Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 866: Thời khắc bế tắc nhất đã qua
Thời khắc bế tắc nhất đã qua .
Lư Vũ Văn nằm trên giường, kh biết Tô Mạn ở phòng bên cạnh đã ngủ chưa, ít nhất thì hiện tại vô cùng tỉnh táo.
lẳng lặng trần nhà, hồi tưởng lại tất cả những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay. Từng màn từng màn hiện lên trong óc, giống như xác suất học và logic học va chạm vào nhau, tóe ra những tia lửa kịch liệt.
Đầu tiên là giấc mơ kỳ quái.
Sau đó là ý niệm đột nhiên nảy ra trong đầu: Thượng Hải.
Tiếp theo, phát hiện chân đã lành lặn.
Lại tiếp theo, đến địa ểm xảy ra sự việc đúng như dự kiến, chứng kiến một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ.
Cuối cùng là hiện tại, quen biết một cô gái trẻ tuổi. Hơn nữa đối phương lại xinh đẹp, thẳng t, hợp gu của .
Lư Vũ Văn nhắm mắt lại, nhẹ nhàng day day giữa mày.
Kết luận đưa ra vẻ hơi hoang đường...
Nhưng thực sự cảm th, trong cõi u minh, phảng phất như ai đó đang giới thiệu đối tượng cho vậy.
Hiện tại thân thể đã kiện toàn, thể kh kiêng nể gì mà theo đuổi phụ nữ thích. Nhưng tất cả những chuyện này... liệu chỉ là do đơn phương tình nguyện hay kh?
Lư Vũ Văn trở , khẽ thở dài một tiếng.
Nếu thực sự cái gọi là "định mệnh", vậy thì đối phương cũng nên vừa gặp đã yêu mới đúng, như vậy mới hợp với sự sắp đặt của cốt truyện. Nhưng hiển nhiên là kh . Dù chỉ mới quen cô vài giờ, cũng thể ra được, trái tim cô hoàn toàn treo trên gã th mai trúc mã kia.
Kh được ...
Chuyện tình cảm kh thể nửa ểm miễn cưỡng. Nếu đối phương vô tình, bất kỳ hành vi l lòng nào của cũng chỉ gây ra sự xấu hổ và trốn tránh mà thôi.
Lư Vũ Văn nhắm mắt lại.
Cứ quan sát thêm đã...
cần quan sát thêm một thời gian nữa.
*
Bởi vì ngủ quá muộn, nên khi bị đồng hồ báo thức đ.á.n.h thức vào ngày hôm sau, đầu óc Tô Mạn quay cuồng hôn mê, còn gặp nhiều giấc mơ kỳ quái.
Bất quá cô còn trẻ, tố chất thân thể cũng đủ tốt, sau khi rửa mặt xong liền cơ bản khôi phục tinh thần.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, nhớ tới Lư Vũ Văn còn chưa khăn mặt để dùng, bàn chải đ.á.n.h răng cùng ly nước cũng kh , cô vội vàng chạy xuống lầu, đứng ở cầu thang gọi vọng xuống:
“Dì Trương ơi, dì tìm giúp cháu một bộ đồ dùng cá nhân với...”
Kh tiếng trả lời.
Giờ này chắc dì Trương đã đến chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-866-thoi-khac-be-tac-nhat-da-qua.html.]
Tô Mạn lê dép lê chạy xuống lầu một, nghe th hướng phòng bếp truyền đến tiếng nói chuyện
“Lư tiên sinh, món cháo này nấu khéo quá, thật lợi hại. Cách làm nhớ kỹ , lần sau bà chủ muốn ăn cháo, cũng sẽ làm như vậy.”
“Cháu làm trong ngành ăn uống, tuy kh tính là đầu bếp chuyên nghiệp nhưng cũng biết một chút phương pháp nấu nướng. Cách làm cũ của dì thực ra cũng ngon...”
Tô Mạn ngẩn , vào phòng bếp, th Lư Vũ Văn đang cùng dì giúp việc trong nhà trò chuyện. Nồi đất dùng ện đang phì phò tỏa hơi nóng, căn phòng bếp sáng sủa ngập tràn mùi gạo thơm.
“ dậy sớm thật đ.” Cô ngạc nhiên, hơn nữa cũng kh nghĩ tới Lư Vũ Văn nh như vậy đã làm quen với dì Trương, còn nói chuyện khá hợp.
Lư Vũ Văn quay đầu lại, cười với cô: “Chào buổi sáng.”
sinh ra đã đẹp, thuộc kiểu th tú nho nhã, khi mỉm cười tr như hòa làm một thể với ánh nắng sớm sau lưng, mang lại cảm giác an ủi lòng .
“Chào... chào buổi sáng...” Tô Mạn ấp úng chào lại.
Ngay sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì, cô khẽ kêu một tiếng, vội vàng về phía dì giúp việc: “C.h.ế.t ! Dì Trương, mẹ cháu dặn m ngày nay bữa sáng kh được thịt heo hay hải sản, món cháo này dì kh bỏ tôm vào chứ?”
Dì Trương giỏi nấu cháo hải sản. Cháo tôm, cháo cua, cháo sò biển, ngay cả xào rau ngày thường dì cũng thích bỏ vài con tôm vào cho ngọt nước. Ba Tô mẹ Tô đều thích khẩu vị này, nhưng khổ nỗi hôm qua mẹ Tô đã đặc biệt dặn dò, gần đây ăn kiêng!
Trên gương mặt tròn trịa của dì Trương tràn đầy tươi cười: “Biết biết , Lư tiên sinh đều đã nói với . Hôm nay nấu cháo gà, bổ dưỡng, một chút dầu mỡ cũng kh .”
Tô Mạn do dự nói: “ thích hợp cho bệnh ăn kh ạ?”
“Thích hợp.” Lư Vũ Văn ôn hòa giải thích, “So với cháo rau củ thì dinh dưỡng hơn, cũng dễ tiêu hóa. Khi nào em bệnh viện? Ăn sáng xong hãy qua, ba mẹ em giờ này chắc vẫn còn đang ngủ.”
Tô Mạn nghĩ nghĩ, gật đầu: “Ừm, dù hôm nay cũng xin nghỉ, kh cần vội.”
Hôm nay xin nghỉ là để xem đại hội khen thưởng của Lý Lý.
Nhắc tới việc này, Tô Mạn liền nhớ tới Lý Lý ở nhà bên cạnh, cũng kh biết đã dậy chưa...
Dì Trương mở nắp nồi, hương cháo càng thêm nồng đậm. Cháo gà trắng ngần mềm mại được múc vào bát sứ men x, thơm đến mức Tô Mạn kh kìm được mà nuốt nước miếng.
Cháo hôm nay quả thật kh tồi.
“Dì Trương, cháo nhiều kh ạ? Cháu muốn mang cho Lý Lý một bát.” Tô Mạn nói.
Dì Trương gật đầu: “Đủ mà, đủ mà, múc nhiều một chút, bà Lý và Lý cũng thể nếm thử.”
Vừa nói, dì vừa l một cái bát lớn hơn, múc đầy ắp đưa cho Tô Mạn.
Tô Mạn vui vẻ nhận l, cứ thế mặc nguyên đồ ngủ, bước chân nhẹ nhàng ra cửa.
Lư Vũ Văn đăm chiêu cô ra ngoài, nghĩ nghĩ, giọng ệu tùy ý hỏi dì Trương: “Bạn trai của Tô tiểu thư sống ở ngay bên cạnh ?”
Thật ra hôm qua Tô Mạn đã nói chuyện này với , nhưng muốn nghe được một ít th tin khác biệt từ miệng ngoài.
“Kh kh , kh bạn trai.” Dì Trương cười xua tay, vừa lau bàn vừa nói, “Bất quá cũng kh khác là bao. Hai đứa nó lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm tốt lắm, phụ hai bên cũng ngầm đồng ý cho chúng nó đến với nhau, hiện tại chỉ chờ thằng bé Lý Lý kia khai khiếu thôi.”
Lư Vũ Văn hơi nhướng mày: “... Khai khiếu?”
Dì Trương cũng kh ngẩng đầu lên: “Haizz, chính là đọc sách nhiều quá, đầy đầu toàn là học vấn, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, kh biết chiều chuộng con gái nhà ta...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.