Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 865: LỜI MỜI VỀ NHÀ VÀ SỰ NGƯỢNG NGÙNG CỦA TÔ MẠN
“À? Chứng minh thư mất ?” Tô mẹ cũng theo đó bối rối, “Vậy làm bây giờ? Kh chứng minh thư, đến khách sạn là kh thể làm thủ tục nhận phòng, tối nay ở đâu đây?”
Tô Mạn do dự nói: “ chuẩn bị đặt nhà trọ…”
“Đã trễ thế này, nhà trọ cũng kh dễ đặt được. Mạn Mạn, con đưa Lư tiên sinh về nhà chúng ta , chứng minh thư tìm kh ra thì đừng tìm nữa, chờ ngày mai ban ngày lại làm lại, bảo Lư tiên sinh đừng gấp.”
Tô Mạn: “À?”
“À cái gì mà à?” Tô mẹ trong ện thoại nói, “Trong nhà nhiều phòng như vậy, lại kh kh đủ chỗ ở, con bé này đừng mà mặt mỏng, ta giúp nhà chúng ta đại ân, mời về nhà ở vài ngày là lễ nghĩa! Biết kh?”
Tô Mạn ngơ ngác về phía Lư Vũ Văn…
Nàng kh kh muốn mời Lư Vũ Văn, chủ yếu là, chính trước kia chưa từng trải qua chuyện như vậy, hiện tại cha mẹ đều ở bệnh viện, tương đương với… nàng đích thân tiếp đãi Lư Vũ Văn, hơi chút chút, kh quen.
Lời Tô mẹ nói trong ện thoại, Lư Vũ Văn cũng nghe th, ra thần sắc do dự của Tô Mạn, liền thiện giải nhân ý nói: “Kh cần đâu, ở lại đó, các cô sẽ kh tiện, hơn nữa trai đơn gái chiếc, chú dì cũng sẽ lo lắng.”
Tô Mạn ngẩn : “… À?”
Lại “À” một tiếng.
dáng vẻ nàng, dường như hoàn toàn kh suy xét qua nguy hiểm của việc trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, đương nhiên, nhà nàng cũng kh suy xét qua.
Ý niệm này lướt qua trong đầu Lư Vũ Văn, nh đến đáp án: Con gái thân thủ và sức lực như vậy, bọn họ quả thật kh cần suy xét.
Tô Mạn giải thích nói: “Kh kh , Lư tiên sinh, nhân phẩm của , và nhà khẳng định là tin tưởng được, ngàn vạn đừng hiểu lầm, muốn mời về nhà ở, quả thật là muốn bày tỏ lòng cảm ơn…”
Lư Vũ Văn lặng lẽ nghe nàng nói.
Nàng ngẩng đầu bầu trời, tiếp tục ấp a ấp úng: “Hơn nữa, xem, đã trễ thế này… Bất kể là gọi xe, hay là đặt nhà trọ, đều phiền phức, nếu nguyện ý ở nhà , ba mẹ khẳng định cao hứng… , cũng cao hứng, thể giúp đỡ .”
Tô Mạn nói xong lời nói, mở to đôi mắt đen láy , chờ đợi đáp lại.
Lư Vũ Văn nghĩ nghĩ, khóe miệng hơi hơi cong lên, lộ ra ý cười ôn hòa, “Vậy được … xin làm phiền.”
Tô Mạn tức khắc nhẹ nhõm thở phào, nếu là để Lư Vũ Văn đặt nhà trọ, nàng cảm th khẳng định sẽ bị mẹ nàng mắng c.h.ế.t!
Đương nhiên, nàng chính cũng hy vọng thể giúp đỡ Lư Vũ Văn, rốt cuộc, cũng giúp ba nàng mà.
……
Lư Vũ Văn ngồi trở lại trong xe, mỉm cười nói: “Vừa cô quên .”
Tô Mạn khởi động xe, “Ừm?”
Lư Vũ Văn: “Vừa cô gọi là Lư tiên sinh.”
“À…” Tô Mạn ngượng ngùng cười cười, “Đúng , chúng ta đã nói là gọi tên, Lư Vũ Văn, Lư Vũ Văn ~”
“Cả họ lẫn tên, hình như chút chính thức.” Lư Vũ Văn nói, “Gọi là Vũ Văn .”
Tô Mạn dừng một chút, “Ừm… Được thôi, Vũ Văn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-865-loi-moi-ve-nha-va-su-nguong-ngung-cua-to-man.html.]
Hai âm tiết đơn giản phát ra từ môi răng, một cách xưng hô bình thường, nhưng kh hiểu , lại khiến nàng chút thẹn thùng khó tả.
thể là vì, mới vừa quen biết .
Tô Mạn lặng lẽ nghĩ.
*(Hai về đến nhà khi đã vượt qua 2 giờ sáng, khu biệt thự liền kề tĩnh kh một tiếng động.)*
Tô Mạn sợ làm ồn hàng xóm, vào tiểu khu sau tốc độ xe chậm, cẩn thận lái vào gara nhà , sau đó dẫn Lư Vũ Văn vào nhà.
Tuy nói đã hơn hai mươi tuổi, nhưng nàng chưa từng một chiêu đãi khách qua đường, vào cửa nhà liền chút co quắp căng thẳng.
Đầu tiên nên làm gì nhỉ? Rót nước cho khách đúng kh? Nước nước nước…
Tô Mạn vội vàng loay hoay với máy lọc nước tự động.
“Ngô… uống nóng hay lạnh?”
Vừa quay đầu lại, th Lư Vũ Văn vẫn đứng ở chỗ huyền quan, ôn hòa lịch sự cười: “ dép lê kh?”
“À, dép lê!” Tô Mạn vội vàng chạy tới, vừa lại quên mất, đáng lẽ tìm cho một đôi dép lê trước!
Tủ giày mở ra, bên trong bày m đôi giày thường dùng của nhà.
Tô Mạn nhất thời khó xử, hay là, trước để dép của Tô ba?… Khoan đã, nàng rõ ràng nhớ mẹ đã mang dép của ba , ở đây vẫn còn một đôi? Vậy đôi dép mẹ mang đến bệnh viện là tìm ở đâu ra? Cho nên thật ra, trong nhà dép lê dự phòng đúng kh?
“Dép lê dùng cho khách thường sẽ để riêng, cô xem bên cạnh trong tủ kh.” Lư Vũ Văn lên tiếng nhắc nhở.
Tô Mạn mở một cái tủ nhỏ bên cạnh tủ giày, quả nhiên th m hàng dép lê, đôi vẫn còn mới tinh.
Nàng quay đầu, ngượng ngùng cười cười với Lư Vũ Văn, “ ở nhiều năm như vậy, cũng kh biết dép lê nguyên lai để ở đây, còn quen thuộc hơn .”
Khóe môi Lư Vũ Văn hơi cong, cười nói: “Để đoán xem, nếu cần dùng khăn mặt mới, cô cũng kh biết đặt ở đâu kh?”
Tô Mạn ngượng nghịu đứng yên.
Ngồi xổm ở mép tủ giày, xấu hổ gật đầu.
“… bây giờ liền muốn dùng ?” Nàng khó xử nói, “Tạm, tạm thời… dùng khăn ướt, được kh? Sáng mai dì 7 giờ đến, dì biết khăn mặt để chỗ nào.”
Lư Vũ Văn cười: “ nói đùa thôi, đã hơn hai giờ , nh chóng ngủ , ngày mai cô kh còn muốn bệnh viện ?”
Tô Mạn ngượng ngùng đứng lên, cảm th băn khoăn, muốn khoản đãi thật tốt, kết quả chỗ nào cũng làm kh xong.
Lư Vũ Văn khom lưng l ra một đôi dép lê, hỏi: “ ở phòng nào?”
“Úc, lầu hai hai phòng khách, thể chọn một phòng, dẫn qua đó…”
Tô Mạn dẫn lên lầu.
……
Vốn định mọi thứ đơn giản, nh chóng nghỉ ngơi, nhưng trong phòng khách trống kh, chăn gối đều được cất trong tủ, hai dọn dẹp phòng lại mất chút thời gian, chờ đến khi nằm xuống nghỉ ngơi, thời gian đã gần 3 giờ sáng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.