Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 943: PHÓ LỢI SINH
đàn cười liếc một cái, sớm đã chuẩn bị sẵn, xoay l từ trên giường m tờ báo và tạp chí cắt dán đưa cho Đỗ Lai.
Hiện tại là thời đại th tin internet, những mẩu báo và tạp chí cắt dán này mang đậm hơi thở cũ kỹ của thời đại.
Đỗ Lai lưu ý ngày tháng, phát hiện thời gian xuất bản của chúng ít nhất là từ mười năm trước, nội dung phần lớn liên quan đến một tổ chức xã hội đen.
Nụ cười trên mặt Đỗ Lai thu lại, ẩn ẩn cảm giác kh lành...
biết đây sẽ là một đơn hàng lớn, nhưng kh ngờ nó lại lớn đến mức này.
ngẩng đầu vị sư phó cũ của , thận trọng hỏi: "Ngài đây là... đang nhắm vào Phó Lợi Sinh?"
Dù qu năm ở trên tàu, Đỗ Lai cũng nghe kh ít lời đồn về Phó Lợi Sinh.
Nghe nói này phất lên ở Singapore, sau đó thế lực dần lan rộng ra toàn bộ Đ Nam Á. Thời kỳ đỉnh cao nhất, ngay cả các nghị sĩ chính phủ ở Singapore th ta cũng né tránh ba phần.
Thế lực lớn như vậy, làm ăn tự nhiên cũng kh nhỏ. Ông ta kh chỉ lũng đoạn ngành cá cược và vận tải đường thủy tại địa phương, mà cả những phi vụ ngầm kh thể lộ sáng như buôn lậu vũ khí, ta cũng kh bỏ sót cái nào. Kẻ thù tự nhiên nhiều, nhưng lạ thay Phó Lợi Sinh này mạng lớn, vài lần thoát c.h.ế.t trong gang tấc mà kh hề hấn gì.
Tuy nhiên, trên đời này lẽ thực sự nhân quả, sự nghiệp của Phó Lợi Sinh càng làm càng lớn nhưng gia đình lại luôn hiu quạnh. M đời vợ đều lâm bệnh qua đời, dưới gối chỉ một mụn con trai duy nhất.
Đứa con trai duy nhất này cuối cùng cũng bị kẻ thù bắt c, con dâu cũng kh thoát khỏi nạn, hai vợ chồng bị lột da xẻ thịt sống, đoạn video quay lại cảnh đó được gửi đến các phương tiện truyền th, gây chấn động một thời.
Kể từ đó, Phó Lợi Sinh bắt đầu rút lui khỏi tầm mắt của mọi .
Mặc dù thế lực của ta vẫn lớn, nhưng dường như ta đang cố ý giảm bớt sự hiện diện của . Kh ai biết tình trạng sức khỏe của ta ra , kh ai biết ta đang ở đâu, cũng kh ai biết liệu ta tái hôn hay sinh thêm con cái hay kh. Ông ta giống như một ẩn sĩ, hay nói đúng hơn là một con rắn độc đang ẩn trong bóng tối, lặng lẽ quan sát địa bàn của .
Đỗ Lai tự trọng, biết chút kỹ năng, cũng chút khôn lỏi, nhưng khiêu khích một nhân vật tầm cỡ đại lão như vậy, chẳng là chê c.h.ế.t kh đủ nh ?
Vốn tưởng rằng sư phó tìm đến , cùng lắm là nhắm vào bộ sưu tập của một phú thương nào đó, hoặc là hiện vật triển lãm trong bảo tàng, kh ngờ lại là nhân vật truyền thuyết này, Đỗ Lai thể kh kinh hãi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-943-pho-loi-sinh.html.]
lẽ vì biểu hiện của quá rõ ràng, sư phó cười nói: "Đừng lộ ra vẻ mặt đó, Đỗ Lai, ta kh làm chuyện kh nắm chắc. Lần này kế hoạch đại nhân vật giúp chúng ta trấn giữ, xe cộ, nhân thủ, vũ khí, cả cách thức trà trộn vào đều đã được sắp xếp ổn thỏa, chỉ thiếu một thủ pháp tốt thôi. Câu tục ngữ nói thế nào nhỉ? Vạn sự đã chuẩn bị, chỉ thiếu gió đ."
Đỗ Lai ngập ngừng hạ giọng: "Sư phó, nếu là nhà khác, bị bắt được cùng lắm là ngồi tù vài năm, nhưng trêu chọc Phó Lợi Sinh..."
E rằng sẽ bị lột da rút gân, bẻ gãy xương cốt, mười tám loại cực hình nếm đủ một lượt.
Hạng đó hàng ngàn cách để hành hạ bạn.
"Ta đương nhiên biết." Sư phó nói, "Nếu kh mười phần nắm chắc, ta cũng kh tiếp đơn hàng này. Chẳng giấu gì , sào huyệt của Phó Lợi Sinh đã bị chúng ta tìm th , ta một kho báu, bên trong đồ cổ d họa cái gì cũng , tùy tiện l vài món là thể kiếm được m trăm triệu! Để phòng hacker, ta dùng loại khóa cổ xưa nhất, chỉ cần chịu ra tay, đến lúc đó sẽ tiếp ứng, sắp xếp cho vào làm thợ làm vườn hoặc việc gì đó, an toàn thân thể tuyệt đối được bảo đảm, cứ yên tâm."
Đỗ Lai cau mày kh nói lời nào.
Sư phó một hồi, giơ tay vỗ nhẹ lên vai : "Kh vội, cứ suy nghĩ , con tàu này còn 7 ngày nữa mới cập bến. 7 ngày sau nếu suy nghĩ kỹ thì cùng ta rời tàu."
Đỗ Lai gật đầu: "Sư phó, nếu chỉ một thì phi vụ này nhận cũng chẳng , nhưng Đậu Đỏ và Tiểu Mầm còn nhỏ, Phó Lợi Sinh lại nổi tiếng là thâm độc, ai đắc tội ta thì kh chỉ bản thân gặp họa mà nhà cũng bị liên lụy, chuyện tru di cửu tộc ta cũng làm được, kh thể kh cẩn thận."
"Ta hiểu." Sư phó nói, "Nhưng nhiều chuyện, cơ hội và nguy hiểm luôn song hành. Trên đời này kh chỉ là tay nghề, kh tự nhiên sẽ khác . Cứ suy nghĩ kỹ , Đỗ Lai."
Đỗ Lai gật đầu, cất những mẩu báo và tạp chí sư phó đưa cho vào hòm đạo cụ, nói: " sẽ suy nghĩ kỹ."
Đỗ Lai cần tiền.
Trên bờ m đứa nhỏ đang chờ nuôi sống, còn tích p tiền phẫu thuật cho Tiểu Mầm. Làm ảo thuật gia trên tàu chở khách đã là c việc t.ử tế nhất mà thể tìm được.
Năm triệu tuy khiến động lòng, nhưng nếu mất mạng, lại liên lụy đến m đứa nhỏ gặp họa, thì dù tính toán thế nào cũng là lợi bất cập hại.
Mặc dù Đỗ Lai nói với đối phương là cần suy nghĩ, nhưng thực tế trong lòng đã thầm từ chối đơn hàng này.
thích tiền, nhưng càng quý trọng mạng sống hơn.
Cũng may hôm nay kh là kh thu hoạch gì, vị đại tiểu thư bá đạo tùy hứng kia tuy đáng ghét nhưng ra tay rộng rãi, sau khi dỗ cho cô ta vui vẻ, cô ta đã thưởng ngay cho mười vạn tiền boa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.