Kẻ Đào Mỏ
Chương 6:
“ cần giúp cô châm ngọn lửa này kh?”
Lăng Linh đầy vẻ kinh hoàng.
“Cô mới là kẻ ên!”
nghịch ngợm chiếc bật lửa trong tay.
“Nếu kh ên thì đã bị cô hành hạ đến c.h.ế.t từ lâu . Cô biết ều này quá muộn !”
rút con d.a.o trong túi ra, đ.â.m mạnh vào phần kính trên khung cửa.
Một phát.
Hai phát.
Như tiếng chu báo tử.
Th thúy và êm tai.
Lăng Linh cố giữ bình tĩnh.
“Cô đừng giả thần giả quỷ nữa!”
vô cảm giơ cánh tay đầy vết bỏng lên.
“Những vết sẹo trên này đẹp biết bao. Cô thích làm khác bị bỏng, bị thương kh?”
“Để giúp cô nhé!”
“L da của cô c ghép cho , được kh?”
Lăng Linh kinh hãi thét lên, kh kìm được mà lùi lại.
Tần Tr đến còn nh hơn cả cảnh sát.
Lăng Linh cầu xin giúp đỡ.
Nhưng lại bị đá một cú ngã nhào xuống đất.
Cô ta ôm bụng, mặt mày trắng bệch lăn lộn trên sàn.
yếu ớt nằm trong lòng Tần Tr, nhỏ giọng cầu xin .
“Đừng trách Lăng Linh.”
“Cô chỉ bị kích động nên mới muốn đốt c.h.ế.t em thôi. Vẫn chưa thực sự ra tay mà.”
“Chúng ta nên cho cô một cơ hội để làm lại cuộc đời!”
Lăng Linh nghiến răng nghiến lợi lườm .
“Kh cần cô tới đây làm tốt!”
khẽ mỉm cười.
Một con quỷ dữ đã rơi vào địa ngục Vô Gián từ lâu.
Làm thể nghĩ đến việc làm tốt được chứ?
Tần Tr bị thương nhẹ khi cứu .
nằm trên giường bệnh, lẳng lặng quan sát .
“Mạnh Chi.”
“Hình như em đã thay đổi .”
Con d.a.o gọt táo của khựng lại, nhếch môi cười nhạt.
“Ai cũng sẽ thay đổi thôi.”
“ cũng đang thay đổi mà.”
Tần Tr nhận l miếng táo đã gọt xong.
“ yêu em nhiều hơn trước kia.”
“Nhưng càng yêu em, lại càng th em rời xa hơn.”
dừng lại một chút, nói tiếp.
“Cuộc sống của em bề ngoài thì l làm trung tâm. Mỗi ngày đều quan tâm ăn gì, dùng gì.”
“Thế nhưng, em ít khi nói chuyện với về sở thích của , hay đưa ra ý kiến phản đối.”
“Trước kia. Em thích nói nhiều chuyện về quê hương.”
“Ví dụ như con suối nhỏ trước cửa khi em học tiểu học.”
“Con gà con đầu tiên cha mua cho em, kh cẩn thận bị con ch.ó vàng dẫm c.h.ế.t.”
“Em còn dạy cách phân biệt lúa và cỏ lồng vực vào mùa xuân.”
im lặng nghe hết những lời của Tần Tr.
Bộ não hoạt động hết c suất để suy nghĩ xem ta định làm gì.
Thời gian qua, đã học lại quản trị và trồng trọt n nghiệp, còn đem tiền đầu tư.
dự định bao thầu một ngọn núi để trồng cây nuôi lợn.
Giao thiệp với cây cối, động vật dễ dàng hơn giao thiệp với con nhiều.
Nhưng những thứ này và Tần Tr là hai thế giới khác nhau.
kh dự định bước vào thế giới của ta.
Cũng sẽ kh mời ta bước vào thế giới của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Vậy thì nào?”
nhướng mày.
Tần Tr nghiêm túc nắm c.h.ặ.t t.a.y , nói từng chữ một.
“Vì vậy. Chúng ta kết hôn . Hãy để chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”
Lời tỏ tình của Tần Tr trịnh trọng bao nhiêu.
Thì cảm giác của đối với ta lại nực cười b nhiêu.
Hai đã đường ai n , sẽ kh vì kết hôn mà bị cưỡng ép trói buộc lại với nhau.
Trái tim sẽ kh vì thế mà xích lại gần nhau hơn.
Khi ngồi trước mặt bác sĩ tâm lý, nói ra suy nghĩ của .
Vị bác sĩ trẻ tuổi cố gắng hỏi vặn lại.
“Cô Mạnh. Nếu cô kh yêu . Tại còn miễn cưỡng ở bên nhau?”
“Rốt cuộc cô đang sợ hãi ều gì?”
kh nhịn được, bật cười thành tiếng.
nghiêng đầu vị bác sĩ nam th tú đang mang vẻ mặt nghiêm túc kia.
Ngắt cuộc gọi đến của Tần Tr.
phản bác theo bản năng.
“Ở bên nhau vì tiền, thể gọi là miễn cưỡng?”
“Biết bao nhiêu kết hợp với nhau vì tiền bạc, quyền lực, lợi ích. Chẳng lẽ hôn nhân của họ cao thượng và thuần khiết lắm ?”
Vị bác sĩ vẻ mặt nghiêm nghị.
“Vấn đề chính là nằm ở chỗ đó.”
“Cô Mạnh. bao nhiêu tiền, cô mới cảm th thỏa mãn?”
Vừa nghĩ đến đây.
Điện thoại rung lên.
Tần Tr chuyển khoản ba triệu tệ.
“Khám bác sĩ xong thì ăn chút gì ngon nhé.”
“Hôm nay sẽ về muộn một chút.”
Chỉ những con số ngày càng tăng lên trong tài khoản mới thể lấp đầy lỗ hổng trong lòng .
Vào sinh nhật đầu tiên khi ở bên Tần Tr, đã dành dụm năm trăm tệ để mua cho một chiếc áo b trắng tinh.
đã tìm hiểu kỹ.
Chọn đúng kiểu dáng mà Tần Tr hay mặc.
Sau đó đưa túi đồ cho .
cười hớn hở, thay ngay chiếc áo đang mặc trên ra.
Bạn bè của trêu chọc hỏi.
“Tần thiếu. Chiếc áo này tr cũng được đ chứ!”
Tần Tr đắc ý hất cằm.
“ kh bạn gái sẽ kh hiểu được đâu.”
“Mạnh Chi đích thân mua cho đ.”
Niềm vui sướng khiến kh kìm được mà thốt ra.
“Năm trăm tệ đ! Một thương hiệu tốt.”
nghiêm túc đ.á.n.h vần từng chữ cái tên thương hiệu đó.
Nhưng lại khiến bọn họ nhau ngơ ngác.
Một kẻ trong số đó khinh bỉ cười khẩy.
“Đây là hàng nhái kh! Áo khoác của Tần thiếu cái rẻ nhất cũng một trăm năm mươi nghìn tệ đ!”
sững sờ tại chỗ, chân tay luống cuống.
Một trăm năm mươi nghìn tệ.
Chỉ nghe th con số này thôi cũng đủ khiến choáng váng.
Giữa và Tần Tr, ngay từ đầu đã tồn tại một khoảng cách khổng lồ.
Lúc đó vẫn còn đủ ngây thơ.
Để kh bận tâm đến nó.
Thành tích học tập của môn nào cũng đứng nhất.
Bản thân cũng là viên ngọc quý được cha nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên.
Giới hạn nhận thức của Tần Tr trải rộng từ trong nước đến khắp các châu lục trên thế giới.
Giới hạn tưởng tượng của từ con mương nhỏ ở quê nhà còn chẳng bay qua nổi ngọn núi phía trước.
Nếu Tần Tr đã sẵn sàng hạ để bước gần lại phía .
Tại lại kh thể dũng cảm tiến lên một bước chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.