Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khai Phá Cổ Mộ

Chương 167: Mãi mãi là động Mạt Cao .

Chương trước Chương sau

Vì đã l được xá lợi, chúng định lập tức lên đường quay về hội hợp với lão Phong và mọi . Thế nhưng đúng lúc chuẩn bị xuất phát, phía bên kia đột nhiên vang lên tiếng hét xé ruột xé gan của Nguyệt Nguyệt!

Chỉ th dưới tấm áo l thú của Điêu gia, một vũng m.á.u đỏ thẫm kh ngừng lan rộng…

“Làm lại thế này? Tại lại thế này? cha lại bị thương? Cha bị thương từ khi nào?”Nguyệt Nguyệt liên tục nghẹn ngào hỏi, mỗi câu như đập thẳng vào n.g.ự.c Điêu gia.

Chúng vội vàng chạy tới. Lão Giang vén góc áo khoác của Điêu gia lên, chỉ th trên bụng và n.g.ự.c m vết thương chí mạng. Chỉ là trước đó Điêu gia đã dùng nội lực thâm hậu đè nén tất cả, nên chúng kh ai phát hiện.

“Nguyệt Nguyệt, nghe cha nói.” Điêu gia đưa tay ra, Nguyệt Nguyệt lập tức ghé sát mặt vào.

Cô vừa khóc vừa gọi:

“Cha, kh đâu… Cha sẽ kh đâu… Chúng ta vừa mới đoàn tụ, cha sẽ kh nỡ bỏ lại con mà, đúng kh?”

Khuôn mặt Điêu gia đã hoàn toàn kh còn chút huyết sắc. Kh thể tin nổi đã gắng gượng đến tận bây giờ mà chúng chẳng hay biết.

Ông vuốt nhẹ má Nguyệt Nguyệt, ánh mắt chan chứa kh nỡ rời:

“Con là đứa trẻ ngoan… Cha sống kh được bao lâu nữa. Trước lúc c.h.ế.t mà được nghe con gọi một tiếng cha… cuộc đời Cố Bằng Thiên này… đã kh còn gì hối tiếc.”

“Nguyệt Nguyệt, trong căn nhà cũ… dưới bức ảnh chụp ba chúng ta: con, mẹ và cha một chiếc hộp quan trọng. Bên trong là tín vật của Tẩu Sa Môn.”

“Con muốn giải tán môn phái, hay muốn truyền lại vị trí Tổng thủ lĩnh cho ai… cha đều nghe theo con.”

Nguyệt Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y Điêu gia: “Kh… đừng … Con chỉ còn mỗi cha… Cha ơi, đừng mà…”

“Ngoan… Cha tìm mẹ con .”

Giọng Điêu gia yếu đến như hơi gió.

“Cả đời này cha lỗi với con… cũng thẹn với bà … Cha nhớ bà lắm.”

Ông bỗng đưa tay lên bầu trời, như th một ai đang đứng đó. “Vợ… em vẫn đẹp như ngày đầu gặp gỡ…”

Khoảnh khắc , tay rơi xuống. Nguyệt Nguyệt gào lên tiếng khóc xé lòng:

“Cha! Cha ơi!”

Vị hùng ngang dọc nửa đời cuối cùng cũng đặt xuống gánh nặng của Tẩu Sa môn, để tìm phụ nữ mà yêu nhất. Và ngay giây phút , Nguyệt Nguyệt cũng thật sự tin: mẹ cô chưa bao giờ nói sai. Cha cô vẫn luôn là đàn chung tình và sâu nặng, chưa từng thay lòng đổi dạ.

đề nghị an táng t.h.i t.h.ể Điêu gia ngay nơi tháp Phật tan biến. Điêu gia nửa đời tung hoành Tây Bắc, được yên nghỉ cùng vùng đất lẽ mới là tâm nguyện lớn nhất của .

“Kh. muốn đưa cha về… để hợp táng với mẹ.”

Nguyệt Nguyệt lau nước mắt, ánh kiên định:

“Họ kh được sống bên nhau lâu… thì ít nhất sau khi c.h.ế.t cũng được vĩnh viễn bên nhau.”

chúng cũng sắp lên đường, chỉ cần di chuyển nh, chắc thể đưa t.h.i t.h.ể về trước khi phân hủy. Dù gì lạc đà, Ô Nha và Khổng Tước đều còn đó.

Kh lâu sau, chúng hội ngộ với nhóm của lão Phong. Th t.h.i t.h.ể Điêu gia, Lạc Đà òa lên khóc lớn, còn Ô Nha lại bình tĩnh bất ngờ:

“Kh được. Tuyệt đối kh thể để ngoài biết Tổng thủ lĩnh đã chết. Chúng ta tuyệt đối giữ bí mật.”

“Nếu kh, Tẩu Sa môn sẽ gặp đại họa diệt môn!”

Khi Khổng Tước và những khác sang chúng , tất cả chúng lập tức giơ tay thề sẽ kh tiết lộ bí mật.

Lạc Đà vẫn kh nén nổi đau thương. Khổng Tước bất ngờ tát một cái:

“Khóc cái gì?! Lẽ nào ngươi muốn phá hủy cơ nghiệp mà Tổng thủ lĩnh khổ cực xây dựng? Nhớ kỹ Tổng thủ lĩnh vẫn còn sống, đang bị giam giữ. Một giọt nước mắt cũng kh được rơi!”

Lúc này, Khổng Tước hít mũi, Nguyệt Nguyệt:

“Đại tiểu thư, kh biết bây giờ gọi như vậy còn thích hợp kh…”

“Tổng thủ lĩnh trước đây đều là bất đắc dĩ… là vì…”

Chưa kịp nói hết, đã bị Nguyệt Nguyệt cắt lời: “Ta biết. Ta biết hết . Cha vẫn luôn yêu ta và mẹ.”

Nguyệt Nguyệt lại sắp khóc nghẹn, liền tóm tắt toàn bộ chuyện trong tháp Phật cho bọn họ nghe.

Nghe xong, Lạc Đà, Ô Nha và Khổng Tước đồng loạt quỳ một gối trước Nguyệt Nguyệt:

“Tiểu thư thể tha thứ cho Tổng thủ lĩnh… thật là phúc của Tẩu Sa môn! Từ nay, ba chúng xin nguyện theo sát Đại tiểu thư, kh hề oán thán!”

Họ hoặc là được Điêu gia cứu mạng, hoặc là lớn lên dưới sự dạy dỗ của . Nghĩa nặng hơn núi. Ông trong mắt họ là thầy, cũng là cha.

Cả đời này họ nguyện liều c.h.ế.t vì , dâng mạng cho môn phái. Nay họ trung thành đã mất, thì nghĩa sẽ được nối tiếp lên con gái của Điêu gia-Nguyệt Nguyệt.

Nghĩ đến việc Điêu gia đã chăm sóc suốt dọc đường, cổ họng cũng nghẹn lại.

Nếu kh sự chỉ dẫn và giúp đỡ của , chúng căn bản kh thể tìm th tháp Phật, càng kh thể dễ dàng mang được xá lợi ra ngoài. Lão Giang cũng thay mặt nói với Nguyệt Nguyệt và nhóm Lạc Đà:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-167-mai-mai-la-dong-mat-cao.html.]

“Yên tâm, các đã giúp Kỳ Lân một ân tình lớn như vậy, sau này nếu cần gì, cứ nói thẳng!”

Về sau, kh biết Khổng Tước và mọi dùng cách gì, mà tin Điêu gia qua đời hoàn toàn kh truyền ra giang hồ. Thậm chí, nhiều còn “tận mắt th” Điêu gia.

Dĩ nhiên đó là chuyện sau này…

Lúc này mới phát hiện lão Phong đang bị mắng bên cạnh. Trong mắt Nữ Oa Tiểu Tiểu, ta đúng thật tr như một lão đồ đệ tội nghiệp, ỉu xìu theo phía sau, cúi đầu chịu trận.

“Bảo đừng uống rượu, bảo đừng gây chuyện, vậy mà còn để ta bỏ độc! Bảo biết giấu mặt vào đâu đây?”

“Về đến nhà , phạt ngươi ba tháng kh được đụng một giọt rượu!”

Lão Phong lập tức mặt mày xám ngoét: “Đó chẳng muốn l mạng lão ? Một tháng thôi, một tháng được kh?”

“Được! Vậy ta phạt thêm một tháng nữa, thành bốn tháng.”

Nữ Oa Tiểu Tiểu nghiến răng nói.

……

Muốn để lão Phong bỏ rượu tất nhiên đâu đơn giản. Suốt quãng đường là tiếng ta than vãn, van xin, cố gắng mặc cả.

Chúng rời khỏi Sa mạc Vong Linh với tốc độ nh nhất. lại biển cát mênh m.ô.n.g , kh biết đời này chúng còn cơ hội chứng kiến sự phồn thịnh trở lại của Con đường Tơ Lụa hay kh.

Trở về Ngọc Môn Quan, cũng là lúc chúng chia tay A Di Mộc Hãn.

Kh ngờ con lạc đà trắng gặp ở cạnh cơn bão đen lần trước thật sự là con lạc đà đầu đàn mà nuôi. Th chúng còn sống trở về, bà lão mừng đến rưng rưng. Khi th di vật mà A Di Mộc Hãn mang về, bà lão òa khóc.

Họ cuối cùng cũng tìm được đứa con cả của , chỉ tiếc rằng… vĩnh viễn nằm lại trong sa mạc.

Tối hôm đó, A Di Mộc Hãn và vợ làm bao món ngon để đãi chúng : thịt nướng cành liễu đỏ, mì kéo, cả dê nướng nguyên con… như lời cảm tạ vì những gì chúng đã làm.

“Kh, là chúng cảm ơn mới đúng. Nếu kh dẫn đường, trong sa mạc chúng kh biết đã c.h.ế.t bao nhiêu lần .”

Mọi nâng ly kính A Di Mộc Hãn.

Kh biết nói mà lại nhắc đến con trai đã vĩnh viễn hóa cát bụi trong sa mạc. Hai vợ chồng lập tức ôm nhau, khóc nức nở. Ai khuyên cũng kh được. đành nói:

“Chẳng hai vẫn còn con trai thứ hai đó ? Chỉ cần nó còn sống, thì vẫn còn niềm hy vọng mới. Câu chuyện ‘con thuyền trên sa mạc’ cũng sẽ được truyền mãi kh ngừng.”

Vẻ mặt của A Di Mộc Hãn cuối cùng cũng dịu lại.

Ăn uống no say, ngủ một giấc yên ổn, chúng cuối cùng cũng đến được động Mạc Cao. Dù thế nào, nơi này chúng đều nhất định ghé. lẽ vì đạo sĩ áo đen…

muốn thay lại Đôn Hoàng một lần, lại vẻ đẹp kỳ vĩ của Mạc Cao . Điều kh yên lòng nhất, chẳng chính là nơi này ?

Nghe chúng thật sự mang được xá lợi bảy sắc trở về, Thường Thư Hồng vui như một đứa trẻ, nắm c.h.ặ.t t.a.y chúng , miệng liên tục nói:

“ cứu … cứu được …”

Đúng vậy. Thường Thư Hồng biết, Đôn Hoàng đã được cứu. Ông cũng sẽ tiếp tục ở lại đây, gìn giữ mảnh đất thiêng trong lòng cả đời.

Khi chia tay, kh biết hoa mắt hay ảo giác, lại mơ hồ th trên vách động Mạc Cao , cạnh Thường Thư Hồng đang vẫy tay, xuất hiện vài bóng nữa.

Đó là Bạch Băng, Tiểu Vũ… những đã hy sinh.

Phía sau họ, th càng nhiều hình bóng hơn, những thành viên đội khảo cổ đã nằm lại di tích Âm Khư: Bạch Thủy, Cầu Tú Tú, Lỗ Bảo Bình… Tất cả đều mỉm cười, bình yên như gió xuân, tiễn chúng rời .

Dưới chân một pho tượng Phật, còn th một đạo sĩ già yếu, đang dùng chổi quét từng lớp bụi. Bên cạnh , một mặc đạo bào đen đứng lặng lẽ, chính là Vương Thừa Phong.

sẽ mãi mãi ở lại, cùng cha bảo vệ động Mạc Cao . Giây phút đó, tất cả những con hòa vào nhau, trở thành thần hộ mệnh vĩnh hằng của mảnh đất Hoa Hạ.

cảnh tượng , nước mắt nvốn cố nén suốt từ nãy cuối cùng kh thể kìm được, trào ra. mở cuốn sổ ghi chép mang theo bên , lật đến trang thứ hai, viết xuống đoạn này:

“Năm 1935, đây là lần thứ hai theo Kỳ Lân làm nhiệm vụ và mang về bảo vật quốc gia thứ hai trong đời :xá lợi lưu ly bảy sắc!

Giữa sa mạc Đôn Hoàng mênh m, th được Phật quang trên Con đường Tơ Lụa, th được vẻ đẹp của lòng , và chứng kiến biết bao hy sinh kh tiếc thân .

Cảm ơn… những con vì Hoa Hạ mà rơi lệ.”

Về sau, Viện Nghiên cứu Đôn Hoàng cuối cùng cũng được thành lập, và chính Thường Thư Hồng trở thành viện trưởng đầu tiên!

Ông dành trọn nửa đời còn lại của để làm hai việc: một là tu sửa bích họa, hai là bảo vệ văn vật.

Nhờ vậy mà Mạc Cao mới thể lưu truyền cho hậu thế.

Nhưng lạ một ều: ều lệ đầu tiên đưa ra khi trở thành viện trưởng là “Tất cả những ai đến thăm động Mạc Cao đều đứng trước Phật thất, mặc niệm một phút.”

Khi , các tờ báo đều suy đoán: Là để tỏ lòng kính Phật?

Hay để tôn trọng thành quả khảo cổ?

Chỉ riêng biết… ý nghĩa thật sự phía sau ều đó là gì. Đó là để mọi cùng tưởng niệm những đã hy sinh trên con đường bảo vệ bảo vật quốc gia.

Bạn vô d, nhưng ta xin cúi đầu kính lễ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...