi tiên! Bu em ra nào!”
Diệp Bạch kh chịu bu ra, lúc này là thời gian nghỉ trưa, khắp nơi đều yên tĩnh... Trong phòng làm việc của cô kh giường, chỉ một cái ghế sô pha nhỏ.
Diệp Bạch muốn làm, lại sợ trễ nải thời gian của cô, khiến cô th bất mãn.
Thật ra, nếu là vợ chồng bình thường, làm ở trên bàn học cũng được xem là tình thủ, nhưng hiện giờ họ vẫn kh , quan tâm đến cảm xúc của cô...
Đúng là tiến thoái lưỡng nan.
Diệp Bạch kh nhịn được nữa, kề sát bên tai cô thầm thì: " làm em thoải mái một chút nhé? Phòng kh cách âm, em nhỏ tiếng chút"
Lục U kh đồng ý.
Cô nghiêng đầu , nói với : “Diệp Bạch, em kh tâm trạng!”
Thật ra cô còn vài chuyện muốn nói với , chẳng hạn như cuộc sống sau này của họ sẽ trở nên vô vị hơn, chẳng hạn như khi cô kh tâm trạng, kh muốn chính là kh muốn. lẽ cô sẽ kh thể cho cuộc sống mà mong muốn, thậm chí cô còn muốn suy nghĩ lại về mối quan hệ của họ!
Diệp Bạch che lại đôi môi của cô: “Kh cần suy nghĩ!”
Đôi mắt Lục U ươn ướt, cô bỗng nhớ lại chuyện trước đáy. Khi đó cũng bảo cô suy nghĩ, bảo cô hãy chọn lại giữa và
Chương Bách Ngôn, thật ra khi đó Diệp Bạch đã kh cho cô cơ hội lựa chọn.
Diệp Bạch ôm gáy cô, kéo cô lại gần. Đế cô dựa sát vào .
Trán chổng lên trán cô, hơi thở giao hòa, 1’âm bầm lời xin lỗi… Lục U kh nói gì, cũng kh từ chối việc tiếp xúc gần gũi với .
Họ cứ dựa vào nhau như thế.
Một lúc sau, giúp việc gõ cửa, đứng ngoài cửa phòng hỏi họ vài món đồ cần xử lý. Lục U bối rối muốn xuống, nhưng eo vẫn bị Diệp Bạch giữ chặt, cô đành nói vọng ra trả lời: “Cứ để lại ở Lục Viên là được.”
Bên ngoài, tiếng bước chân của giúp việc ngày càng nhỏ dần.
Lục U đánh nhẹ vào vai Diệp Bạch: “Còn bao nhiêu việc làm kìa, thả em xuống ! Với lại sau này ban ngày ban mặt đừng làm thế này nữa, bị ta th sẽ chê cười.”
theo đuổi đến cùng: “Vậy buổi tối thì ?”
Lục U suy nghĩ cẩn thận: “Buổi tối chăm Lục Ngộ!”
Diệp Bạch bu cô ra, cười nói: “Được! Nghe theo sắp xếp của mẹ đứa trẻ! Nhưng mà khi nào em cần đều sẵn sàng!”
Lục U xuống, cô vừa dọn đồ vừa nói: “Cả ngày chỉ biết nghĩ đến chuyện đó thôi ?”
Diệp Bạch thẳng t: “Kh thỏa mãn nên tất nhiên lúc nào cũng muốn!”
Lục U kh nói nữa, cô cũng hiểu cứ nhịn mãi như vậy cũng kh tốt, gây hại đến tâm lý… Nhưng vấn đề này đến đây là kết thúc!
Buổi tối trước ngày khởi hành, Tiểu Lục Hồi và Lục Ngộ đều đã ngủ.
Lục U thăm bố mẹ mới trở về.
Đẩy cửa vào phòng ngủ, cô th Diệp Bạch đang ngồi ở sô pha phòng sinh hoạt xem tài liệu. Trong phòng ngủ ấm áp, chỉ mặc áo thun quần tây, tr khá sạch sẽ thoải mái.
Nghe th tiếng bước chân, biết là cô đã về.
Diệp Bạch kh ngước mắt lên: “Bố mẹ ngủ ? Lúc nãy trước khi ngủ Lục Ngộ còn làm loạn một hồi, bị Tiểu Lục Hồi của chúng ta trị cho một trận!”
Lục U cởi áo măng tô, ngồi xuống bên cạnh : “ chưa xong việc ?
Diệp Bạch ngước mắt , sau đó kh thể rời mắt.
Lục U từng sinh con, thân hình trở nên thon thả, nhưng chỗ cần đầy đặn thì ngày càng đầy đặn! suy nghĩ con đã được năm tháng, nên cai sữa , tiếp tục uống cũng kh dinh dưỡng.
thấp giọng hỏi: “Khi nào thì cho Lục Ngộ cai sữa?”
Giọng ệu của bình thản, giống như hai vợ chồng nói chuyện bình thường. Lục U cũng kh ngăn dựa sát lại gần, cô khế tựa vào vai , ngón tay thon gọn vẫn về nút áo , cười nhạt: "Chắc cho con uống thêm một tháng nữa! Dạo này thời tiết kh ổn định, uống thêm một tháng nữa cho tốt!”
Diệp Bạch thuận theo lời cô: “Hời cho thằng nhóc này quá!” cúi đầu hôn cô.
Đêm khuya tĩnh lặng, dễ khiến ta động tình. Đã lâu Lục U kh cảm giác như vậy, khi Diệp Bạch ôm cô sang phòng kế bên, cô cũng kh từ chối…
Phòng kế bên là phòng ngủ của Diệp Bạch, kh nhu hòa như phòng ngoài.
Tất cả đều là đồ của đàn , đầy góc cạnh.
Cô được đặt trên giường, Diệp Bạch nhẹ nhàng l lòng cô, làm cô thoải mái… Trong cơn lửa tình, dựa sát cô, con ngươi đen chằm chằm vẻ mặt cô: “Lục U, em cảm giác!”
Lục U kéo đầu lại gần, hôn môi , kh cho nói. Dường như đã lâu lắm kh .
Diệp Bạch kích động, sau đó hơi kh kiểm soát được bản thân, động tác kh nhẹ kh nặng… Nhưng vẫn luôn mang một chút quan tâm, khiến Lục U cảm th thoải mái.
Khi hoàn toàn kết thúc đã là hơn hai giờ sáng. Khoảng bốn tiếng đồng hồ.
Lục U mệt đến nỗi kh muốn cử động gì cả, nằm trên gối đen thì thào: “Diệp Bạch, xem bọn nhỏ nhé, em chợp mắt một lúc!”
Diệp Bạch đứng cạnh giường mặc áo thun quần dài, sửa sang lại cho tốt nghiêng hôn lên bờ vai mảnh mai của cô.
Cô bất giác run rẩy.
Diệp Bạch cúi đầu nói: “Để xem, em nghỉ ngơi !” Lục U nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Diệp Bạch sang phòng bên kia, Tiếu Lục Hồi đã say giấc nồng, Diệp Bạch sửa chăn lại cho con bé… Bé Lục Ngộ ngủ kh ngoan, bật khóc, sờ quần thì th ươn ướt.
Diệp Bạch ềm đạm thay tã cho thằng bé, sợ thằng bé đánh thức Tiếu Lục Hồi liền bế lên dỗ một hồi. Khi đặt trở lại giường, Tiểu Lục Ngộ trắng trẻo mập mạp đã ngoan ngoan ngủ say.
Diệp Bạch vuốt ve chiếc đầu nhỏ của bé con, lại chăm lo Tiểu Lục Hồi.
Sau đó, quay trở lại phòng ngủ.
Lục U đã thức, ngồi tựa vào đầu giường, đôi mắt lim dim mà dịu dàng… Tr cô toát lên vẻ mềm mại, lẽ do được đàn “yêu thương” vài hiệp mà ra.
Diệp Bạch đẩy cửa vào, cô th bèn hỏi: “Lục Ngộ thức dậy à?”
gật đầu: “Tiểu ướt quần! Giờ lại ngủ ngon !”
Lục U bắt đầu mặc quần áo, cảm th hơi đau lòng cho cô. bảo cô ngủ thêm chút nữa, để tr bọn trẻ, Lục U kh chịu: “Sau nửa đêm Lục Ngộ ăn thêm một cữ nữa!”
Cô xuống giường vào phòng tắm tắm rửa.
Diệp Bạch vào theo, cũng kh muốn làm gì, chỉ tắm giúp cô đế cô giữ chút sức lực… Sau khi tắm xong chợt cảm khái trong lòng, khi và cô ở bên nhau, đã từng nói sẽ nu chiều cò cả đời như nu chiều một đứa trẻ, nhưng khuôn mặt của Lục U lúc này xem, dáng vẻ được nu chiều ở đâu chứ, cả cô đều toát lên vẻ trưởng thành hiểu chuyện.
th áy náy trong lòng, khẽ nói sẽ bù đắp cho cô, đối xử tốt với cô.
Lục U biết áy náy.
Cò lắc đầu: “Thật ra em tốt ! nhiều kh ều kiện như em, bố mẹ em giúp đỡ, họ vất vả hơn nhiều. Diệp Bạch, những gì em bỏ ra cho các con đều đáng giá, là sự lựa chọn của em khi quyết định sinh con ra! Em kh chăm con thì ai chăm chứ! Em kh thể vì th vất vả mà phóng đại cực khổ của ! Mối quan hệ giữa chúng ta kh liên quan gì đến chuyện này cả.
Diệp Bạch mê đầm dáng vẻ ềm tĩnh của cô.
Trong lòng trở nên mâu thuẫn, thích dáng vẻ hiện tại của cô, lại tự trách bản thân kh thể chiều chuộng cô thành một cô bé, cũng th bản thân tham lam.
Lục U nghĩ tích cực hơn nhiều.
Sau khi tắm xong, cô mặc áo choàng tắm ra ngoài màn trời đêm, nhỏ giọng nói: “Diệp Bạch, chúng ta cũng kh còn trẻ nữa!
Nhất là còn lớn hơn em m tuổi! Nếu chúng ta đã ở bên nhau thì đừng nhắc đến chuyện trước đây nữa, em kh cần cảm th áy náy, em cũng kh muốn vì áy náy mới ở bên em.”
Cô cười nhạt: "Như vậy cũng sẽ kh c bằng với em, kh ?
Diệp Bạch khẽ nói: "Vậy em muốn cái gì? Lục U, em muốn cái gì? Em nói cho biết !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.