Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê
Chương 944: VÒNG CỔ VÀNG RÒNG
Mười vạn cơ đ...
Đỗ Lai bỗng th cô ta đáng yêu lạ thường.
nằm trên chiếc giường đơn chật hẹp trong khoang tàu, giơ ện thoại lên kiểm tra số dư tài khoản, thầm tính toán, chỉ cần làm thêm vài năm nữa là thể tích đủ tiền mua một căn nhà lớn, kh cần lênh đênh trên biển nữa.
Bên ngoài sóng gió bắt đầu lớn dần.
Chỉ cần nằm đó cũng thể cảm nhận rõ sự xóc nảy của những đợt sóng, khoang tàu của Đỗ Lai kh cửa sổ nên kh th tình hình bên ngoài, chắc hẳn trên biển đang cuồng phong sóng dữ.
kh nghĩ ngợi nhiều nữa, nhắm mắt vào giấc ngủ.
...
Ngày hôm sau, lúc 7 giờ rưỡi sáng, cửa phòng Đỗ Lai bị gõ vang.
Đỗ Lai ít khi dậy sớm vì các tiết mục của phần lớn diễn ra vào đêm khuya, suất sớm nhất cũng đến trưa mới bắt đầu. Hiện tại bị đ.á.n.h thức khiến chút bực bội, nhưng khi mở cửa ra
Hai gã vệ sĩ đồ đen vạm vỡ đứng choán hết lối hẹp trước cửa.
Đỗ Lai: "..."
Một giây sau, trên mặt nở nụ cười thương mại chuẩn mực, lịch sự hỏi: "Xin hỏi, thể giúp gì cho các vị?"
"Tiểu thư của chúng mời dùng bữa sáng."
"..."
Một lời mời kh thể từ chối.
Trừ khi muốn bị ném xuống biển cho cá ăn.
...
Căn phòng tổng thống của đại tiểu thư rộng gấp mười lần khoang tàu nhỏ của , sáng sủa, tinh tế và xa hoa. Một chiếc bàn ăn sáu được đặt cạnh cửa kính sát đất ra biển, giúp dùng bữa thể vừa ăn vừa thưởng thức cảnh biển tuyệt đẹp.
Chỉ tiếc là lúc này bên ngoài mây đen cuồn cuộn, chẳng cảnh đẹp gì để ngắm.
Đại tiểu thư vừa th Đỗ Lai đã nở nụ cười, vẫy tay với : "Đỗ Lai, lại đây ngồi ~"
Đỗ Lai mỉm cười cúi chào tới ngồi xuống vị trí đối diện đại tiểu thư.
Trên chiếc ghế bên tay đặt một chiếc lồng vàng, bên trong là con khỉ Bobby.
Nó đã được tắm rửa sạch sẽ, l lá xù b và thơm phức, trên cổ còn thắt một chiếc nơ bướm to tướng.
Đỗ Lai: "..."
kh ngờ ngày lại ngồi ăn chung bàn với một con khỉ.
"Alice quậy cả đêm, chẳng nghe lời chút nào." Đại tiểu thư phiền muộn nói, "Cứ kêu chi chí suốt, chẳng khác gì m con khỉ bình thường, chán quá mất."
Chuyện này chẳng bình thường ? Đột ngột rời xa chủ cũ, động vật chắc c sẽ những hành vi bất thường.
Đỗ Lai tự nhiên sẽ kh nói thật, mỉm cười nhã nhặn: "Một bữa sáng ngon lành thế này thể thiếu một tâm trạng tốt được. xin tặng tiểu thư một đóa hoa hồng, chúc tiểu thư mãi mãi xinh đẹp và đáng yêu như đóa hoa này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hom-nay-van-khong-bien-th-bup-be/chuong-944-vong-co-vang-rong.html.]
Ngón tay khẽ cử động, trong lòng bàn tay bỗng kh trung xuất hiện một đóa hồng đỏ thắm, khiến cô gái trước mặt sững sờ.
Tay kh biến ra hoa đối với ảo thuật gia mà nói là kỹ năng cơ bản nhất, chẳng gì mới mẻ, nhưng kết hợp với những lời nịnh nọt "sến súa" của Đỗ Lai, hiệu quả luôn cực kỳ tốt.
Đại tiểu thư quả nhiên cười rạng rỡ, nhận l đóa hoa nói: "Ngươi biến ra kiểu gì vậy? Hay quá! Thú vị hơn con khỉ kia nhiều!"
Khóe môi Đỗ Lai hơi cứng lại, miễn cưỡng chấp nhận lời khen này.
"Ta cũng quà tặng ngươi đ!" Đại tiểu thư đột nhiên nói.
Đỗ Lai nghe vậy, nụ cười trên môi càng sâu hơn.
Nếu lại cho thêm mười vạn nữa thì cầu còn kh được chứ ~
Đại tiểu thư vẫy tay với gã vệ sĩ bên cạnh, nói: "Mang đồ lên đây."
Đỗ Lai quay đầu lại.
Chỉ th gã vệ sĩ bưng một chiếc hộp quà màu đen tới, hộp quà được đóng gói trang trọng, kh biết bên trong chứa thứ gì.
Đại tiểu thư hào hứng nhận l hộp quà, "lạch cạch" một tiếng mở ra
Kh hề nói quá, Đỗ Lai cảm th mắt bị ánh vàng kim bên trong làm cho lóa cả mắt.
Bên trong hộp quà là một chiếc vòng cổ bằng vàng, khóa mật mã, vô cùng tinh xảo và hoa lệ!
Chỉ là kh chắc đây là mạ vàng hay là...
"Đây là vàng ròng đ."
Đại tiểu thư trả lời nghi vấn trong lòng . Cô ta cầm chiếc vòng vàng rực rỡ tới trước mặt , "răng rắc" một tiếng đã đeo nó lên cổ .
"Đẹp thật đ ~" Đại tiểu thư vô cùng hài lòng.
Đỗ Lai: "..."
Thứ này đúng là đẹp, giống như một tác phẩm nghệ thuật, nhưng cứ thế đeo lên cổ thì chút...
Dù nịnh nọt đến đâu thì cũng kh thể hoàn toàn kh để tâm đến lòng tự trọng tối thiểu của một con chứ?
Đeo cái thứ này vào tr chẳng khác gì một con ch.ó cả.
Lúc này, đại tiểu thư vui vẻ nói: "Từ nay về sau, ngươi là đồ vật của ta! Đeo cái này vào, sau này ở nhà ta sẽ kh ai dám bắt nạt ngươi nữa đâu ~"
Đỗ Lai: "..."
hoàn toàn kh hứng thú với việc làm thú cưng cho giàu.
Xem ra vị đại tiểu thư này kh chỉ tùy hứng mà còn chút biến thái.
Đỗ Lai đưa tay sờ chiếc vòng cổ vàng, loại khóa này kh làm khó được , chỉ cần tốn chút thời gian thôi. Khó khăn lớn hơn là làm để thoát khỏi ba bốn mươi gã vệ sĩ của đối phương.
Nếu thể, tốt nhất là dỗ dành để cô ta tự tay tháo cái thứ này ra.
"Được ở bên cạnh tiểu thư là vinh hạnh lớn lao của ." Đỗ Lai vẫn giữ nụ cười, chậm rãi nói, "Nhưng chỉ biết làm ảo thuật, tiểu thư cũng đã xem gần hết , sau này kh trò mới để biểu diễn thì kh thể làm tiểu thư vui lòng được nữa. Hay là tiểu thư cứ để ở lại trên tàu, cứ cách một thời gian lại học một trò ảo thuật mới để biểu diễn cho tiểu thư xem, như vậy tiểu thư sẽ mãi mãi ảo thuật để xem..."
"Kh cần phiền phức thế đâu." Đại tiểu thư nhún vai, thản nhiên nói, "Lúc nào ta th ngươi hết thú vị thì ném xuống biển cho cá ăn là xong."
Chưa có bình luận nào cho chương này.