Khai Phá Cổ Mộ
Chương 137: Xà mẫu.
Lão Giang nở nụ cười nịnh nọt: “Con ngoan của ta, con chẳng chuyên gia phá mật à? Đến lúc phát huy !”
biết thời gian kh chờ ai, liền kh vặn vẹo nữa, l pho tượng Garuda trong ba lô ra, đặt lên lòng bàn tay xem xét kỹ càng.
kỹ, chợt nhớ tới cảnh trước đó ở sa mạc, trên xác kẻ của thuộc hạ Warner bám hai con rắn đuôi chu. Và cũng chính lúc đó, chúng vô tình phát hiện pho tượng Garuda.
Garuda vốn sinh ra khắc rắn; ý nghĩ táo bạo bắt đầu nảy nở trong đầu …
Th mắt lóe lên sáng, Lão Giang liền hỏi kế hoạch gì kh. chỉ đáp một câu: “Đi tìm rắn!”
Mọi nhau ngơ ngác, kh hiểu.
Ngân Linh tỏ vẻ ghê rợn: “Rắn kinh tởm lắm, trốn còn chưa xong, bắt bọn tìm làm gì?”
Tiểu Nguyệt cũng lầm bầm: “Quả nhiên là bị bệnh hoang tưởng!”
Lão Giang lần này đứng về phía , bảo nói cho rõ. giải thích: Garuda chuyên ăn rắn, rắn lại là kẻ thù tự nhiên của nó; muốn bắt nó nhả ra bí mật thì dùng rắn để ép!
Trong dân gian Hoa Hạ câu: “Tháng ba rắn ra hang, tháng chín rắn về núi” ý nói rắn tỉnh ngủ vào mùa xuân, lúc đó độc lực mạnh, tuyệt đối tránh chạm vào. Đó cũng là thời ểm rắn nguy hiểm nhất nhưng đồng thời, cũng là lúc gây uy h.i.ế.p lớn nhất đối với Garuda.
càng nói càng chắc: “Chỉ cần kiếm được đủ nhiều rắn đuôi chu, chuyện này sẽ xong.”
Điêu Gia với ánh mắt đầy tán thưởng, vuốt nhẹ cây gậy ngọc x biếc, mỉm cười hài lòng:
“Thằng nhóc khá lắm, đầu óc linh hoạt đ. Nếu lần này làm nên chuyện, ta sẽ thưởng cho một miếng ngọc bội.”
gãi đầu, hơi ngượng ngùng nhưng cũng th vui vì được khen. Thế nhưng giữa vùng sa mạc mênh m.ô.n.g này, muốn tìm ra rắn đuôi chu chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Khi mọi đang bàn cách chia đội để tìm, giáo sư Tưởng Vạn Lý bỗng lên tiếng: “ cách tìm rắn.”
Tất cả đều về phía . Vị giáo sư nho nhã nhặt một hòn đá, vẽ lên cát giải thích:
“Rắn đuôi chu ưa ẩn ban ngày, hoạt động ban đêm. Khi bò trên cát, chúng bò theo chiều ngang, để lại dấu vết giống như những gợn sóng trên mặt biển.”
“Nhớ kỹ nhé, chính là hình dạng thế này.” Ông nói tiếp “Chỉ cần tìm th thật nhiều dấu vết hình sóng như vậy, tức là ở đó chắc c ổ rắn. Nơi đó sẽ đủ số rắn mà chúng ta cần.”
Ngay lập tức, chúng chia đoàn lạc đà thành bốn nhóm, mỗi nhóm đều ít nhất hai kinh nghiệm để phòng bất trắc. Ai n mang theo một ít bột hùng hoàng tỏa ra bốn hướng đ, tây, nam, bắc.
Trên đường, ai cũng chăm chú quan sát mặt cát, chỉ riêng Ngân Linh là trốn sau lưng bạn đồng hành, chẳng chịu làm việc gì nghiêm túc, thi thoảng còn quát :
“Tìm được chưa? Bao giờ mới xong để còn về nghỉ?”
Nhóm vẫn chưa m mối gì, nhưng bên nhóm của giáo sư Tưởng lại gửi tín hiệu báo đã phát hiện ều gì đó.
Chúng lập tức lên đường theo hướng tín hiệu. Khi tập hợp lại, phát hiện nơi đó là một khu vực khuất gió nằm giữa những đồi cát, ánh mặt trời kh chiếu tới được, gió cát cũng bị c lại, đúng kiểu địa hình “tàng ô nạp cấu” trong phong thủy thích hợp để rắn trú ngụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-137-xa-mau.html.]
Quan trọng hơn, qu đó mọc rải rác một loại cỏ kỳ lạ – xà cơ thảo. Giáo sư Tưở ng chỉ tay:
“Mọi xem, bao nhiêu dấu rắn bò ở đây kìa…”
theo hướng chỉ, chúng th rõ trong những vùng trũng, vô số vết bò hình chữ “z” đan xen, hệt như từng lớp sóng bị gió thổi dập dờn.
Nếu là kh biết, chắc hẳn sẽ cho rằng đó là dấu vết của gió trên cát. May mà trong đội chúng vị giáo sư học rộng hiểu sâu như . đầy khâm phục, hỏi:
“Giáo sư thể ước chừng nơi này bao nhiêu con rắn kh?”
Ông suy nghĩ giây lát đáp: “Ít thì vài chục, nhiều thể tới hàng ngàn.”
“Chiều nay gió lớn, nhiều dấu vết đã bị vùi mất, nhưng dám chắc nơi này chính là một ổ rắn khổng lồ.”
Ngân Linh sợ hãi bấu l tay áo , như thể bất cứ lúc nào cũng thể một con rắn trườn ra. vỗ nhẹ tay cô trấn an:
“Giờ còn là ban ngày, chúng chưa ra đâu.”
nhớ lần trước, ở chỗ con thuyền đắm, cũng gần hoàng hôn mới hai con rắn đuôi chu ẩn dưới xác m tên Tây. Giáo sư Tưởng còn đưa ra một suy đoán đáng sợ:
“Với địa thế thế này, lượng xà cơ thảo dày đặc thế này, thể bên dưới là ổ rắn lớn nhất của cả Vùng Sa Mạc Vong Linh. Đến ngày mùng ba tháng ba, toàn bộ rắn đuôi chu qu đây sẽ tụ về nơi này để bái lễ.”
ngạc nhiên: “Bái lễ? Rắn mà cũng bái lễ à? Bái cái gì chứ?”
Giáo sư khẽ thở dài, đáp hai chữ: “Xà Mẫu.”
Nghe đến hai chữ , sống lưng lạnh buốt, da gà nổi khắp . Mọi xung qu cũng chẳng khá hơn.
Bởi bản năng con , ai mà chẳng sợ rắn. Ngân Linh và Nguyệt Nguyệt sợ đến tái mặt, run lẩy bẩy, lẽ trong đầu họ đang tưởng tượng ra đủ thứ cảnh khủng khiếp.
Ngược lại, cô bé Nữ Oa nhỏ tuổi kia vẫn vô tư nghịch m cọng xà cơ thảo, chẳng hề lo bị rắn độc làm hại.
Chúng đứng trên đồi cát, dõi mắt quan sát vùng lõm phía dưới. Bỗng một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn bay lớp cát mỏng trên sườn đồi và ngay khoảnh khắc , chứng kiến cảnh tượng khiến da đầu tê dại suốt đời kh quên!
Dưới lớp cát, hàng vạn cái đầu rắn màu nâu vàng đồng loạt t lên, những chiếc lưỡi đỏ lòm phun ra, thân phủ vảy đen nhánh. Đuôi chúng kêu rít lên như tiếng còi gió, mắt đỏ rực, da bóng nhớp. Dưới thân là từng đống trứng rắn chồng chất.
Mọi đều sững sờ, kh ai thốt nên lời. còn nhận ra giữa ổ rắn , một lớp da rắn khổng lồ khô quắt, dài ít nhất bảy tám mét, chẳng lẽ chính là da của Xà Mẫu mà giáo sư Tưởng nói đến?
Th chúng mặt mày tái mét, giáo sư lau mồ hôi, chậm rãi giải thích: “Trong tự nhiên, loài sống bầy đàn đều tổ và thủ lĩnh riêng.”
kể lại một trải nghiệm của năm xưa khi dẫn đoàn nghiên cứu vào rừng nguyên sinh ở Đại Lương Sơn, Tứ Xuyên. Tại đó, tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng:
Hàng ngàn con rắn khoang bạc từ trên thác nước tuôn xuống như mưa, cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đáng sợ, khiến ai th cũng run rẩy, cả đời kh quên.
Mỗi con rắn trong miệng đều ngậm một vật con là thỏ, con là chim, thậm chí con ngậm cả trái cây. Thì ra, chúng mang đồ ăn dâng lên cho Xà Mẫu đang ấp trứng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.