Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện

Chương 11: Khả năng của em, người người đều thèm muốn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tối hôm khởi hành, Hạ vắt tay lên đầu mãi thể ngủ . Cô trầm ngâm suy nghĩ, đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Ai đấy?” Hạ bật dậy khỏi giường, cảnh giác hỏi.

“Em ăn gì , mang đến một chút”

Giọng nhẹ nhàng như nước toát làm Hạ khỏi vui mừng, liền tức khắc chạy tới phía cửa, mở .

Tuy nhiên, phía cánh cửa, chỉ tiếng côn trùng thi kêu lên oe óe, hề hình dáng mà Hạ mong gặp.

Tiếng xé gió một vật nhỏ ngay lưng, Hạ giật nhanh chóng cúi đầu xuống, cũng vì thế mà mất thăng bằng, ngã xuống phía .

thấy thứ đó rơi xuống bên cạnh, Hạ mới dùng ánh mắt đầy dấu chấm hỏi nó.

“Hạt đậu phộng?” Cô buộc miệng thốt .

“Ha-” Giọng vang lên, ở trong góc phòng.

Kim Hạ giây còn cảnh giác, giây vui mừng, như con mèo nhỏ mà chạy vội phía đó.

“Quân! chị ?!”

Tóc trắng buộc vội lên, vài lọn tóc rơi xuống cái mặt nạ quen thuộc, thêm cả chiếc áo choàng lông xanh làm cho Quân tỏa vẻ lười biếng hết sức mê . Chỉ cần từ xa thôi Hạ ngay lập tức đoán .

Quân gì, chỉ lặng lẽ lấy trong giỏ tre một phần há cảo nóng hổi, những viên đó nặn hình thù thỏ con trông đầy đặn.

Cô đưa nó cho Hạ, Hạ cũng chần chừ đó cũng nhận lấy.

Lúc , Quân mới lên tiếng:

“Ngốc, nếu thì em mất xác lâu

“Ăn ” Quân , cầm vài hạt đậu phộng bọc đường bỏ miệng.

Hạ thấy bên trong há cảo thì hai mắt liền sáng lên. Cô nếm thử miếng đầu tiên.

Quân phì : “Thế nào, ngon ? làm đấy”

Hạ gật đầu, cô cứ thế ăn đến nỗi mắc nghẹn. Ngày hôm nay, , mấy ngày nay, đám hầu vì cô thế mà chọn kết giới Mộng Sinh mà lòng khỏi đố kị.

, một chân hầu ở đó chăng nữa, chỉ cần học lỏm vài thứ chủ thì dù một tên què cũng cơ hội trở , mặc dù khả năng sống sót lúc nào cũng đảm bảo đây cơ hội đáng để thử.

mà một con bé như Hạ , làm bọn chúng ghen ghét mà cắt khẩu phần ăn vốn ít ỏi cô. , Hạ cũng vốn quen cuộc sống như thế , cô cũng chỉ nhịn chứ tỏ bất mãn gì tuy bụng thì đói thật.

Nên đồ ăn đối với Hạ điều hết sức xa xỉ, , đây còn đích chị Quân cô làm .

“Nè, em uống nước ?” Quân đưa đến cho Hạ.

Hạ khi uống hết ngụm nước mới dần nhận hành động kiêng dè gì. Cô đỏ mặt cúi đầu xuống, dám Quân.

Quân cũng ý định đào sâu thêm nỗi ngại ngùng cô bé. Cô với vẻ lười biếng, chống tay lên cầm mà hỏi:

“Ngày mai, em bận gì ?”

đến đây, Hạ mới ngẩng mặt lên, :

, ngày mai em sẽ kết giới Mộng Sinh, chị... việc gì ?”

“Em còn giữ vòng đá hằng tinh chứ?”

, ở đây” Hạ kéo ống tay áo lên, để lộ chiếc vòng tay ngọc xanh biếc.

Quân nghiêm túc, Hạ :

lẽ em sẽ gặp nguy hiểm, nhớ cho kĩ, Hạ, vòng tay đá hằng tinh tác dụng phụ thuộc mức độ quý hiếm các loại đá đính vòng”

Cô nhấn mạnh: “Tác dụng giấu thở con , tức lúc đeo nó, em sẽ tính cũng một dị thú, rõ ?”

Hạ ngờ vực mà hỏi: “Nếu em cũng xem dị thú, liệu... em g.i.ế.c ?”

Quân gật đầu: “Vì thế, lúc nào cần thì em hãy đeo nó. Đây một loại nhẫn trữ vật, em bỏ vòng tay đây, khí tức nó sẽ tràn ngoài

Cô bồi thêm, giọng phần lo lắng: “Hứa với chị, hãy trở về nhé?”

Một dòng cảm xúc kì lạ len lỏi bên trong một đứa nhóc 15 tuổi, Hạ hiểu nó gì. Cô chỉ đành ấp úng đáp : “...”

Hạ cũng thắc mắc: “ tại chị chuẩn chu đáo . Em nghĩ... chắc mối đe dọa đến mức khác ám sát

Quân mấp môi mỏng, khẽ : “Vì... khả năng em...”

vài từ đầu tiên, Quân thấy tiếng Lam kinh ngạc kêu lên:

“Quân, khỏi đó ngay, đến!”

hết câu, Lam mượn làn gió đang lùa từ ô cửa sổ mà dùng ma lực khuếch đại nó lên, thuận lợi đưa Quân biến mất trong nháy mắt.

Hạ cũng kinh ngạc kém, cô ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy thì bên ngoài tiếp tục vang lên tiếng gõ cửa.

lẽ đó chỉ gõ cho lệ, ngay giây mở cửa bước .

Hạ cảnh giác, tức thì phắc dậy, hỏi:

chuyện gì?”

Phía cánh cửa một hình đen tuyền mà cô thấy hai ngày , Khiêm.

Khiêm Kim Hạ, mà chằm chằm vị trí lúc nãy Quân cũng nhanh chóng thu ánh mắt nghi ngờ. với Hạ:

“Xuất phát sớm, theo

Hạ chỉ theo, vội vàng theo tay cũng lén lút đeo lên chiếc nhẫn chứa bảo vật Quân tặng cô.

----

“Dọa c.h.ế.t . Cái tên đó thật sự quá đáng sợ, ma lực để cảm nhận sức mạnh mà lông tơ cũng dựng hết lên

Quân cảm thán, tháo mặt nạ, cô cởi bỏ lớp ngụy trang mà nhanh chóng trở về phủ .

“Chẳng sáng ngày mai mới khởi hành , mới giờ lôi Hạ mất !” Cô chửi thầm.

đáy mắt cô cũng lộ rỏ vẻ suy tư, cô nghĩ:

“Nếu mất trí nhớ, thì tên Khiêm đó vốn xuất hiện trong cốt truyện, ở đây. Lẽ nào làm gì tạo hiệu ứng cánh bướm ?”

Lam lên tiếng làm Quân trở về thực tại:

nhóc làm gì, hãy cẩn thận, tên Khiêm đó đơn giản”

Quân cẩn thận đáp: “ hiểu

nghĩ về câu dang dở lúc nãy hết với Hạ:

”Vì... khả năng em. đều thèm

Quân lòng ngập tràn lo lắng mà suy tư, cốt truyện chút đổi mà cô rõ nguyên nhân. Cô đưa tay lên xoa xoa huyệt thái dương, nghĩ:

“Rốt cuộc chứ...”

Trời còn ửng sáng, quản gia ngoài cửa hối hả gọi:

chủ, vị pháp sư đó sắp đến giờ khởi hành ”---

----

Kết giới Mộng Sinh, tên thực độ nguy hiểm nó cũng cao. Nếu so với rừng Ngục Ma thời kỳ đỉnh cao thì nó ngay cả móng chân rừng Ngục Ma cũng với tới.

Tuy nhiên, với đám thường như Thiên Hạ cũng chật vật lắm mới thể giải quyết đám thú ở đây . Đó Quân nghĩ .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tuy đây thời kì giao thoa văn hóa, tiền nhiên liệu cho các động cơ xe hiện đại đắt đỏ, cô đương nhiên đủ tiền chi trả, cho cả đám đông như cùng thì ngay cả nhà họ Lục danh giá chăng nữa cũng tiết kiệm một chút.

Nên hiện tại, đoàn đang lũ lượt kéo ở phía , Thiên ngoắc tay kêu một đang gần xe ngựa tới, với :

“Gọi Kim Hạ lên đây”

☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️

Tên đó đáp một tiếng lui . đó, Hạ với ánh mắt ngờ vực mà lên xe ngựa cùng Thiên.

Thiên từ tốn hỏi: “ , bất ngờ ?”

Hạ im lặng, đáp.

Thiên chỉ , hề tỏ tức giận. Lúc , mời Hạ uống nước, cô đương nhiên cũng quan tâm. Hai cứ thế im lặng suốt cả chặng đường, , cũng đáp.

----

Khác với suy nghĩ Hạ, rằng cả đám hầu sẽ theo làm bia đỡ đạn cho tên Thiên rèn luyện. , khi sắp đến nơi, Khiêm cho cả đoàn xe dừng mà đưa Bảo Thiên đầu tiên.

Khiêm chỉ để duy nhất vài chữ: “Ở đây” đem Thiên còn ngơ ngác mất.

một lúc thấy cả hai trở , cả đám bắt đầu xôn xao lên, ép buộc bắt đầu sợ hãi, run bần bật ầm lên, cô mếu máo :

“Chuyện gì thế , s- mãi mà họ cũng trở . ngay mà, làm gì chuyện linh lực chứ! lừa đảo!!”

Kết giới Mộng Sinh bản chất khu đầm lầy rộng lớn chiếm lĩnh bởi dị thú nên nơi chỉ dành cho những giành lấy sức mạnh.

từ xa, bình thường như họ cũng thể thấy rõ xung quanh khu vực đó một lớp màng ánh lên sắc vàng, bao bọc cả một vùng trời. Mà bên trong đó phủ bởi lớp sương mù, thể thấy bất kì thứ gì.

Một đàn ông vóc dáng cao lớn, từ đầu đến giờ, ông giữ bình tĩnh nhất, ông :

“Nếu như thế, thì chúng cứ việc chờ đợi thôi, dù kết giới, bọn dị thú cũng thể tấn công chúng

Ông thúc giục: “Nhanh, cho xây trại tại đây, chờ bọn họ ngoài”

Đám còn cũng còn cách nào khác, đành theo lời ông .

Hạ xung quanh, địa hình nơi đây nhiều cây cao với tán lá rộng che khuất cả tầm . Tò mò về nơi , Hạ nhân lúc lấy củi mà leo lên cây để rõ hơn.

như cô dự đoán, từ đọt cây xung quanh cũng chỉ thấy lá và lá. Ngoại trừ vùng kết giới thì cả khu vực núi đồi gì cả, đó lý do tại cả đoàn dù đông đường di chuyển cũng ít gặp trở ngại.

khác qua nên Hạ đành leo xuống. Trong dòng tấp nập làm việc, Hạ tay ôm bó củi mà trong lòng cứ cồn cào lo lắng rõ nguyên do.

Bỗng, phía chạy vội đ.â.m xầm Hạ khiến cả hai ngã nhào về phía .

“Ây da!” Đó lúc nãy mới ầm lên, xét về tuổi thì lớn hơn Hạ vẻ vài năm.

Hạ nhanh chóng dậy phủi bụi áo, cô hỏi:

chuyện gì ?”

cần cô trả lời, đuổi theo cô cũng đến để giải đáp thắc mắc Hạ. Đó đàn ông tạm thời chỉ đạo cả đoàn .

“Vô dụng, cô làm gì ngoài việc lóc !”

-“T- !”

“Thế cô trốn trong đám cỏ đó làm gì? định làm việc ?”

-“ chỉ chút mệt thôi, ông gắt thế làm gì!”

Thấy lão mất kiên nhẫn, Hạ đành giải vây cho cô :

Hạ: “Xin , bảo cô nghỉ ngơi ở đó. Ông yên tâm, sẽ làm cả phần việc

Ông cũng phí lời, đành giao thêm việc cho Hạ, phiền toái vì thế cũng kết thúc. với Hạ thì khác, làm việc, cô chị lải nhải bên tai:

“Cảm ơn em!”

gì” Hạ thờ ơ đáp.

“Chị tên Nhị, tại chị sinh thứ hai đó nha! ? Thấy ?” Nhị liên tục hỏi.

Hạ chỉ liếc mắt một cái đáp “Tùy tiện” đó bước nhanh, bỏ Nhị phía .

, chầm chậm thôi, đừng bỏ chị mà!” Cô hoảng hốt chạy theo.

----

“Chị làm gì?!”

Chớp mắt, khi làm xong lều để nghỉ tạm thì trời tối hẳn. Bên đóm lửa bập bùng, cả đám bắt đầu huyên náo trở .

chút thất vọng vì chuyến công, thế mà ban đầu còn háo hức tranh giành lắm. lương thực, phương tiện di chuyển ít vẫn còn, nếu vài tuần nữa hai đó trở thì họ cũng tự trở về .

Thế nên, họ chỉ coi đây chuyến tham quan bình thường mà tận hưởng.

“Chị chỉ em để nương tựa thôi . Đừng tránh xa chị mà” Nhị với giọng nũng nịu làm Hạ tởn hết cả gai óc.

“Đủ , chị tiến gần đây nữa thì đừng trách” Hạ gắt.

Nhị thấy thế cũng thu liễm, ngoan ngoãn im. miệng cô vẫn thôi hỏi:

còn trẻ mà tính tình khó gần thế nhỉ! Chắc chẳng thứ gì làm rung rinh nổi con tim sắt đá em !”

Đang gặm miếng khoai nướng, Hạ thế thì khựng giây lát, đó cô chiếc nhẫn đeo tay mà lòng khỏi mềm dịu .

Cô cũng hạ tông giọng xuống: “Đừng bừa”

Nhị vẫn hiểu ý cô, cô hỏi Hạ trả lời nữa.

“Thật khó hiểu...” Nhị cảm thán.

Càng về đêm, cảm giác khó chịu cứ trào lên trong lồng n.g.ự.c Hạ khiến cô tài nào chợp mắt , dù buổi đêm hôm qua cô ngủ.

“Chậc, thứ gì nóng thế?” Hạ buộc miệng thốt .

giơ tay lên, cô giật khi phát hiện chiếc nhẫn đeo đang phát sáng tỏa lượng nhiệt khá cao. Cô thắc mắc:

thế ?”

Định sẽ lấy vòng đá hằng tinh bên trong , Nhị bên cạnh lên tiếng làm cô giật :

“Hạ! Hạ! Em còn thức ?”

Dừng động tác đang làm, Hạ :

“Chuyện gì?”

“E-Em vệ sinh chung với chị , nơi hoang vu như ... chị sợ lắm!”

cũng thể ngủ , Hạ đành đồng ý chung với Nhị. Đương nhiên, hai cùng về phía ngược với kết giới phía xa.

Ánh đuốc lập lòe phát sáng trong đêm, càng xa, Hạ càng cảm thấy quái quái, đóm lửa tay cô ngày càng rung rinh dữ dội hơn, gió cứ thế ngày càng mạnh.

lẽ cô cảnh giác quá mà thôi, dù buổi tối gió ở khu vực hoang vu lớn cũng lạ.

“Uầy! quá nhỉ Hạ, nơi một ngọn cỏ luôn vẫn còn màu xanh , chắc con thú nào đó ăn sạch luôn !” Nhị vì theo mà sợ chút nào, cứ thế dẫn đầu.

Suy nghĩ Hạ chợt như tạt cho gáo nước lạnh mà đông cứng :

“Cái gì?! cỏ?!”

Mắt thấy chân Nhị còn vài bước nữa giẫm chỗ đó, Hạ vứt luôn cả cây đuốc tay mà chạy nhào về phía đó.

!!!”

Nhị cô hét lên thì giật ngoắc đằng , chân theo quán tính bước tiếp thể ngừng nữa.

“Aaa!!” đến lượt Nhị hét toáng lên.

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...