Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện
Chương 5: Bảo Thiên
ôm Hạ đang ngất trong tay , mặt Quân biến sắc trông thấy. vì cô mệt, mà do...
Phát hiện tình tiết , phát hiện tình tiết !!!
Hệ thống thế giới đang cảnh cáo cô, những con đau thắt từ tim dần dần thắt , càng ngày càng đau đớn.
Lúc cô đang bế Hạ đến chỗ vách thác - nơi mà lúc nãy con dị thú còn ở đó. Khắp xung quanh mặt đất vết máu, tàn tro do đốm lửa mới nãy Quân thắp lên bay lả tả trong khí, từng đợt gió rét rít qua tạo âm thanh như oan hồn gọi trong đêm lạnh.
Hệ thống bắt đầu đưa yêu cầu, điều khiển Quân khiến cô thể phản kháng.
Bắt đầu trả tình tiết cũ...
vách thác cao tầm 10m. Quân giơ tay , chuẩn thả Hạ xuống đó một nữa, rõ ràng hệ thống Hạ thực hiện phân cảnh đẩy xuống thác.
----
Vài phút , mới lúc Quân còn quan sát tình hình ở thác nước, cơ thể cô tự cử động. Trong lúc Hạ đang cẩn thận xuống phía , tay Quân tự lúc nào đặt lưng Hạ, đẩy Hạ xuống.
Quân giật nhận thấy tình hình , bèn cố gắng điều khiển cơ thể kéo Hạ chạy khỏi nơi đó, cô cố tình làm cho cốt truyện đổi, vì thế hệ thống làm cho Hạ ngất , đó tiến hành trừng phạt cô.
Quân lý do, trong cảnh , Hạ bắt buộc thương và gặp con dị thú đó. Thế nên bằng giá, hệ thống thế giới ép buộc thứ hướng, chỉ một điều đến trời còn ngờ tới, chính Quân phần nào thích ứng với cơ thể mới, thể tạm thời chiếm quyền kiểm soát.
“ nó đừng di chuyển nữa!”
Linh hồn Quân tức giận hét lên, một ai thể thấy cô.
Tiếng nước tí tách rơi xuống nền đá tạo âm thanh vọng lên trong bóng đêm. Quân ho máu, mặt cô tái nhợt, mắt mờ nhạt như một làn khói đục lởn vởn. Cơn đau như xé rách lục phủ ngũ tạng cô. , mức độ trừng phạt hệ thống nặng hơn.
Quân dùng hết sức lực, giậm chân lấy đà quăng ngược Hạ bờ. đó, chân cô cũng mất hết sức, cô để mặc cho quán tính kéo cô ngã về hướng vực thác.
Trong giây phút Quân ngã xuống, cô chợt thấy Hạ mở mắt, cô bé hoảng hốt hiểu chuyện gì đang xảy . Chân tay còn vững, Hạ chạy vài bước ngã nhào về phía . Cô vươn tay bất lực Quân rơi xuống.
“Chị!!!!!” Hạ thét lên chạy nhào đến bên mép vực kéo Quân lên thứ nhận chỉ khí trong bàn tay.
định nhảy xuống đó, phía truyền tới tiếng lá cây xào xạc như ai giẫm lên, từng bước tiến về phía Hạ.
Cô giật đầu , con quái vật lúc nãy trở vì động tĩnh quá lớn.
Trong mắt Hạ hiện lên hình ảnh một con thú, , chính xác nó một con quái vật kì lạ. Nó vốn dĩ sẽ một con sói bình thường cho tới khi đầu nó mọc một cái sừng, hai cái cánh vẫn đang bung phần lông cánh trụi gần hết chỉ để lộ mảnh da ngấm máu.
Dù m.á.u m.á.u chính nó nữa thì đôi mắt đỏ nó vẫn ánh lên vẻ quỷ quái khác thường.
Dị thú gầm gừ Hạ, hàm răng còn dính vệt m.á.u loang lổ, nước dãi chảy từng dòng xuống đất, bộ dạng giống hệt như con hổ bỏ đói một tuần, hiện giờ thứ gì thể ăn cũng sẽ cho tầm nhắm nó.
Hạ hiểu nổi tại thứ sinh vật ở đây, cô nếu nhảy xuống cứu Quân, con dị thú khát m.á.u khả năng cũng sẽ theo để tìm kiếm con mồi. Đến lúc đó, ở nước một bất lợi cho cả hai, kể đến nếu con vật thể tấn công nước thì cô sẽ liên lụy cho cả Quân.
Hạ còn lựa chọn nào khác, cúi thấp trong tư thế phòng thủ, cô khá sợ hãi vẫn cẩn trọng nó mà dám lơ .
----
“Tại cứu Hạ nhỉ? Con bé c.h.ế.t , ... c.h.ế.t ...”
Quân lúc đau đến tê tâm liệt phế, một ngón tay cũng cử động nổi câu hỏi đó vẫn cứ luôn quẩn quanh trong đầu. Cô hiện giờ cô ngu ngốc một luồn cảm xúc kì lạ cứ ngừng thúc giục cô nhất định giảm tối đa nỗi đau mà Hạ chịu.
Đừng bỏ lỡ: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn), truyện cực cập nhật chương mới.
Làn nước cứ thế nhấn chìm Quân sâu hơn, cô khẽ trừ, thầm nghĩ thật đần hết chỗ .
“Làm kết cục ...” Cô khỏi buồn mà nhận điều , cái mà giờ cô vẫn cho thế.
☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️
“Êy, bà chị!" tiếng gọi từ đó trong hư vô.
Quân bừng tỉnh mở mắt, chân cô một vũng nước nhỏ trong và phản chiếu như một tấm gương. Mà tấm gương kéo dài đến vô tận, phản chiếu hình bóng một cô gái tóc trắng dài một lọn tóc thắt bím, đôi mắt như ngọc xuống tấm gương, đó hình dạng kiếp Quân.
Ngước đầu qua xung quanh, một màu xanh thẳm.
Quân nghĩ : “ c.h.ế.t hả?”
Chợt, tiếng vang lên: “ c.h.ế.t ”
Quân bất ngờ, miệng cô mở mặc dù cô cất tiếng: “Ai?”
“ lưng chị ”
tiếng trầm phát lưng, Quân khẽ xoay , cô càng ngạc nhiên hơn khi phía một nam như cô nghĩ.
“Oa, giống hệt nam chính luôn ”
Bảo Thiên - cũng tên nam chính trả lời với vẻ mặc đau khổ:
“Chị tử tế chút , nữ!”
“...”
“....”
Quân tuy hành xử cợt nhả mắt cô vẫn đảo quanh chăm chú xem xét tình hình hiện tại mặc dù khu vực xung quanh thứ cứ ảo ảo thật thật làm cô khá hoang mang trong việc xác định.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phía góc xa xa một dòng nước chảy từ hướng chân trời, quanh nó bao vây nhiều sương mù nên thể rõ phía bên trong gì. Tuy nơi chính giữa dòng sông một cây ngô đồng đang nở hoa rực hồng cả một góc. Từng cánh hoa cứ thế lẳng lặng rơi xuống mặt nước tạo thành vệt sóng nhẹ lan biến mất.
“ lúc thấy chị, dù cố gắng chuyện với chị, vẻ chị thấy”
“ tại bây giờ thể ?” Quân hỏi Thiên.
Bạn thể thích: Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Thanh Quân, chị...” Thiên nghiêm trọng :
“Vì ở trong cùng cơ thể, nên cảm nhận , linh hồn chị đang yếu, vì quá yếu nên chị mới thể thấy ”
Thiên tiếp: “ cách khác, nếu chị vẫn bất chấp phá “luật”, chị sẽ tan biến mãi mãi”
“Luật ---”
Trong lúc Thiên , Thanh Quân tìm một tảng đá tạm xuống đó, :
“ hôm nay “luật” phá, thể kiểm soát cơ thể , và phá “luật” , ít nhất hai ”
Quân tiếp: “Nếu hại , thì thể nghĩ đến - Bảo Thiên. vì chiếm xác nên hại để lấy nó ? Tuy làm bằng cách nào”
Quân tự tin lắm với lời nhận định , tuy nhiên với một xa lạ và cô dám chắc mấy phần thì cách nhất chính dùng lời để thăm dò.
Thiên im lặng, trả lời câu hỏi Quân mà bắt đầu kể một câu chuyện:
-”Từ lúc sinh , luôn mơ lặp một giấc mơ mỗi đêm, trong mơ, hành hạ một đứa bé đó con bé đó trả thù . Cứ tưởng rằng siêu nặng lực gì đó, càng lớn lên, càng nhận cuộc sống kiếp cứ giống y hệt giấc mơ đó. Điều đó càng tệ hơn khi tự lúc nào, dần dần theo cái thiết lập đó.”
“Cho tới khi năm 15 tuổi, khi rớt xuống hồ, cảm nhận linh hồn chị nhập trong cơ thể . Và một lúc nhất định nào đó sẽ vô thức làm giống hệt việc trong giấc mơ , như một con rối vô tri vô giác”.
“Thanh Quân, chuyện cho chị, mặc kệ chị tin , những việc như điều khiển chị thì bản lĩnh để làm ”
Quân chăm chú phân tích từng lời Thiên, tuy nhiên lẽ tìm sơ hở nào nên cô cũng định hỏi thêm.
Quân thầm nghĩ: " nghĩa đây phần hồn nam chính khi thoát khỏi cốt truyện ?"
“Tuy nhiên, tại chị cứu con bé đó chứ? Nó gì đặc biệt ?”
Ánh mắt Thiên khi hỏi câu mang vẻ tò mò khó hiểu.
Quân nhún vai đáp: “Chịu thôi, ”
Thiên : “ thì chẳng thể thích nổi nó, tại lẽ ảnh hưởng bởi những thứ trong mơ , lẽ nó nên cảm ơn chị đấy, nếu thể điều khiển cơ thể thì việc đầu tiên làm... chính g.i.ế.c c.h.ế.t nó!”
Nhát thấy Quân trầm ngâm ý kiến gì, Thiên tiếp: “ thấy chị cứu nó . Bởi thế nên cũng ưa chị , tuy nhiên bây giờ thì chị vẫn thể c.h.ế.t ----”
Quân cũng một phần hiểu lời Thiên , vốn dĩ đây nam chính trong truyện ngược, hành hạ nữ chính nên việc ghét con bé cũng điều hiển nhiên.
Cả thế giới hư ảo đó xoay chuyển một cách vặn vẹo, từng con sóng cuốn Quân đang đó chìm trong dòng nước.
Trở hiện thực, Quân bừng tỉnh, cảm giác nước bao quanh vẫn rõ ràng, điều nước thật chứ hư ảo như .
Khẽ mở mắt xung quanh, chỉ còn một cách nhỏ rớt xuống đáy thác đá phía .
Nắm chặt sợi dây thừng đang buộc tay, chỉ một chút nữa thôi thì cô thật sự toi đời .
Quân với sắc mặt trắng bệnh, cố gắng bơi theo chiều dây để bơi bờ.
---------
“Hắc xì!!!” bên một khúc suối lúc tĩnh lặng. Quân co rúm , chiếc áo choàng đen để giữ ấm duy nhất giờ cũng treo lên để phơi khô.
Cô cũng chẳng buồn đốt lửa, ánh trăng buổi đêm cứ thế chiếu thẳng xuống dòng nước đang cuốn một chiếc lá trôi nhè nhẹ. bóng hình bản lúc giả trang thành nữ phản chiếu mặt nước, Quân bật .
tại cô ý định sẽ cải trang giống bản kiếp nữa. Dù thì thế giới đó chẳng thứ gì để lưu luyến cả mà.
ngốc một lúc, Quân mới ngẩn đầu vầng trăng đang vắc vẻo treo trung.
Ở thế giới cũ, cô sớm ý định tự tử mấy , vì cô giờ sống mục đích nào cả.
Từ lúc nhận thức, Quân bạn bè và trong cô nhi viện với ánh mắt tò mò, đôi khi chút... kì thị. Vì cô chính bệnh bạch tạng, tuy trong trường hợp hội chứng hermansky - pudlak chediak - higashi gây nguy hiểm đến tuổi thọ xuất hiện tình trạng bệnh lý. cô giống hệt một con cừu trắng giữa bầy cừu đen, đối tượng dễ gây chú ý nhất.
Vì lẽ đó, Quân sống khép kín và thường ngoài. khi đủ tuổi, cô khỏi cô nhi viện, cố gắng nhuộm tóc đen như bao khác sống một cuộc đời bình thường khi bỏ học đại học giữa chừng.
Quân trải nghiệm nhiều, cũng nhiều, cô dường như bất cứ ước mơ cảm xúc mãnh liệt với việc gì. Đến năm 25 tuổi, cô quyết định sống ngày ngày trong căn hộ mua , cùng với đó công việc tiểu thuyết .
cách khác, làm tiểu thuyết gia chính thứ níu giữ Quân ở thế gian, tuy như thế cô chính thích nghề lắm. Vì thế trong suốt quãng thời gian đó, cô chỉ mỗi quyển tiểu thuyết - cũng chính thứ đổi cuộc đời cô như hiện tại.
Nghĩ đến đây, Quân m.ô.n.g lung, tiếp theo nên làm gì.
“Haizz, nghiệp báo mà....” Cô than thở.
Quân thôi nghĩ, nhanh chóng tìm Hạ. Vì trôi một đoạn khá xa, cô tốn ít thời gian để đến nơi.
Giữa ánh trăng vắt lủng lẳng cao, tiếng nả đạn ngừng vang lên trong khu rừng tăm tối phát ở khắp nơi. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó một ảnh mái tóc bạch kim bay phấp phới lướt qua những tán cây.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.