Kẻ Đào Mỏ
Chương 5:
“Được thôi.”
“Chuyển toàn bộ tài sản của sang tên .”
“Thì sẽ kết hôn với .”
Lời còn chưa dứt.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Tần Tr! Con kh xem những đoạn video riêng tư bị phát tán trên mạng của cô ta à?!”
“Mẹ kh cho phép con cưới cô ta!”
Mẹ của Tần Tr tr giống .
Đôi mắt phượng dài hẹp, chỉ cần liếc nhẹ một cái cũng đủ tạo ra khí thế áp .
Từ lần đầu tiên gặp bà, đã suy nghĩ này.
Lúc đó cha biết chuyện và Tần Tr yêu nhau.
Ông thở dài, nhét vào tay hai trăm tệ.
“Đừng lúc nào cũng để bạn kia trả tiền.”
“Con thích thì cứ tìm hiểu cho tốt. Đừng để ảnh hưởng đến việc học.”
Vào kỳ nghỉ, Tần Tr lặn lội đường xá xa xôi tìm đến ngôi nhà gỗ nhỏ nơi và cha sinh sống.
Cha vừa mừng vừa cuống.
Bưng ra những món ăn sạch sẽ nhất để chiêu đãi vị thiếu gia này.
Ngày hôm đó, Tần Tr ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ nhỏ.
gắp vài miếng tượng trưng, nhưng kh ăn một miếng nào.
nhỏ giọng hỏi .
“Ngoài thịt ra thì toàn là đồ chiên rán. Dầu mỡ thế này. em lại thích ăn m thứ này?”
Tay siết chặt đôi đũa đến mức các khớp xương trắng bệch.
Làm thể nói cho biết.
Những món ăn này, ngay cả Tết và cha cũng kh nỡ ăn.
Kh lâu sau, mẹ của Tần Tr cũng đến.
Bà của bảy năm trước tr còn thong dong tự tại hơn bây giờ.
Chiếc khăn choàng màu xám nhạt nhẹ nhàng vắt trên vai.
Lời nói của bà nhẹ bẫng.
Nhưng mỗi câu đều như nhát d.a.o đ.â.m vào lồng ngực.
“ đến để đưa Tiểu Tr về.”
“Trẻ con lớn tâm tư riêng, kết bạn yêu đương, chúng kh cấm cản.”
“Gia đình cũng gọi là chút ều kiện. Đường của Tiểu Tr đều đã được trải sẵn . Sau này thằng bé sẽ ra nước ngoài du học về kế thừa gia nghiệp.”
“Mạnh Chi là một đứa trẻ ngoan. Dựa vào trợ cấp học sinh nghèo và học bổng mà học lên được đến tận bây giờ. Thật kh dễ dàng gì.”
“Tương lai của Mạnh Chi chỉ một con đường duy nhất là thi cử. Tiểu Tr nhà chúng tính tình ham chơi. Làm lỡ dở Mạnh Chi thì kh tốt.”
Bà nói câu nào.
Cơ thể lại cứng đờ thêm một phân.
Bà đứng trong khoảng sân hẹp của nhà .
Cha lúng túng xoa tay.
Ngoài việc nói xin lỗi.
Dường như chẳng thể thốt ra được lời nào khác.
c trước cha.
Dụi dụi mắt, nh chóng gật đầu đáp lại.
Thưa bác, cháu hiểu .
Trời đã muộn, cháu kh giữ bác và Tần Tr ở lại dùng cơm nữa.
Sau này ở trường cháu sẽ giữ khoảng cách với Tần Tr.
Trước khi lên xe rời , Tần Tr hít một hơi thật sâu, dùng hai tay áp vào mặt , vội vã nói.
“Mạnh Chi. Em đừng nghe mẹ nói bậy.”
“Em đã hứa là sẽ kh dễ dàng chia tay mà.”
Qua cửa kính xe, mẹ Tần Tr liếc một cái.
Sự giận dữ và nôn nóng kh thể che giấu.
Cũng giống hệt như lúc này đây.
Kh cần mở những đoạn video đó ra.
cũng hiểu rõ, đó là những video ghi lại cảnh làm tiếp rượu ở quán bar.
Tần Tr lập tức gọi ện thoại cho trợ lý.
“Thứ nhất, xóa toàn bộ các video liên quan trên mạng.”
“Thứ hai, tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau chuyện này.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
một tay ôm vào lòng.
“Mẹ. Kết hôn với Mạnh Chi là quyết định của con.”
“Mẹ kh quyền can thiệp.”
Mẹ Tần cười nhạt hai tiếng. Bà tức đến mức mặt mày trắng bệch, ngồi phắt xuống sofa.
Bà chỉ tay vào .
“ để Mạnh Chi nói.”
Cánh tay Tần Tr siết chặt thêm lực.
gật đầu.
“Bác nói lý ạ.”
“Vì vậy, cháu dự định ra nước ngoài du học. Visa đã được cấp . Chiều mai cháu sẽ .”
Sắc mặt mẹ Tần dịu lại đôi chút.
gỡ cánh tay Tần Tr ra, chậm rãi nói.
“Tần tiên sinh.”
“Chuyện kết hôn, để sau này hẵng nói .”
Ánh sáng trong mắt Tần Tr trong phút chốc vụt tắt, kh thể tin nổi.
“Em thật sự định ?”
tháo chiếc nhẫn ra, nhét vào tay .
“Những gì cho đã đủ nhiều .”
“ kh thể phá hoại hạnh phúc của thêm nữa.”
Lời nói còn mang theo vài phần nghẹn ngào, càng tăng thêm vẻ chân thực.
Chúc hạnh phúc dĩ nhiên là giả.
Đã diễn kịch thì diễn cho trót.
Còn việc rời là thật.
Nếu kh để ta trả giá mà đã dễ dàng đạt được mục đích.
Khi một tình cảm mất tìm lại được nhưng lại bị cả thế giới phản đối.
Khi món đồ chơi mà nắm giữ nảy sinh ý định trốn chạy.
Thứ kh thể kiểm soát mới là thứ đầy thử thách nhất.
Mà trớ trêu thay, Tần Tr lại thích nhất là thử thách.
Điều quan trọng nhất là, tất cả tài sản Tần Tr đưa cho mới chỉ tám mươi triệu tệ.
Thế này vẫn chưa đủ.
Trước khi , vào bệnh viện thăm cha đang nằm trên giường bệnh.
Dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau sạch từng ngón tay cho .
Vừa mới đứng dậy.
Cạch một tiếng.
Bên ngoài cửa tiếng động nhẹ.
đã khóa cửa từ phía ngoài.
thầm nghĩ hỏng .
Tiến lên kiểm tra.
Ô cửa kính trên cửa hiện lên gương mặt nhợt nhạt của Lăng Linh.
Quầng thâm dưới mắt cô ta đậm.
Cô ta chằm chằm vào , vừa kinh hãi vừa sợ sệt.
“Chỉ cần cô đồng ý để Tần Tr thả ra, tha cho gia đình .”
“ hứa sẽ kh xuất hiện trước mặt cô nữa.”
“Vì cô mà Tần Tr muốn làm phá sản xí nghiệp nhà ! ta đúng là một kẻ ên!”
gật đầu.
Đưa tay l ện thoại ra, giả vờ gọi ện cho Tần Tr.
Tuy nhiên, đàn này đã kh còn xứng đáng để tin tưởng.
dứt khoát chọn báo cảnh sát.
gì tàn nhẫn hơn việc cho ta hy vọng, lại để họ tuyệt vọng chứ?
Trơ mắt ánh mắt Lăng Linh chìm vào tĩnh mịch.
cười lạnh kh thành tiếng.
Cô ta siết chặt nắm đấm. Trong đáy mắt trào dâng sự ên cuồng.
“Cô kh sợ phóng một mồi lửa đốt sạch chỗ này ?”
“Thiêu cô và lão già nhà cô thành một nắm tro bụi ?”
hất cằm.
L từ trong túi xách ra một chiếc bật lửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.