Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện
Chương 8: Nhặt mèo hoang về phủ
Trong quãng thời gian nhàn rỗi khi về phủ, Quân liền tận dụng nó mà xin xỏ từ Lam ít sách cổ liên quan đến bùa phép, dược liệu mà siêng năng học tập.
Mặc dù con thể dùng ma thuật như dị thú, bùa phép vẽ vẫn tác dụng tương tự, chỉ chúng vốn thất truyền từ lâu vì quá khó học.
Hiện nay chúng cũng ít sử dụng với sự phát triển thời đại giao thoa Đông - Tây, con đó sử dụng nhiều thiết công nghệ cao chuyên diệt dị thú.
Tiếng s.ú.n.g b.ắ.n một tấm bia tạo một dãy âm thanh tiếng “phập” liên tiếp.
Từ từ hạ tay đang cầm khẩu glock-17 xuống. Thanh Quân cảm thán:
“ nhẹ thật”
Vì chỉ những thứ du nhập trong nước nên những thứ cũng khá vất vả, chủ yếu chính phủ sẽ ưu tiên những vũ khí thể tự vệ hoặc các sáng chế khắc chế dị thú trong thời loạn lạc .
Nghĩ đến đây, Quân thở dài chán nản, điện thoại tuy sản xuất trong thời kì vì mức độ phủ sóng rộng rãi, cộng thêm cả dân cũng ai rảnh để giải trí trong khi tiền nên việc dùng điện thoại để liên lạc thể.
Cầm tay bộ đàm một cách ngán ngẩm, Quân đút túi quần. Dạo gần đây cô lẻn để tập luyện một thứ để phòng vệ, vì việc cũng ảnh hưởng đến cốt truyện nên cô tìm một nơi khá kín đáo mà ai chú ý tới.
mới mở bình nước đưa lên định uống, một giọng khẩn trương trong bộ đàm vang lên:
“Thiếu gia, con nhãi đó gặp trúng ông chủ Lục !”
--Phụt!!! đang định nghỉ ngơi, tin khiến cô sốc ngớ vài giây. Việc ... rõ ràng trong cốt truyện đó nha!!
Cô giả vờ bình tĩnh : “Nó ?”
-“Đang ông chủ tra hỏi danh tính ạ”
“Nó gì ?”
-“ ạ, nó gì cả”
“ sẽ về biệt phủ ngay, đừng để ba đánh nó đấy!”
-“--”
một tuần kể từ khi Kim Hạ đến phủ cô. Đương nhiên cô vẫn theo cốt truyện bình thường, mới hôm qua Bảo Thiên đưa việc tầm chục hầu cho con bé, còn cho nó nhịn ăn suốt cả buổi chiều.
do lão ba Bảo Thiên - Lục Văn An việc bận suốt cả tuần nên đến cô làm gì. Vì ông thấy mới đến Kim Hạ trong phủ cô.
Tuy nhiên, chắc hẳn ông chuyện cô làm loạn ở Lý phủ đòi đưa về ! Ông chửi cô ẻo lả mới vài ngày , thế mà hôm nay thêm chuyện chắc chắn sẽ bỏ qua.
“Trong cốt truyện hề cảnh mà...” nhanh chóng xe về Lục phủ, Quân càng thắc mắc nhiều hơn.
----
“Ông chủ, thiếu gia về ạ!” Một tên hầu chạy trong phủ thông báo cho Lục Văn An.
Lục Văn An ngoại hình to lớn, quanh ông tỏa khí chất ảm đạm âm trầm xứng với vị thế gia môn vọng tộc trong thành Phú Bình hoa lệ.
“ đây”
Cánh cửa lớn mở , Thanh Quân lo lắng về phía , cảnh tượng còn làm cô toát mồ hôi dữ dội hơn.
Kim Hạ mấy tên gia nhân trói chặt buộc quỳ đối mặt với Văn An tại gian chính. Từ vùng khóe mắt con bé, một dòng m.á.u khẽ rỉ . Rõ ràng nó đánh tơi tả trong lúc cô chạy bạt mạng về nhà !
Đầu Quân cứ chạy chữ liên tục:
“ , ông đánh như thế con bé trả thù thì làm đây?!!”
Dù nghĩ cô vẫn còn tỉnh, Hạ, cô giở giọng trách móc:
“Ba, chẳng lẽ tiếc với con một con nhãi ?”
! Đây chính xác những gì một thằng nam chính đê tiện sẽ phun khỏi miệng!
Khẽ lên phía “ba” , Quân thầm nghĩ chuyến tận , dù cô cũng đang diễn cái vai tên tra nam còn gì.
Ánh mắt ông An khẽ trừng lên, đập mạnh tay tay ghế bên cạnh làm Quân giật hết cả . Ông quát:
“Nghịch tử, trị mày thì !!”
“ !!!” dứt câu, mấy tên cận sĩ cao lớn bước tới bên Thanh Quân, từng tên một mang sát khí ngút trời, một tiếng hô “Thứ ” thì chúng nắm lấy hai tay cô, bẻ ngoặc về .
“Chết , đường !” Quân toát mồ hôi, hôm nay cô chạy trời cũng khỏi nắng!
Mắt Hạ liếc sang bên Quân, khóe môi bầm tím nhịn mà thầm, tuy nhiên cả gian phòng ai chú ý cô cả.
định thêm gì đó, từ bên ngoài cửa bậc thềm gian phòng , một tiếng gọi inh ỏi phát càng lúc càng gần.
“Lão gia, lão gia xin nương tay!”
Lục nhị phu nhân, cũng “” Bảo Thiên tên Vân Thủy. Bà chạy đến bên Lục Văn An, nhẹ nhàng xoa dịu cơn giận ông :
“Lão gia, nó vẫn chỉ ham chơi nên hiểu chuyện, nó cũng làm như thế sẽ hậu quả gì cơ mà. Dù , dù nó vẫn đứa con trai duy nhất nhà họ Lục, xin lão gia nhẹ tay một chút...”
Thanh Quân mà cũng phục:
Đừng bỏ lỡ: Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Ôn Mạn + Hoắc Thiệu Đình, truyện cực cập nhật chương mới.
“ tình bao la, hôm còn xa cách như thế mà nay xin cho ?”
Lục Văn An cũng khá nhiều thê trong phủ, điều đáng chú ý các bà vợ ông thể mang thai nam. Nên việc Nhị phu nhân cùng đứa “con trai” xuất hiện chính niềm hy vọng cho Lục phủ.
“Đến đứa con gái ruột bà cùng lắm cũng chỉ xem như một quân cờ mà thôi” Quân thầm tiếc thương cho phận Bảo Thiên.
Lão Lục An đành nhịn cơn giận xuống, :
“, thôi, mày giỏi lắm”
Nhị phu nhân tiếp lời:
“Lão gia, giai đoạn thanh thiếu niên như nó cần bồi dưỡng tâm tình nhiều hơn, theo thấy nên để nó ở trong phủ một thời gian để hối cãi”
Lục Văn An nghĩ ngợi một lát cũng chấp thuận: “Cũng , trong vòng 1 tháng tao cấm mày khỏi phủ, !”
Thanh Quân diễn vai Bảo Thiên, lắp bắp trả lời: “D-- ”
Ông tiếp: “Còn nữa, trường Vân sắp mở đợt tuyển sinh. Đây chính cơ hội cho nhà họ Lục chúng trở . Vì thế trong một tháng sẽ tìm đến để huấn luyện mày”
Lão An đến đây thấy mất hết niềm tin thằng nghịch tử nên nhanh chóng phủi tay để mấy tên hầu cận tống cổ Quân về phủ .
khi Quân , Lục Văn An bèn ngoắt tay gọi hầu. Một kẻ nhanh nhẹn :
“Ông chủ cho gọi ạ”
-“ đó, đến ?”
“, mới đến, định thông báo cho lão gia”
-“Nhanh, mời đây!”
Tên hầu vội vàng lui xuống, vô tình liếc thấy tấm thảm chân vài vết m.á.u thấm xuống, đó m.á.u Hạ lúc nãy dính .
Lục Văn An đang ghế thấy đó thì cũng dậy mà chào hỏi.
“ đó” trong thèm liếc ông một cái mà thẳng về vết m.á.u còn khô. Khẽ mỉm , vị khách đó đưa mắt khí xung quanh gì đó với Lục Văn An.
----
Tại thời điểm ma thú hoành hành , trường học đương nhiên cũng xây dựng để kỹ năng chiến đấu với chúng .
Trường Vân chính ngôi trường như thế, trong vùng trung tâm kinh đô, nó thuộc dạng quyền quý bậc nhất trong cả nước. Nếu so sánh thì thành phố Phú Bình nơi cô ở hiện tại cũng thể lớn bằng kinh đô.
Hơn thế nữa, đây nơi xuất hiện nhiều nhân tài, cơ hội thăng quan tiến chức nắm lấy bảo vật càng hấp dẫn hơn. cách khác, thành công trường cũng chẳng khác gì địa vị quyền lực.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bỏ cuốn sách cô tìm hiểu về ngôi trường đó xuống, Quân kiểm tra và khóa trong tất cả các cửa, đảm bảo ai thấy mới yên tâm lấy chiếc nhẫn từ trong túi trữ vật .
“Lam tiền bối, Lam tiền bối?”
làm để triệu hồi Lam ngoài, Quân chỉ đành hô tên - một cách làm hết sức cơ bản trong mấy bộ truyện cô từng .
“....”
Thấy chuyển động gì, Quân chán nản dài giường lớn trách phận:
“Haizz, mà tri thức thời đại thì ....”
Một giọng phát : “ cần lo lắng, cũng gì đặc biệt”
“Lam tiền bối?!” Quân thấy tiếng thì bật dậy tứ phía, cô mãi cũng Lam đang ở .
-“Hiện tại tốn linh lực để hiện hình . đang giao tiếp thông qua sóng não nhóc. , chuyện gì?”
Quân khá bất ngờ, cũng bình thường :
“ cách nào để tách hai linh hồn trong một cơ thể ạ?”
-“, tuy nhiên để tách mà làm tổn hại cả hai linh hồn khá khó”
“Khá khó? ” Quân bắt trọng điểm.
“Tức vẫn thể làm ?”
Lam thở dài, : “ , tuy đó chỉ biện pháp mới nghĩ mà thôi”
Quân nhanh chóng tiếp lời: “Lam tiền bối, cần nó bây giờ, liệu kịp ?”
Lam: “Thanh Quân, nhóc cho kỹ đây. lẽ nhóc cũng chỉ dị thú như mới linh lực phi khoa học, vì thế linh lực càng lớn thì những chuyện con cho thể cũng sẽ thành hiện thực. Tuy nhiên, nếu nhóc tổn hại đến linh hồn còn thì chỉ một cách, đó tách linh hồn sang cơ thể khác”
Lam dừng một chút nghĩ ngợi tiếp: “Tuy nhiên, linh hồn đó thể nhập xá con vì tỉ lệ tương thích giữa hai cao lắm cũng chỉ 1 1000 ."
-" làm ? "
"Một loại cây thảo tên Linh Lung - loại cây hiếm hoi thể hấp thu linh khí trời đất để tạo một cơ thể con hảo. nó thì việc tách linh hồn mới xảy ."
Thấy Quân với ánh mắt hi vọng, Lam rào : " nghĩ cũng đừng nghĩ, vì cây Linh Lung tuyệt chủng lâu lắm .”
“Tuyệt chủng? Tại chứ?” Quân uất ức .
Lam: “ dị bản kể rằng, một trường sinh bất lão nên liên tục dùng cây Linh Lung để chuyển đổi linh hồn, làm cho loại cây mỗi trăm năm nở một ngày càng khan hiếm hơn... cho đến khi chúng biến mất. Cũng vì thế, giờ đây đến những nơi xa hoa như kinh đô mà nhóc lẽ cũng chẳng thể tìm chúng .”
Quân thắc mắc: “Lam tiền bối, nếu "” tức đó hề linh lực. Làm thể dùng linh lực để chuyển đổi linh hồn ?”
“...”
“ , dù cũng dị bản cơ mà, vì sống lâu nên mới Linh Lung tồn tại thôi. Đối với thường thì họ thậm chí còn tới”
Quân mệt mỏi lăn qua lăn giường, lúc cô mới chịu dừng.
“Haizz, bắt buộc bỏ một trong hai linh hồn thì mới ?”
“ chắc loại bỏ , vì linh hồn ai yếu hơn thì sẽ tan biến. cả hai cùng c.h.ế.t mới chuyện thường xảy . "
Quân kết thúc câu chuyện: “ , cảm ơn ”
☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️
Bật dậy từ chiếc giường còn giữ ấm, Quân nhanh chóng khoác lớp áo ngoài bên ngoài, đến phòng chứa củi.
----
“Đây!! Quần áo hạ nhân trong phủ hôm nay mày giặc cho sạch hết”
đất la liệt những thứ quần áo nâu sẫm nom cũ kĩ. Rõ ràng, đám hầu Hạ giặc những thứ đồ còn dùng tới nữa, vì thế nên dù Hạ giặc xong, quần áo thật sự cần giặc vẫn giặc.
Hạ : “Trang phục dù giặc . Thì các vẫn sẽ cớ để bỏ buổi ăn thôi ?”
“ lắm! Mày còn dám chống đối ?”
Một kẻ khác cũng lên tiếng: “ , mày chỉ con ch.ó Bảo Thiên thiếu gia mang về đây, mà, đến chó.... mày cũng bằng”
xong, đám hầu đó phá lên giễu cợt Hạ.
Hạ cũng lạ với trường hợp thế nên chỉ định bỏ . Bỗng, một tên làm chặn đường cô :
“, đấy?”
Mắt Hạ âm trầm, quát: “Tránh !!”
“Mày láo!!” Tên đó giơ nắm đấm, chần chờ mà hạ thủ xuống ngay bụng Hạ.
Uỵch--- Dù cũng vẫn còn nhỏ, dù cố gắng đỡ Hạ vẫn đánh ngã về . Càng đánh càng hăng, ngay lập tức tiến về phía Hạ định đánh thêm nữa.
“Aaaa!! Đau, đau quá!!” Ngay lúc giơ tay về phía Hạ đang chật vật dậy, Hạ nhanh chóng rút con d.a.o nhỏ từ cánh tay, c.h.é.m ngược phía đối thủ khiến ngờ tới.
“Con ranh khốn kiếp!!!” con nhóc chơi một vố mặt những khác, tức điên mà hét lên nhào về phía Hạ nữa.
Kim Hạ vẫn lăm lăm con dao, mắt cảnh giác ngừng về phía tên làm. vì nhịn đói vài ngày, cộng thêm cô nghỉ ngơi tử tế từ lúc đưa về Lục phủ đến nay nên sức lực cô cũng còn vững.
Cùng lúc, ngay tại địa điểm đó, Quân sốt ruột đếm từng giây đang trôi phía một cây lớn cách xa bờ sông. Cô đang mong cốt truyện chính trôi qua nhanh một chút, đến lúc đó cô sẽ điều khiển nữa.
quan trọng cô khi nào mạch truyện chính sẽ hết.
“Coi như đếm đủ !” Quân nghĩ chắc.
Ngay lúc tên đó sắp chạm Hạ, cô bé đang sắc mặt trắng bệt vẫn cố dậy đỡ đòn. Bỗng, một âm thanh cực kì nhỏ xé gió, b.ắ.n ngay bàn chân đang đạp Hạ xuống.
“A!! nó, cái gì nữa!!” ngã lăn đất mà hét lên tức tối.
Đám hầu còn cũng ngơ ngác cảnh tượng mắt. Tên đó mới gượng dậy, một thứ gì đó b.ắ.n phía bàn chân còn .
Hạ cắt một đường d.a.o tay, hai chân đạn giả Hạ b.ắ.n cho tê cứng, thể cử động. cuối cùng cũng nhận thất thế. Những còn cũng thấy , bèn bỏ theo . chạy , cũng quên ngoái đầu về mà chửi lên:
“Mày chờ đấy, tao sẽ báo cho Bảo Thiên thiếu gia!!!”
Chỉ điều , “Bảo Thiên” thiếu gia lúc đang hỗ trợ cho kẻ thù hết sức nhiệt tình.
Hạ mệt mỏi bệt xuống đất, cô lấy tay lau vết bẩn phía mắt mà thắc mắc về sự việc .
Bỗng, Hạ mở to mắt, cô ngửi thấy mùi tử đinh hương. kịp gì, đó khoác cho Hạ một tấm áo.
“Em chứ?”
“Chị!!” Hạ mừng rỡ, Quân lúc đang đeo mặt nạ, mái tóc trắng buộc khẽ vướng vai. Thoạt hết sức lười biếng, thế phía tóc một dây vàng tết tóc làm cho vẻ lười biếng biến thành vẻ dịu dàng kể xiết.
Hạ : “Chị lừa em, chị trở !”
Đáy mắt Quân khẽ cong lên lớp mặt nạ, cô nhẹ nhàng xoa đầu Hạ, :
“Ngốc, luôn thành lừa hứa ”
một lúc ngây , Hạ thắc mắc hỏi:
“ chị ở đây?”
Quân nhàn nhã đáp: “ vội, ở đây mãi cũng sẽ phát hiện thôi, trời cũng sắp tối . Nào, em đói lắm ? dẫn em một nơi”
từ chối, Hạ đáp , vội vàng theo lưng Quân. , Quân phía , tóc Hạ chỉ vội buộc cao lên thành hai búi tóc hai bên. khuôn mặt phần sắc bén Hạ nét đáng yêu lắm, Quân thầm thắc mắc trong lòng:
Bạn thể thích: Chết Trước Ngày Anh Kết Hôn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cái ... đang nuôi mèo hoang ?”
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.