Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện
Chương 12: Thí luyện Mộng Sinh
“Chậc! bảo cẩn thận mà!”
Hạ mất kiên nhẫn quở trách, cũng may cô kịp kéo con phiền phức .
Nhị vẫn hiểu tình hình, với giọng khó chịu:
“Cái gì thế, làm giật cả !”
Hạ mệt mỏi , cô tiện chân đẩy một cục đá nặng xuống nơi mà Nhị xíu nữa thì ngã xuống. Nhị thấy thì liền ôm miệng thản thốt.
Cục đá thế mà chỉ mới chạm lớp bề mặt, nó nuốt chửng hết phân nửa, vài giây thì mất dạng. Đây chỉ mới ở rìa, nếu rơi trung tâm nơi , lẽ đến xác cũng tìm .
“ đầm lầy, những thế, còn lún và sâu” Hạ giải thích.
Nước mắt bắt đầu trào , Nhị mếu máo:
Xem thêm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ thể nào, lúc chiều chúng còn qua còn bình thường, bây giờ ?!!”
xa một chút để ai chú ý, thế mà mới bước một đoạn gặp trúng khu vực đầm lầy.
Hạ lấy cây đuốc, khẽ vươn quan sát xung quanh, cô toát mồ hôi, :
“Thật sự kì lạ, bộ lối bao phủ bởi đầm lầy, làm địa hình thể đổi một cách chóng mặt như !”
Cô thúc giục Nhị: “! về lều báo cho xem xét, nơi an như chúng nghĩ !”
Nhị gật đầu lia lịa, cô cũng quên mất mục đích đây để làm gì luôn .
định bước chân nối theo Hạ, cô đ.â.m Hạ nữa. , đến giở giọng trách mắng cô cũng dám, chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“ ?”
Hạ cắn chặt răng, đầu nghiêm túc :
“Lúc nãy, chúng hướng nào?”
Nhị trả lời: “Còn hỏi, đương nhiên hướng đối diện với kết giới, chúng vẫn luôn quan sát mà”
“Nơi , thật sự vấn đề!” Hạ nhăn mày, cô gặp nguy thật .
Nhị cũng đôi phần thông minh , cô về hướng kết giới màu vàng kim đó. khác với suy nghĩ Nhị, bây giờ, cả hai , đều đang sát cái kết giới chó c.h.ế.t đó.
----
thời điểm lúc mới sang chiều ở phía bên , Quân trong tiềm thức Thiên đang bực hết sức vì cái tên Khiêm vốn xuất hiện trong cốt truyện cứ bước mà gì, còn tên Thiên thì vất vả bám theo .
“ định thủ tiêu tên Thiên đấy chứ?” Cô nghĩ.
ngay lập tức ý nghĩ cô thổi bay đầu.
“Haha, khỏi cần nghĩ, hào quang nam chính kìa, mà dễ c.h.ế.t thì ”
Thiên đối với tên Khiêm thì sợ hãi vô cùng, chỉ dám chạy theo như cún mà dám ý kiến chửi bới như khi.
Chạy một lúc, Thiên mới thở hồng hộc mà chống hai tay xuống chân, thể nổi nữa. gọi với theo:
“Khoan! Khoan , chờ với”
Khiêm với ánh mắt chán nản, gần Thiên. Lúc , Thiên nhịn hết nổi mà hỏi:
“ xa bọn thế làm gì? càng đông thì càng an ?”
Khiêm đáp : “Ngu ngốc, nếu vẫn ở đó thì ngươi mới c.h.ế.t sớm”
Thiên ngờ vực hỏi : “Tại , chẳng kết giới thì mới yêu thú ? chúng trong kết giới!”
Khiêm trả lời, bắt đầu :
“Cách đây trăm năm về , một đời xưng hùng xếp trật tự giữa và yêu, thể tiêu diệt hết yêu thú cũng tạo kết giới, tách biệt hai phe , ai động ai. Tuy nhiên, chỉ thể ngăn yêu thú khỏi kết giới chứ ngăn bước đó.”
Thiên thắc mắc: “ chứ, vị đó lợi hại mà, ngăn cả bước ”
Khóe mắt Khiêm lộ ý , phỏng đoán: “ lẽ vì gặp đám yêu thú đó?”
Thiên Khiêm với ánh mắt tỏ rõ sự khó hiểu, câu hỏi chính:
“Thế, tại chúng trong kết giới?”
“, tất cả sớm bước kết giới từ lâu . Kết giới nơi biến chất, trở thành ảo ảnh khiến cho thường đều vô tình mắc bẫy, bước mà ”
“Cái gì??!” Thiên sửng sốt.
Quân cuộc trò chuyện mà lòng khỏi ớn lạnh, thứ bắt đầu dịch chuyển theo một hướng cực kì nguy hiểm.
Trong tiểu thuyết, Quân chỉ vài dòng về chuyến , Mộng Sinh chỉ tên mà cô đặt để tăng tính nguy hiểm, cách khác cái vỏ hào nhoáng thế thôi.
hiện tại, lòng cô bắt đầu lo lắng, xem Hạ trở về cũng để nửa cái mạng!
“ vốn chúng c.h.ế.t vô ích, thể ngờ nơi nguy hiểm hơn dự đoán”
“Chẳng phụ bảo nơi thường cũng thể rèn luyện ?”
“Tại nơi tên Mộng Sinh, ngươi còn hiểu ?”
Thiên suy nghĩ, lẩm bẩm: “Ảo tưởng ... sự sống?! Chẳng lẽ đó ý nghĩa cái tên ! nó, dẫn đây chứ!!”
định thêm vài câu, Khiêm chỉ liếc mắt một cái, Thiên như rùa, nấp hẳn trong mai dám mở miệng.
Khiêm nhắc nhở : “Đủ , vẫn còn nhớ lời dặn chứ”
Thiên e dè đáp: “Nhớ... nhớ ”
----
Trong bóng đêm, hai bóng đang mò mẫm tìm nơi bằng phẳng để bước từng bước nhỏ ánh đèn lay lắc. Nhị vẫn thút thít, vì Hạ phân tâm mà cô chỉ đành một tay bịt miệng, một tay nắm chặt lấy vạt áo Hạ buông.
tìm đường phía , ngay phía đằng , tiếng một thứ gì đó ùng ục vang lên ngớt. Hạ dám đằng , luôn đảo mắt nhanh chóng tìm đường thoát, bỗng, cô thấy tiếng Nhị hét lên:
“... !!”
Âm thanh cô vẫn đang thấy chính tiếng những cây cối lưng bùn lan tới mà kéo xuống, nhúng chìm hết tất cả.
Hạ chửi thề: “Đương nhiên ! Đất ở đây đều hóa thành đầm lầy, cứ thế , cả khu vực sẽ càn quét sạch sẽ!”
dứt câu, điều Hạ mong nhất xảy , xung quanh cả hai hiện giờ... còn đường chạy nữa !
Nhị buộc miệng thốt : “Làm gì chuyện thiên nhiên tự đổi chứ! Cái chắc chắn do ma quỷ làm !!”
“Ma quỷ.... !!! Dị thú?!”
Hạ nhớ lời một tóc bạch kim: “Tác dụng nó giấu thở con , tức lúc đeo nó, em sẽ tính cũng một dị thú, rõ ?”
Cô ngay lập tức tỉnh ngộ, đưa cây đuốc cho còn cầm. Tay nhanh chóng tìm đến chiếc nhẫn đang đeo.
Nhị rơi đường cùng, cô thấy Kim Hạ làm thế thì sụp đổ: “C-chết thật , ơi!!!”
Đất chân dấu hiệu mềm , sụp xuống ôm đầu, Nhị ôm mặt thành tiếng. Ngay lúc đó, Hạ kịp đời cắn đầu ngón tay, dùng m.á.u chạm chiếc nhẫn.
Nhị một lúc thấy vẫn mới dám ngẩng mặt lên phía , rõ ràng lớn tuổi hơn mặt, cô cũng tự cảm thấy nhỏ bé .
Hạ thở hồng hộc, cố gắng định cảm xúc, một tay cô đeo vòng đá hằng tinh, tay còn giữ chặt lấy vai Nhị.
Cô cược , đám bùn lầy do dị thú gây .
“Chết tiệt! Rõ ràng lúc nãy nó cảnh báo !”
Hạ nhớ tới vài phút , lúc cô còn thắc mắc tại cái nhẫn nóng thế.
một lúc bình , Nhị cũng cố gắng kìm nước mắt , cô hỏi:
“Thế... chúng làm về đây?”
Hạ thở dài: “ cần nữa”
Thấy Nhị vẫn hiểu, cô bồi thêm:
“ đoán... tất cả đều c.h.ế.t cả ... Chúng vẫn luôn ảo giác che mắt, thật chúng sớm bước kết giới, thế nên tên pháp sư che kín mặt đó mới chỉ đưa theo tên--- , thiếu gia rời ”
Nhị thấy thì giật , tay ôm cánh tay Hạ vì thế cũng chặt hơn. Nhị thắc mắc:
“ em lợi hại thế? Trong đoàn cùng, nếu chuyện thì lẽ.... em sẽ c.h.ế.t đầu tiên”
Hạ thì khẽ, Nhị thấy thế cũng hoảng hốt, trách:
☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Giờ mà em vẫn còn ?!”
nãy nếu Nhị câu đó, lẽ Hạ sẽ đoán sự tình, thì cả hai sớm . Dù Nhị vẫn ích, Hạ mới thôi xa cách mà chia sẻ:
“Đây ... quà một đặc biệt”
“Theo chị , cái vòng đó đá hằng tinh ? cũng thật kì lạ, vì đá hằng tinh chị chỉ dùng trong lễ cúng thông thường, mà nó cũng lợi hại như thế . lẽ, cái cũng hàng cực phẩm đấy, rẻ . Mà nhé, hai mối quan hệ gì ?” Nhị dở chứng, trong tình huống mà vẫn thể thắc mắc.
Cô thấy Hạ trả lời, bèn đoán: “... yêu?”
Hạ thấy thế thì cứng đờ , tai cũng vì thế mà đỏ bừng lên mạnh miệng gắt: “ , đừng đoán bừa!”
“Ò...” Nhị tỏ vẻ ấm ức.
“Ủa? Khoan !” Nhị chợt , kéo tay Hạ. Cô hỏi:
“Em thấy tiếng gì ?”
Hạ tập trung lắng , quả thật phía xa truyền đến tiếng bước chân.
“!” Nhị định gì đó thì Hạ nhanh hơn một bước, nắm cổ tay Nhị kéo .
Nơi sắp biến thành đầm lầy, tác dụng vòng tay Quân đưa cho. Chỉ cần chân Hạ chạm đến , nơi đó tức khắc trở như cũ.
“Khoan , đừng chạy! bọn đây!”
tiếng thì cả hai mới dừng , phát hiện đó vài trong đội chọn. Thấy Hạ và Nhị còn mạng trở về, họ như tìm cộng rơm cứu mạng mà liều mạng nắm lấy.
khi hội họp tại một nơi an . Một tên trong đó cất tiếng chua chua hỏi:
“Làm cô thể đuổi thứ ?”
Nhị khẽ khinh, nghĩ thầm rằng: “ đứa ngu mới kể cho mày đấy! Lúc chiều còn khinh hai đứa tao lắm mà”
“Nhờ cái vòng ” Hạ nghĩ ngợi mà .
Nhị vốn giơ tay bịt miệng cô , thế mà kịp. Cô thản thốt cảm thán:
“ em dễ tin quá ?!”
Hạ đáp: “ , đây vật lấy m.á.u nhận chủ, nếu đeo thì sẽ tác dụng”
thấy thì Nhị mới thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng cứu tinh tự nhiên ngốc ngang thế chứ.
Hạ lúc mới hỏi đám cứu:
“Ông chú chỉ huy đoàn chạy thoát , mà các thoát bằng cách nào ?”
Tên hỏi cô thì bỗng nhiên giật , mắt đảo qua bên :
“Cái tên đó, ngu thì c.h.ế.t thôi, ông đầu tiên phát hiện đất lún vì cứu mấy tên khác mà c.h.ế.t mất xác !”
Nhị tiếc thương: “Chậc, làm thì sống dễ mà”
đôi mắt Hạ, cô thể tin lời tên , theo cô, ông thuộc kiểu lòng sẽ đến mức vì cứu mà c.h.ế.t .
Hạ hỏi: “Các trả lời vế , làm các thoát ?”
Ba tên còn sống sót đưa mắt , hành động lọt tầm mắt nghi ngờ Hạ, chúng đang định gì đó thì tiếng bì bõm bên vũng lầy cách nơi họ tầm 10 mét bắt đầu vang lên liên tục.
Điều Hạ lo lắng từ lúc nãy xảy :
“Chị Quân rõ, hiện tại chỉ xem một dị thú nên chúng mới tấn công mà thôi, cùng nhiều thế chẳng khác nào một con thú đang nhiều miếng mồi trong tay. Chắc chắn sẽ dẫn tới việc những con khác nhảy cướp miếng thịt tươi ngon ” - Cô nghĩ.
Vốn định cứu giúp những còn sống, hiện tại, cô cảm giác những tên đáng tin, khẽ kéo Nhị lưng , Hạ đánh lạc hướng.
“Lúc nãy gặp thiếu gia cùng tên pháp sư đó , họ sẽ đợi chúng ở quả đồi phía bên , nhanh lên thôi!”
Cả đám lưng bước , Hạ cùng Nhị ngay phía , trong lúc di chuyển, Hạ dùng tay chỉ đằng , Nhị hiểu ý.
Tên đầu đàn nhỏ với hai còn : “, thật sự thể cướp cái vòng tay đó ? Đưa theo hai đứa con gái vướng chỗ quá”
“Ngu ! Nó vòng tay nhận chủ , bây giờ cướp thì cả bọn cùng c.h.ế.t ”
Tên cuối cùng im lặng lắng , bỗng khựng , hoảng hốt kêu lên:
“Hai thằng ngu, bọn nó sớm chạy mất dạng !”
Hai tên đó sững , nhôn nhao hỏi: “Chết tiệt! Bây giờ làm đây?”
“Còn đó nữa, đường đất bọn nó để vẫn còn, nhanh đuổi theo!”
-----
“ chạy nữa ?” Nhị chạy thở hỏi.
Hạ : “Sơ suất , ba tên đó 9 phần dùng cách hãm hại dẫn đầu để sống sót, vòng tay thể dùng cho cùng lúc nhiều , mau trốn!”
Thực chất làm gì vòng tay nào nhận chủ, Hạ vì ban đầu cứu cũng đề phòng họ nên mới thế để vòng cướp .
hiện tại tình hình khác, càng nhiều càng bất lợi cho cô, hơn nữa bọn chúng cũng đáng để cứu nên bỏ chạy cách .
“Từ từ , chị thở nổi nữa !” Nhị thực sự chịu nổi nữa, đành bất lực mà .
Cô đành thở dài, bảo: “ ... chị như cục đá ngáng đường em , em chạy !”
Hạ cáu, cô gắt lên: “Cô nghĩ chạy thì sẽ sống ! Mau thở đều, chạy nhanh!”
Đừng bỏ lỡ: Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ), truyện cực cập nhật chương mới.
“Hai cô em cũng tinh ranh quá đấy!” Tiếng khằn khặc ba tên vang lên, kịp nữa .
Đến nước , cả hai đành đối diện trực tiếp với chúng, Hạ mắt đằng đằng sát khí, quát:
“Nếu các c.h.ế.t cùng thì cứ việc đây”
Tên lúc nãy phát hiện cả hai chạy trốn giơ hai tay lên đầu, đểu :
“Làm gì chuyện đó, nếu chúng tao tha thì cũng thôi, chỉ điều chúng tao chỉ cô em đây thôi, còn con Nhị thì vứt nó ”
Một tên trong hai tên còn trong lúc hai đôi co nhờ bóng tối, lẻn lưng Nhị và Hạ tự lúc nào.
Hạ giật , theo bản năng lùi xa mối nguy hiểm phía cô thể cùng lúc kéo Nhị . Tên đó nhanh như cắt nắm cổ Nhị kéo ngược , :
“Nếu tụi mày lời thì đừng trách tụi tao ác, bằng giá, mày cũng theo tụi tao!!!”
Hạ đợi hết câu thì nắm chặt con d.a.o găm lấy từ lúc chạy trốn, cô nhanh chóng chạy về phía Nhị.
Tên đó hoảng hốt, thấy Hạ liều mạng như thế thì liên tục kéo Nhị lùi về . Hai tên còn cũng xông chắn đường Hạ, cảnh cáo:
“Đừng để tụi tao mạnh tay”
Ngay lúc tưởng chừng cả hai khống chế. Tên giữ Nhị làm con tin đột nhiên hét toáng lên.
“Aaaa! Cứu! Cứu tao với!!”
Cùng với đó cũng tiếng thảm thương Nhị:
“Hạ, cứu chị!!!”
chân hai đó, một cái xích tu to tướng từ lớp bùn trồi lên, quấn chặt lấy hai con đang dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy.
Hạ nghĩ ngợi, vội gỡ bỏ vòng tay ném sang phía Nhị, cô hét lên:
“Nhanh lên, đeo nó!!”
Tên cũng như mất trí, thấy thứ cứu thì nhào đến chộp lấy. Nhị cũng bỏ cuộc, cả hai tranh giành cái vòng lớp bùn, chỉ còn một phần ba cơ thể họ còn cử động .
Tay Nhị cầm cái vòng, định đeo thì một bàn tay khác bắt lấy, kéo căng sợi dây.
“Tách tách” Hàng chục viên đá cứ thế văng tứ phía, hiển nhiên, nó kéo đứt . Viên đá nào chạm bùn thì phát sáng, đó cũng lụi tắt dần chìm mất.
Hai tên còn bờ thì chửi đổng lên: “ nó! Mày lừa tao, cái vòng nhận chủ đếch gì chứ? Ai dùng mà chẳng ?!”
ngay giây , đến miệng chúng cũng mở nổi. Hàng trăm cái xích tu lớn nhỏ cứ thi trào lên mặt bùn, kéo hết tất cả xuống.
Hạ cắn chặt răng, cô cay đắng lời cuối: “Quân... em xin ...”
.....
lúc Hạ chuẩn nhắm mắt chờ chết, một thứ xé gió lao đến.
Tiếng s.ú.n.g vang vọng rõ rệt đến chói tai trong gian thinh lặng, xé nát những thứ đang quấn chặt lấy Hạ. Từ phía xa, một ảnh chạy đến, bế thốc cô chạy thẳng một đường đầu.
đó , với Hạ:
“Ai cho cô c.h.ế.t như thế?”----
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.