Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện

Chương 6: Thanh Quân

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

thủ thế một lúc lâu, Hạ căng thẳng chờ đợi mãi cũng thấy con dị thú tấn công cô. Hết cách, nếu như thế càng lâu thì cô chắc chắn sẽ thể thắng nó. Nghĩ thế, Hạ từ từ lui bụi cây đằng .

Vốn định chạy thoát, cô chợt rùng yên tại chỗ. Một ánh mắt đỏ chói sắc bén đang chằm chằm cô từ hướng nào đó, hơn con quái vật đó rằng, cô bé hề mang chút nguy hiểm nào với nó. Vì thế... nó đang chơi đùa với con mồi trong tay .

! Cứ như thế chắc chắn sẽ chết, chị đang nước cuốn , nếu nhanh lên thì...” Hạ lo lắng suy nghĩ.

Nhẹ nhàng đưa tay xuống phần hông quần, Hạ rút con d.a.o găm nhỏ , nó thứ Hạ dùng để phòng vệ.

Nhanh như cắt, cô cầm d.a.o chạy thẳng về hướng con quái vật. ngược , con quái vật chỉ gầm gừ chứ tấn công cô. Mắt nó hiện tia tà ác quỷ dị, hiển nhiên nó thể một ngoặm lấy g.i.ế.c c.h.ế.t con mồi nhỏ mặt.

Mắt thấy cánh đủ gần, Hạ nhắm thẳng mắt con dị thú, phóng thẳng con d.a.o găm . Nó nhanh chóng né chịu chút thương tổn nào.

g.i.ế.c con quái vật mục đích Hạ, ngay lúc nó đang chú ý né con d.a.o găm. Cô nhân cơ hội rời khỏi tầm mắt nó, lưng chạy thật nhanh về phía cánh rừng phía .

lẽ hiểu mục đích Hạ, chơi trò đuổi bắt nữa mà dùng tốc độ cực nhanh đuổi theo ngay phía .

“Chết tiệt!!” Hạ nghĩ.

Tiếng thở gấp dồn dập cùng tiếng gầm gừ con quái vật lưng làm cô thêm phần tuyệt vọng. Đến cùng, bản cô còn cứu nổi , thì cô lấy gì để cứu Quân còn đang ở vực sâu đây!

“A!!” Móng vuốt dị thú bắt kịp cô, nó dùng thứ đó bám chặt bả vai Hạ, m.á.u từ đó mà bắt đầu thấm ngoài.

Bất lực, tức giận với bản cùng cực Hạ chỉ thể nhắm mắt, cắn chặt răng mà chấp nhận cái c.h.ế.t sắp đến với .

Bỗng, con dị thú khựng , nó dám tấn công nữa mà chằm chằm xuống vết m.á.u Hạ, mũi nó khịt khịt ngửi thử đột nhiên phịch xuống đất, mắt phủ phục Hạ.

----

“Trung, nó mày đây ứng chiến thằng khốn rụt đầu!” Một tên thiếu gia nào đó chật vật b.ắ.n mấy con dị thú chửi bới ngừng.

Việt Trung vì mang theo bảo vật thể xua tan khí tức nên quái vật tấn công. Lúc ở một góc đám công tử tên nào tên nấy tàn tạ chịu nổi.

~ Tao tên hèn nhát cơ mà, dám lên tiếng.

Từ lúc chiều rừng đến bây giờ cũng trôi qua 3 tiếng, trong thời gian , dị thú cứ trào ngừng từ phía trung tâm.

Lúc đầu, đám săn còn tỏ hào hứng càng về thì sức cùng lực kiệt. Đây chỉ đơn thuần săn b.ắ.n vui chơi nữa, mà đánh đổi tính mạng bản !

“A!!!” một tiếng la thất thanh vang lên.

đó một đám dị thú nhỏ cánh, hàm răng nhỏ đầy răng nhọn cứ thế bao quanh tên thiếu gia đó, ngừng cắn khiến liên tục lùi về .

Nhận thấy tình hình , Trung chực rút khẩu s.ú.n.g từ lớp áo khoác dài thì bỗng nhiên, bầu trời phía xa xa truyền đến liên tiếp tiếng pháo nổ tạo những đóm sáng màu xanh lục, pháo cầu cứu nhà họ Lục - Lục Bảo Thiên. Trung khinh bỉ:

“Hèn hạ gì chứ, còn hèn hơn cả tao mà”

khi khu săn bắn, tên nào tên nấy cũng thầm chê bai đây cũng chỉ buổi săn b.ắ.n bình thường nên cầm theo thứ gì phòng .

Thế nên việc tên Trung đem theo bảo vật đám công tử bên chửi bới. còn hèn hơn cả , lạiđem theo cả tín hiệu cầu cứu.

Tuy , tên Thiên cũng cứu mạng bọn chúng , nên đáng cảm ơn một tiếng. Chỉ Trung lúc vẫn còn lành lặn mà đó mà vui vẻ.

----

Hạ chạy vội theo mép suối để tìm hình bóng chị gái lúc nãy, mặt cô bé cũng trắng bệt còn tí huyết sắc nào. Đột nhiên Hạ ngừng , mùi tử đinh hương cô thường ngửi thấy đó!

Quân lưng cô bé, khẽ , cô nhàn rỗi : “Chạy như thế sẽ mất sức lắm đó”

“Chị! Chị , .... thật quá...” Mắt Hạ ánh lên tia vui mừng khó tả.

Quanh khoác áo choàng đen tuyền, mái tóc trắng ánh trăng chiếu rọi phát sáng lên trong đêm tối. Với ánh mắt xanh ngọc bích mê lớp mặt nạ, Quân cất tiếng tiếp tục :

“Kim Hạ, em đây, từ ngày hôm nay...”

sẽ xuất hiện nữa”

Hạ giật , cũng cố mà lòng căng thẳng: “...

“Chị... tên... tên chị... gì?” Hạ căng thẳng hỏi.

“...”

Quân im lặng giây lát, dù cô cũng ý định xưng tên tuổi gì cả.

Hạ yên dám cử động, thấy Quân gì, cô bé nhanh chóng ấp úng định xin .

‘’Xin...”

“Thanh Quân, tên Thanh Quân. Thanh trong màu xanh ngọc diệp thanh cao, Quân trong khí phách vẹn , cốt khí thanh nhã. Thế nào, ?”

! lắm ạ” Mắt Hạ long lanh, trong đầu cứ vang vọng cái tên thánh khiết .

Quân liếc thấy bả vai Hạ thương, ném cho cô bé một lọ thuốc. Quân :

... hẹn gặp

Mặt trăng dần mây che đến khuất hẳn những tia sáng cuối cùng, bóng tối, Quân xong cũng biến mất. Để Hạ với bộ dạng bê bết thẫn thờ.

“Gặp ? Chị sẽ xuất hiện nữa cơ mà?” Hạ nghĩ.

! Con bé chui ?”

thấy tiếng xa lạ, Hạ giật . Phía đám công tử tàn tạ hết chỗ , vài tên trong chúng khác đỡ ngất xỉu. Họ đang định đường vòng để lánh nạn vì đường chính đám quái vật chặn .

Tên lúc nãy : “, con nhóc, mày điếc ? Tao hỏi mày đấy!”

“Thằng ngu, chuyện với thiếu nữ thế tệ lắm đấy” Việt Trung cất lời, nắm cổ áo tên giật về .

“Nè, em lạc ?” .

☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️

“Ừm" Hạ trả lời, ánh mắt đầy sự cảnh giác.

“Haha, câu nệ thế làm gì, em tiểu thư nhà họ Lý mà” Trung hi hi ha ha tiến gần Hạ.

Mấy tên còn mặt ngơ chẳng hiểu gì, con bé rách rưới, mặt đầy vết lem bẩn mặt mà dám tin nó một tiểu thư.

“Đùa , mày cuồng tình đến điên ” Một tên tỏ vẻ chỉ trích, khinh thường Trung mặt.

, nó đấy, con tiểu thư bà vợ lẻ thường dân ông Lý đem về cách đây cũng lâu” Một giọng trầm ấm vang lên.

“Uây, Bảo Thiên thiếu gia, uống lộn thuốc ? Còn phân trần cho ?” Trung rạn rỡ, chẳng những để bụng lời khích bác lúc mà còn hết sức vui vẻ trò chuyện.

Thiên trả lời mà mặt đầy sát khí Hạ, cô như con vật nhỏ bé mà đe dọa: “Chuyện tao với mày, xong

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hạ đương nhiên Thiên thế ý gì, cô cứ chằm chằm đôi mắt xanh ngọc Thiên mà lòng dấy lên một cảm giác khó hiểu.

“Ay!” Thiên định đưa tay động Hạ, Trung nhanh tay nắm lấy tay Thiên.

việc mày, buông !” Thiên lườm Trung.

Trung đáp trả: “Cuộc đời tao thấy nhất những tiểu thư bắt nạt, đặc biệt còn tên như mày tay”

Thiên cũng nhiều lời, giật phắt tay Hạ đầy âm u. gì mà chỉ lặng lẽ tách khỏi đám công tử rời .

Cùng lúc đó, Lý Tuân cũng phái đến ứng cứu. đến, Lý Tuân một tên chỉ trích:

“Công tử vẻ cũng chơi đấy, săn b.ắ.n mang tính kịch tích cao”

Lý Tuân mặt mày xám xịt, khỏi , bây giờ cay cú như thế nào khi mà uy tín hủy hoại, mà còn cả pháo cầu cứu dùng. phụ chắc chắn sẽ để yên khi mà dám sơ suất như .

Lý Tuân đáp: “Để chịu khổ , chuyện về đến nơi an sẽ bàn

Những tên khác dù lôi đầu tên khốn Lý Tuân c.h.é.m c.h.ế.t cho hả giận. đây cũng địa nhà họ Lý, bọn họ cũng dạng ngu ngốc gì nên đành ngậm ngùi im lặng.

----

Xột xoạc--- Tiếng giẫm lên cỏ vang vọng màn đêm u tối, Bảo Thiên cũng chính Thanh Quân lúc đang ngược hướng lối khu rừng mà chầm chậm tới một hướng khác. Mà hướng đó, sâu bên trong trung tâm rừng Ma Ngục.

“Cuối cùng vai diễn cũng hết xung quanh, Quân thầm thở dài.

Mặc dù vụ do tên Lý Tuân ngu ngốc tính sự tiến hóa mấy con dị thú đem về. cho cùng thì chuyện điểm bất thường, một con quái vật bình thường khi tiến hóa sẽ mất ít nhất 1 tháng.

mà chỉ mới thả đám thú cách đây một tuần, một con trong chúng năng lực kinh khủng như , thế chúng còn nhân bản lên nhiều con.

Thanh Quân rõ lý do.

đây lâu, lúc mà nhà họ Lý còn phát triển đến mức , khu rừng nơi đây đời sợ hãi gọi với cái tên “Ngục Ma”. Sở dĩ như vì nơi đây từng quy tụ nhiều quái vật cấp A, nơi thí luyện cực kì nguy hiểm cho những rèn luyện.

Đất nước loạn lạc ngàn năm bình định với sự xuất hiện một hùng, lượng quái vật giảm mạnh, trả về quỹ đạo vốn thế giới. Khu rừng nơi đây cũng ngoại lệ, đó đến đây thanh tẩy.

Tuy , nơi đây vốn dĩ dễ đối phó đến thế, truyền thuyết kể rằng một con dị thú hùng đó g.i.ế.c chết, mà đó, nó thề sẽ phục tùng trướng vị . vị hùng chỉ yêu cầu nó ở canh giữ nơi mà thôi.

như đồng nghĩa với việc nó lành gì, việc đều ép cả. Vì thế nó ấp ủ âm mưu trả thù từ lâu, hiện tại chính lúc khế ước với hùng đó suy yếu, nên nó hành động, hỗ trợ đám dị thú tạo nên mớ hỗn loạn .

Cũng khá lâu kể từ lúc đó, nên chẳng còn ai nhớ về nó nữa.

--Két--

Tiếng cửa mục nát tạo nên âm thanh rờn rợn. Quân bước chân ngôi nhà xập xệ xây chân núi.

“Chào tiền bối, thứ làm phiền”

đóm lửa xanh bay lơ lửng cao. Bên cạnh chiếc bàn đơn sơ hướng phía cửa sổ. Một hình nam nhân với mái tóc đen dài óng ả che khuất ánh mắt u buồn ánh tia tím nhạt mặt trăng. Bên phía trong tròng mắt vẫn còn luyến tiếc nơi xa.

, đây chính con “quái vật” mà đời vẫn gọi tên với giọng điệu ghê sợ . thường miệng lưỡi thiên hạ thứ đáng sợ nhất quả thực , vì ai thấy hình dáng thật sự “quái vật” đó nên họ mặc định nó một sinh vật gớm ghiếc.

Tiếng quạ ở đó vọng về truyền qua khung cửa sổ, vẫn im bất động, để ý gì đến Thanh Quân.

“Tiền bối, ngài đang chờ thứ gì, nó ở ” Cô tiếp tục .

đó nhẹ nhàng, khẽ hướng đôi mắt tím xanh cùng hàng lông mi trắng buốt “hửm” nhẹ một tiếng về phía Thanh Quân đang cúi đầu tôn trọng.

tìm thấy, điều, nó thật sự dễ lấy nên thể đem theo đến cho tiền bối

“Ngươi tìm thứ gì ?”

, , thứ mà tiền bối thấy....” Dừng một chút, Quân ngước mắt lên quan sát thái độ đó.

Hàng mi khẽ giật, đôi mắt khẽ ánh lên tia gì đó như rõ những điều Thanh Quân sắp , bỏ tay đang chống cằm xuống, mỉm Thanh Quân.

“Thanh Quân ?”

…" nên gọi ngươi Bảo Thiên?”

Quân thoáng giật .

điểm đó, vung tay trong trung, ngón tay thon dài lia tới , ánh sáng sắc tím ngập tràn tới đó. Lúc dừng tay cũng chính lúc thứ ánh sáng ngập tràn cả căn phòng.

“Đây... thứ mà con luôn khao khát ?”

Quân thầm nghĩ, đây thứ mà thế giới kiếp cô gọi phép thuật, tuy cô thần thông quản đại đầu chứng kiến chuyện như cũng khỏi khiến cô chút hứng thú.

Ánh sáng cũng dần tàn lụi , để một chiếu khung cảnh một đoàn đang lầm lủi trong bóng tối.

Trong đó, Quân thấy một cô bé đằng cùng, Kim Hạ. lẽ con bé cũng sắp trở về an .

thiếu niên với khuôn mặt vô cảm , Quân hiểu ý:

hiểu , việc trong cánh rừng đều qua mắt tiền bối”

-“Tên chỉ một chữ Lam, gọi như

, Lam tiền bối!”

“...”

Khẽ thở dài, Lam cũng chuyện chính:

“Ngươi, tìm chuyện gì?”

Quân chỉ chờ , liền :

“Lam tiền bối, thứ trao đổi với

Những chuyện nếu cho một vị đại lão khác ắt hẳn sẽ xem ngông cuồng, đối với Lam thì cũng tỏ vẻ gì.

“Lam tiền bối sống hơn cả trăm năm, việc đối với hết sức quan trọng nên nếu tiền bối đồng ý giúp một chuyện, sẽ đưa tiền bối tìm thứ đó”

vài phút trôi qua, Lam cuối cùng cũng lên tiếng:

“Ngươi chuyện ồn ào hôm nay do làm ? Nếu , điều kiện ngươi chỉ hạt cát giữa sa mạc mà thôi”

Với chất giọng trầm thấp đến đáng sợ, Lam tiếp:

bây giờ thể khiến ngươi nôn chỗ thứ đó mà cần giúp đỡ ngược gì cả"

Quân , trong đáy mắt Lam tràn tia sát khí.

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...