Khai Phá Cổ Mộ
Chương 108: Dấu giày hai mươi năm trước.
Chặng đường tiếp theo gian khổ vô cùng. Rời khỏi động Mạc Cao, chúng gần như kh còn th dấu vết nào của con .
hỏi êu gia: “Chúng ta còn hướng nào nữa?”
Ông ta chỉ tay về phía trước: “Tiếp tục về phía tây!”
Thế là chúng rong ruổi suốt cả ngày. và ngựa đều đói mệt, bụng đói cồn cào, đến khi chịu hết nổi, êu gia mới cho phép dừng lại nghỉ chân, cắm trại qua đêm.
Vì chúng gọn nhẹ, kh mang theo lều hay dụng cụ che c, đành tìm một đụn cát, đào tạm một hố đất để ngủ qua đêm.
Khí hậu nơi này chênh lệch lớn, ban ngày nóng rát, ban đêm lại lạnh thấu xương.
Điều tệ nhất là nơi đây kh còn nào. Chúng chỉ thể tiết kiệm từng ngụm nước trong túi da treo trên ngựa, bẻ vụn bánh khô cứng như đá mà nhai. Khó nuốt đến mức cổ họng khô rát.
vô thức sang êu gia, định xem ta kẻ vốn quen hưởng lạc xa hoa sẽ chịu đựng ra . Kh ngờ ta lại ăn ngon lành.
Đó còn là êu gia khó chiều, kén chọn đến phát bực mà từng biết kh?
trố mắt , lúc Sa Hồ bước tới, hiếm hoi nói với một câu: “Kh ngờ chứ? Đây mới là êu gia thật.”
“ nhớ ở Ma Đô, ta đâu thế? Ăn mặc, ở đâu đều chọn loại tốt nhất mà.”
Sa Hồ cười nhạt: “Kh. Ở Ma Đô, làm vậy để che mắt thiên hạ. Kẻ thù khắp nơi, chỉ khi ta tưởng êu gia đã hóa ên, vô dụng , họ mới kh liên kết lại đối phó với Tẩu Sa Môn.”
“Thật ra, luôn âm thầm bảo vệ những đứa trẻ của Tẩu Sa Môn.”
Trong lúc và Sa Hồ nói chuyện, êu gia bỗng gọi to: “Nhóc đỏ, lại đây, lại đây!”
chỉ vào , xác nhận kh ta gọi Sa Hồ, mới bước lại. yêu cầu ta gỡ cái mặt nạ đầu to ngớ ngẩn kia xuống cứ như tiểu Na Tra đang nói chuyện, vừa ồn vừa khó nghe.
Nhưng êu gia nhất quyết kh tháo, chỉ lén nhét vào tay một hộp nhỏ: “Khó khăn lắm mới kiếm được, mang đưa cho Nguyệt Nguyệt giúp ta nhé.”
bĩu môi, từ chối ngay: “Ông tay chân, bắt đưa đồ hộ? chỉ hứa bảo vệ cô ta, đâu hầu của .”
Ánh mắt êu gia nheo lại khiến vô thức nuốt nước bọt, trong lòng thầm nghĩ: “Chắc ta kh dám g.i.ế.c trước mặt lão Giang đâu nhỉ?”
Kh ngờ, êu gia nghiến răng, l từ trong áo ra một món nhỏ màu vàng, nhét vào tay : “Nhóc đỏ, đây là hoa tai vàng ta đào được ở nước cổ Lâu Lan. Bán nó ở Bắc Bình thể mua được một căn nhà đ. Hài lòng chưa?”
cầm lên cân thử quả thật là vật quý liền hí hửng chạy đưa hộp mứt cho cô bé: “ kh nói sớm!”
Ai ngờ chỉ vì hộp mứt mà suýt nữa bị Ngân Linh bóp chết, cô còn tưởng cố tình l lòng con gái nhà ta.
Đêm đó, cả đoàn quyết định mỗi nhóm cử hai thay phiên c gác, đề phòng bất trắc.
Bên Kỳ Lân là và Ban Ban, bên Điêu gia là Sa Hồ với Lạc Đà, còn Tự Do C Xã thì hai em Đại Vũ, Tiểu Vũ.
và Ban Ban gác nửa đầu đêm, nhưng trong lòng cứ d lên cảm giác bất an, cứ linh cảm đêm nay sẽ xảy ra chuyện.
Ngay cả khi hết phiên gác, trở lại hố cát nằm nghỉ, vẫn căng tai lắng nghe từng tiếng động bên ngoài.
Song mãi đến nửa đêm, xung qu yên tĩnh lạ thường, kh nghe th tiếng chim hay thú, chỉ còn bước chân tuần tra của gác. Cuối cùng mới .
Sáng hôm sau, khi mọi dậy lác đác, lão Giang gọi ra ngoài “ vệ sinh”, còn dặn kh cho Ban Ban theo.
biết tính lòng lập tức trĩu xuống: “Chẳng lẽ chuyện ?”
Đi đến một bụi cây saxaul, lão Giang thu lại vẻ cười hiền thường ngày, chỉ tay xuống đất: “Th gì kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-108-dau-giay-hai-muoi-nam-truoc.html.]
cúi giữa nền cát nứt khô hiện ra một dấu giày mờ, n. Nó còn mới, vì nếu là dấu cũ, chỉ qua một đêm gió thổi là bị cát phủ kín.
Nghĩa là nó vừa xuất hiện đêm qua!
hỏi ngay: “Chuyện gì vậy?”
Lão Giang hiếm khi tỏ ra nghiêm trọng như thế, lắc đầu: “Ta cũng kh biết, sáng nay dậy mới th.”
Nhưng tối qua rõ ràng chúng thay phiên c gác, nơi này trống trải, xung qu kh chỗ nấp.
Trừ khi… hít sâu một hơi, hỏi khẽ: “Cái này… thật là dấu chân ?”
Nếu là trước đây, chắc đã ăn ngay một cái tát. Nhưng lần này, lão Giang chỉ khẽ đáp: “Kh biết.”
Trong mắt ánh lên một tia u ám khó hiểu. nhận ra còn giấu gì đó nên hỏi tới cùng. Cuối cùng, mới nói lấp lửng:
“Ta đã xem kỹ, dấu giày này là loại ủng do một c ty bên Mỹ sản xuất… từ hai mươi năm trước. Vì chiến tr, c ty đã giải thể, trên thị trường kh còn loại này nữa.”
“Nhưng tại nó lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa, xung qu vài trăm mét chỉ duy nhất một dấu?”
“Ta kh biết.”
hỏi nên báo cho những khác kh. Lão Giang lắc đầu: “Bọn trẻ bên Tự Do C Xã còn non lắm, kh được để cả đoàn hoảng loạn. Cứ tiếp tục , đến đâu hay đến đó.”
Trở về, lập tức giục mọi lên đường. Dù chẳng ai hiểu chuyện gì, cả đoàn vẫn nối gót nhau cưỡi ngựa, tiếp tục tiến về phía trước.
Càng về phía trước, càng cảm nhận rõ sự bao la của vùng Tây Bắc, cũng càng th rõ sự nhỏ bé của con trước thiên nhiên.
Trước mắt chỉ là gió cuốn cát bay, mênh m.ô.n.g vô tận, khiến ta bất giác sinh ra một cảm giác “niệm thiên địa chi du du, độc thương nhiên nhi thế hạ” nghĩ về trời đất mênh m, lòng bỗng nghẹn lại mà rơi lệ.
Bên tay trái là dãy núi cao sừng sững phủ một màu x xám, mãi vẫn kh th tận cùng; còn bên tay là một vùng cát vàng cuồn cuộn, gió thổi mù trời, khiến ta chỉ biết than thở.
Chỉ nơi này mới thể chứng kiến cảnh tượng hùng vĩ và kỳ lạ đến thế. Giáo sư Tưởng Vạn Lý giơ dây cương lên, hăng hái nói:
“Các biết kh? Phía bên trái kia là dãy núi Kỳ Liên Sơn nổi tiếng, còn phía bên là sa mạc A Lạp Thiện, giáp với Tây Cương. Nếu tiếp tục thêm một ngày nữa, chúng ta sẽ tới cửa Ngọc Môn.”
“Ngày xưa, Trương Khiên cũng qua con đường này, vượt muôn trùng gian khó để sứ giả sang Tây Vực, mở ra cây cầu nối liền Hoa Hạ với thế giới.”
Nghe đến đây, mắt sáng lên: “Vậy… đây chính là con đường tơ lụa huyền thoại ?”
Giáo sư Tưởng gật đầu:
“Từ khi đó, tơ lụa và trà của chúng ta bắt đầu được bán đến các nước Trung Á, còn ngọc quý, hương liệu của họ cũng theo con đường này mà chảy vào Hoa Hạ.”
Nghe những lời , ai n đều xúc động, trong lòng dâng lên một niềm tự hào chúng đang bước trên cùng một con đường với những bậc tiền nhân khai phá thế giới.
Nhưng giữa lúc mọi còn chìm trong xúc cảm, lão Giang lại quan tâm đến chuyện khác. Ông cau mày nói với Điêu Gia:
“Chúng ta hiện giờ kh đủ nước và lương thực, cũng thiếu một dẫn đường am hiểu địa hình, và càng kh đoàn lạc đà đủ sức chở mười tám . Tổng đầu, định làm đây?”
Điêu Gia chỉ mỉm cười đầy bí hiểm:
“Hề hề… tới Ngọc Môn Quan , sẽ biết thôi. Ở đó một cố nhân của , sẽ chuẩn bị cho các tất cả những gì cần để vào sa mạc.”
Lão Giang hứng thú hỏi: “Là ai vậy?”
Điêu Gia đẩy chiếc mặt nạ đầu to ngộ nghĩnh trên mặt, giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiêu ngạo:
“Một Hồi … chúng ta vẫn gọi là Con thuyền của sa mạc!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.