Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kế Hoạch Dạy Bảo Nữ Chính Hướng Thiện

Chương 9: Đồng minh của nữ chính

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Cái bà !! thấy nước đổ lên ?”

“Úi giời, chỉ chút”

đấy, thanh niên trẻ mà tính khí !”

cái khỉ! nó phục vụ thế !!”

“Đây đây, mua đèn lồng thả sông cầu nguyện !!”

“Cái mắc thế!!”

Thanh âm ồn ào chợ đêm huyên náo đông đúc làm cho sự sống càng trở nên sinh động hơn về đêm, nắm tay áo Quân, Hạ đầu thấy thứ nhiều sắc màu như thế, mắt cô bé cứ thế sáng rực lên, ngừng khắp phía.

“Em ăn gì?” Quân hỏi.

giờ thưởng thức món ngon đặc biệt gì, lúc Quân hỏi câu , Hạ cũng cắn môi do dự trả lời thế nào.

Cuối cùng, cô bé đành : “ ăn món chị thích”

Quân khá bất ngờ, cũng nhớ cảnh Hạ nên cô cũng hỏi nhiều thêm.

“Ha, , a, đây !” Quân chợt thấy món yêu thích , cô kéo tay Hạ chạy nhanh đến quầy hàng đó.

Khói trắng ngừng bốc qua nắp nồi hấp. Từng viên há cảo bóng lẫy trắng muốt kèm theo đủ loại nhân làm cho kìm nổi cơn đói như mời chào quan khách đến nếm thử.

“Bà chủ, cho hai phần!”

Món mang , Quân gắp một viên há cảo đưa tới mặt Hạ, vui vẻ :

, em ăn thử

Hạ lúc đầu do dự, cảnh giác với Quân sớm còn chút gì. Chủ yếu ăn thế nào.

Đôi đũa Quân đang gắp viên há cảo đang ở mặt. Mặc dù cô đưa bát để lấy, mà....

“Ngon lắm ạ”

Hạ nhoài tới, cắn luôn miếng đồ ăn ở đũa Quân.

Quân ngơ ngác lát cũng phàn nàn, còn nhàn hạ dùng đôi đũa đó gắp thức ăn thưởng thức. Cô hỏi:

“Thế nào, đây món chị thích nhất đấy”

Hạ thắc mắc: “ ngon đến cũng sẽ ngấy thôi, chị luôn thích nó như ?”

Thấy Hạ thật lòng giải đáp, Quân :

, ngon chỉ một lý do chị thích món thôi”

Bỗng Hạ chợt dừng , cô bé hỏi: “ lý do còn gì?”

-”Kí ức đó. Em sẽ nhớ về những việc hạnh phúc liên quan đến món

“Hạnh phúc...”

“Haha, vui vẻ . Thật lúc nhỏ, lúc mà chị sắp c.h.ế.t đói đường... cho chị ăn há cảo, kể từ đó, chị quên mùi hương ” Quân với giọng điệu nhẹ nhàng trân trọng.

Hạ cúi đầu đáp: “Gia đình chị ?”

Quân hỏi thế thì cũng chỉ trả lời qua loa: “Họ... chăng? Haha”

Hạ ngay lập tức : “V- em sẽ ăn cùng chị!”

Quân liếc Hạ, thấy cô bé cúi đầu hết sức đáng yêu bèn giơ tay định nhéo má con bé một cái. trong khoảnh khắc Hạ ngẩn đầu lên, tay cô chuyển hướng xoa đầu nó.

! chúng sẽ cùng ăn” Quân hà hà.

----

ánh trăng tròn vành vạnh, những ngôi cứ thế tỏa sáng tạo cảnh tượng như đom đóm bay khắp trời. Quân cùng Hạ bước con đường mòn tại một đồi núi khi dạo quanh khu chợ đêm.

Hạ ngoan ngoãn nắm vạt áo Quân, ánh mắt góc mặt rời. Mãi đến khi Quân dừng Hạ mới thôi .

“Đến nơi ” Quân mừng rỡ , thực đây chỉ nơi bình thường cô tìm thấy trong lúc rảnh rỗi ngoài tập luyện thôi vì nó hút hồn cô từ đầu tiên nên từ đó, cứ hễ việc gì làm thì cô lén ngoài.

Hạ hỏi: “Đây ?”

“Một ngọn đồi nhỏ, tên Phong Quang, , xem” , Quân chỉ tay lên trời.

tiếp: “Danh xứng với thực , nơi sáng, thích hợp cho một buổi dạo chơi buổi tối”

“A” Sợ Hạ lát nữa sẽ hoảng sợ, Quân vội :

“Thật , đây khu vực nguy hiểm cấm đấy, nên chẳng ai ở đây cả, mà...” Quân rút trong túi một vòng tay tinh xảo ánh sắc hoàng kim.

“Đây đá hằng tinh, tác dụng dấu thở con , cầm lấy cái , em sẽ dị thú tấn công

Hạ khẽ nhận lấy mà gì.

Thanh Quân vấn đề chính: “ bây giờ sẽ giải đáp thắc mắc em

Hạ im lặng, chằm chằm Quân chờ câu trả lời.

Quân thở dài, : “ đến đây ủy thác Vũ Gia Hi - em”

đến , Hạ xúc động nắm áo Quân: “... em ư?”

,

Hạ thả gấu áo Quân , : “ em làm gì?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Quân: “ lẽ ... thể tiết lộ? em yên tâm, sẽ chăm sóc em”

Hạ: “ cần . Mạng em chẳng quan trọng đến thế”

Tay Quân khẽ đưa sang, vò lấy đầu tóc rối Hạ, Quân :

“Ngốc, quan trọng, sống điều thiêng liêng lắm đấy”

Hạ một ngôi đang sáng lập lòe bầu trời, cô bé nhất thời gì. Một lúc , Hạ :

“Lúc mất, với em rằng hãy tiếp tục sống, mà chị, sống... thật sự để làm gì?”

Quân , đáp: “ cũng từng , đến bây giờ thì

đoạn, cô Hạ một lúc, tiếp:

“Nếu sống để làm gì, em hãy cứ tiếp tục sống , sống đến khi sinh với mục đích gì mới thôi”

Trong lúc Hạ vẫn còn đang mơ hồ hiểu lắm, Quân tiếp:

“Em mong ?”

Hạ cúi đầu nghĩ, đó cô bé mờ mịt Quân: “Em

Quân tỏ bất ngờ, chỉ : “ nếu em điều gì thực hiện thì cứ với

Tiếng gió ở thổi vụt qua những tán cây to làm cho tản lá cuối thu bay lả tả, trong tiếng gió rít, Hạ hỏi:

“Điều gì cũng ?”

Hạ nghĩ ngợi vẫn mờ mịt, thể yêu cầu điều gì.

Thấy thế, Quân cũng ép, cô bảo:

, về thôi, cũng muộn”

----

khi bế Hạ xuống đồi để cô tự về Lục phủ. Quân bước con đường lát đá để về dinh thự .

“Nhóc con, ngươi rốt cuộc làm gì?” Lam hỏi Quân trong tiềm thức.

Quân nhàn nhã đáp: “ gì đặc biệt, chỉ làm những thứ làm cho lương tâm an nhàn hơn thôi”

tiếp: “Lam tiền bối, chuyện , nếu giao tiếp với linh hồn còn trong thể thì liệu ?”

Lam: “Bản chất việc trao đổi ý thức giữa hai linh hồn chính chúng cùng chung một gian. Mà nếu chạm đến chiều gian đó thì linh hồn nhóc thoát ngoài, chủ yếu lúc sắp chết”

Quân thất vọng : “ thể thương lượng ...”

Quân bỗng nhiên dừng về phía bóng đêm phía .

“Ay dô dô, đang giam lỏng cơ mà, dạo ở khu ngoại phủ thế ?”

Bước từ bóng đêm phía một thiếu nữ bằng tuổi Quân với mái tóc đen buộc cao xen lẫn vài sợi tóc đỏ thẫm. Cô mặc bộ sơ mi trắng khoác bên ngoài áo choàng xưa làm bản càng thêm tùy hứng.

Tay phe phẩy chiếc lá, cô tiếp: “ ngày mai nó mới hiệu lực?”

Quân thèm để mắt, cứ thế lướt qua. Bởi cô cực kì phiền phức.

Trong cốt truyện gốc, cô cũng dáng vẻ , âm thầm giúp nữ chính Kim Hạ diệt tộc mà hưởng ít lợi.

“Lục Hoàng Diệp, mày tránh

Quân mất kiên nhẫn khi Diệp liên tục chặn phía đường.

“Phụ cũng thật mắt như mù, một tên phế vật như chỉ vì con trai mà vô dụng như thế cũng bỏ qua cho ” Diệp

“Nhị phu nhân cũng thật nuôi con” Cô tiếp tục buông lời khiêu khích.

Lục Hoàng Diệp thứ nữ nhà họ Lục, con tam phu nhân. Cũng duy nhất lão Lục Văn An tin tưởng giao nhiều việc.

xét đến cô ả nữ nên lão vẫn còn lưỡng lự trong việc đưa quyền lực cho cô . Vì thế nên tên phế vật Bảo Thiên như cô đây Hoàng Diệp xem như vật chắn đường.

Đưa chiếc lá tiến gần mắt Quân, Diệp cất tiếng:

“Cơ hội , sẽ đạp xuống vũng lầy... Mãi mãi thể lên nữa!”

ném chiếc lá lên trung, theo lực gió cuốn mà nó bay thẳng lên bầu trời. Đến một độ cao nhất định, đột nhiên nó xé nát từng mảnh rơi xuống ngay bên cạnh Quân.

Lục Hoàng Diệp khẽ chúng nhẹ, vỗ vai Quân lúc đang yên tại chỗ lách bước .

Quân phần vai chạm , cảm nhận rõ ràng cơn đau truyền đến từ nó.

Quân nghĩ: “Hoàng Diệp, thể dùng linh lực dị thú ?”

Lam truyền tin: “Đại loại thế, con nhóc đó dùng ma lực - thứ mà con lẽ thể sở hữu, nó khá bất định”

Quân: “Xem dùng vũ khí hiện đại vẫn đủ để đấu những thế . Lam tiền bối, làm ?”

Lam: “Nhóc vẫn ? Song song với công nghệ phát triển, con cũng dần dần tiến gần đến tham họ hơn. Mà tham đó chính sức mạnh đám yêu thú ngoài

Lam nghĩ một lát tiếp: “ lẽ con phát Hạ một thứ thể chép sức mạnh đó hoặc chiếm đoạt nó chẳng hạn”

☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️

Quân khẽ cau mày, nghĩ: “Kì lạ... tác giả điều ...”

“Ay!” Quân chật một tiếng, từ phần bả vai lúc nãy, m.á.u chảy thấm lấn sang cả phần áo sơ mi trắng. Dù chỉ vết nhỏ thời tiết lạnh giá thế cũng rát da phần nào

Lam: “Con nhóc lúc nãy, lẽ ghét ngươi đấy”

Quân: “ những ghét... mà còn c.h.ế.t càng sớm càng !”

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...