Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khai Phá Cổ Mộ

Chương 138: Nữ Oa Tiểu Tiểu

Chương trước Chương sau

Lão Giang nuốt khan một ngụm nước bọt, quay sang nói: “Đệ tử ngoan, giờ chỗ thì cũng đã tìm được , tiếp theo con định làm gì? Ở đây lâu kh ổn đâu, nhỡ lát nữa bầy rắn kéo ra dạo chơi thì chạy cũng kh kịp.”

Ngân Linh cũng sốt ruột giục: “Lý Kinh Lam, mau thôi!”

theo phản xạ về phía lão Phong, dù trong cả nhóm, bản lĩnh cao nhất. Nhưng lão Phong dường như chẳng hề bận tâm, chỉ cúi đầu như thể chuyện này chẳng liên quan gì tới , thậm chí kh buồn liếc l một cái.

Do dự một lát, bỗng hít sâu hạ quyết tâm, nói ra một câu khiến mọi tái mặt, hồn vía bay mất:

“Kh những kh được , mà chúng ta còn ở lại đây qua đêm, chờ đến khi tất cả bọn chúng bò ra hết mới được rời .”

Phía sau Tưởng Vạn Lý, Nguyệt Nguyệt hét toáng lên: “Đồ biến thái c.h.ế.t tiệt, ên ?!”

nghiến răng, đôi mày nhíu chặt thành hình chữ “xuyên”:

kh ên! Đây là cơ hội cuối cùng để giải được bí mật của tượng Garuda!”

Lời đã nói ra, giờ việc nên làm thế nào xem phản ứng của Điêu gia và lão Giang. Kh ngờ hai lại cùng gật đầu đồng ý.

Lão Giang thậm chí còn quay sang mọi tuyên bố:

“Trước khi giải được tượng Garuda quyền chỉ huy tạm thời giao cho Lý Kinh Lam! Mọi đều nghe theo ta! Ai dám cãi lệnh thì tự cuốn gói mà về!”

Để khiến cả nhóm phục, lão Giang còn làm gương:

“Cho dù Lý Kinh Lam bảo nhảy vào ổ rắn, – lão Giang cũng kh nhăn mày một cái!”

Câu nói chẳng khác nào trao cho một cây lệnh bài. cảm kích liếc , lập tức bắt đầu tính toán kế hoạch ên rồ trong đầu.

Bước đầu tiên là nhân lúc bầy rắn còn đang nghỉ, đem bức tượng đất sét chôn ngay ở lối ra của hang ổ. liều mạng , may mắn là mọi chuyện tạm thời thuận lợi.

Bước thứ hai chỉ một chữ: Đợi!

Đợi cho đến khi bầy rắn bò ra kiếm ăn và phát hiện ra tượng Garuda. Hoàng hôn bu xuống, nhiệt độ giảm dần thời ểm lý tưởng cho lũ rắn đuôi chu hoạt động.

cầm ống nhòm, kh chớp mắt chằm chằm vào bức tượng, đó là hình một con chim thần giống đại bàng, dang rộng đôi cánh, ánh mắt hung dữ, miệng ngậm một con rắn nhỏ sống động như thật.

Ngay lúc , trong khe đá lớn bỗng nhô ra một cái đầu rắn tam giác. lại thêm một cái nữa.

Hai con rắn cảnh giác quan sát xung qu, th kh nguy hiểm mới bò thẳng về phía tượng.

Mùi khí của thiên địch từ tượng Garuda lập tức kích thích chúng! Hai con rắn trườn lên, quấn chặt l thân tượng. Cảnh tượng khiến ai n đều nín thở.

Ngân Linh vừa run vừa vỗ vai : “Giờ… giờ nên đến l kh?”

khẽ lắc đầu: “Khoan đã… màn hay vẫn còn ở phía sau.”

Chẳng m chốc, hai con rắn quấn l tượng liền c.h.ế.t cứng. từ trong khe đá lại trườn ra hơn chục con khác như một đội quân được huấn luyện, đồng loạt lao vào tấn c bức tượng, coi nó như kẻ thù kh đội trời chung.

con quấn chặt cổ Garuda, con phun nọc độc, con nhe răng nhọn cắn xé liên hồi.

lo tượng sẽ bị cắn nát, nhưng dường như nó mang thứ thể khắc chế độc rắn. Chỉ một lát sau, tất cả bọn rắn đều lăn ra chết, chỉ còn một con yếu ớt trườn ngược lại hang như báo tin.

Nguyệt Nguyệt lại sốt ruột hỏi: “Giờ được chưa?”

nhíu mày: “Chưa đủ… cần nhiều hơn nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-138-nu-oa-tieu-tieu.html.]

Chúng chờ thêm một lúc lâu, mọi bắt đầu mất kiên nhẫn thì khẽ “suỵt” một tiếng: “Cẩn thận!”

Từ trong khe đá, rắn bắt đầu tuôn ra như suối!

Hàng trăm con rắn đuôi chu dài ngắn khác nhau, thân đen vàng xen kẽ, xa như thể cả sa mạc đang chuyển động.

Chúng ên cuồng lao tới, phun nọc, quấn siết, tấn c tượng. Độc rắn tràn đầy kh khí.

từng con, từng con một, sau khi dốc hết nọc độc, đều c.h.ế.t lăn ra. Chẳng m chốc, xác rắn chồng chất, che kín cả tượng. Chỗ đó giờ chẳng còn hình chim thần nào nữa chỉ toàn xác rắn lật bụng trắng hếu, khủng khiếp đến rợn .

Theo thời gian, luồng khí dụ rắn trên tượng đã bị tiêu tán, bầy rắn còn lại cũng dần bò về hang ổ. Lão Giang hỏi: “Giờ chắc được chứ?”

gật đầu.

Ngân Linh mừng rỡ: “Vậy để mai đến l nhé?”

lập tức lắc đầu: “Kh được! Chút nữa rắn sẽ lại bò ra kiếm ăn, lúc đó nếu chúng trườn tới chỗ ta thì coi như xong đời. Giờ chúng yếu , tr thủ l tượng ngay rút!”

Nhưng đống xác rắn chồng chất qu đó, ai n đều rợn tóc gáy. Nguyệt Nguyệt sợ quá bật khóc, Ngân Linh che kín mặt.

quay sang lão Giang: “Sư phụ, hay là… một chuyến nhé?”

Để kh thoái thác, nhắc lại lời ban sáng của : “Cho dù Lý Kinh Lam bảo nhảy vào ổ rắn, cũng kh nhăn mày một cái.”

Mặt lão Giang giật giật:

“Ta nói ví dụ thôi, ví dụ thôi mà, đừng tưởng thật.”

“Tổng sư Phong thì ?”

quay đầu nhưng ta chẳng biết là cố tình hay say thật, lại nằm đó giả vờ ngủ khò khò.

Cái này kh được, cái kia cũng kh xong. Cuối cùng nghiến răng: “Thôi được, chẳng tr mong ai được nữa. Kế hoạch là của , tự !”

Lão Giang tròn mắt: “ thực sự gan làm thế à?”

cười nhạt: “Kh bị ép thì là gì?”

Trước khi , kh quên vơ hết đồ phòng thân của lão Giang, cả túi bột hoàng hùng to đùng cũng bị l sạch.

Khi bước , trong đầu chỉ còn tiếng gió hú như tiễn đưa tráng sĩ chịu chết.

B giờ, Ban Ban lặng lẽ theo phía sau. ta kh nói gì, chỉ , ánh mắt kiên định.

“Được, cùng !”

thực sự xúc động. Cả hai nh chóng tiến về phía bức tượng, nhưng tượng bị xác rắn che kín, chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Cảnh tượng t tưởi đến buồn nôn…

Cuối cùng, chính Ban Ban là bước vào “núi xác” , thản nhiên dùng tay hất tung từng nắm xác rắn, dọn dần ra ngoài cho đến khi lộ ra được bức tượng Garuda.

mà thầm khâm phục đúng là Ban Ban như nhặt được báu vật.

Nhưng ngay khoảnh khắc Ban Ban nhấc tượng lên một con rắn chưa c.h.ế.t hẳn bất ngờ bật dậy, phóng cắn thẳng vào cánh tay ta!

hét lớn một tiếng: “Ban Ban!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...