Khai Phá Cổ Mộ
Chương 168: – Kỳ Lân y thánh.
Trời cao mây nhạt!
Trên vùng sa mạc mênh m.ô.n.g vô tận, chúng rời khỏi động Mạc Cao . Tiễn chúng còn Nữ Oa Tiểu Tiểu và lão Phong.
hai họ bước lên con đường khác, kh nhịn được mà hỏi: “Hai vị… kh cùng chúng quay về Kỳ Lân ?”
“Kh, bọn còn nhiệm vụ quan trọng hơn hoàn thành.”
Nữ Oa Tiểu Tiểu mỉm cười đáp.
“Quan trọng tới mức nào vậy?” tò mò hỏi.
Chưa kịp nghe câu trả lời, lão Giang đã kéo một cái, nói nhỏ đầy khó chịu: “Nhóc con, chuyện này kh cấp của thể biết.”
chỉ ậm ừ một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn kh kìm được mà theo Nữ Oa Tiểu Tiểu. Cô đã trở lại dáng vẻ hồn nhiên, ngốc nghếch thường ngày, hoàn toàn khác với hình ảnh chủ nhân Trảm Thần vừa .
Rốt cuộc cô gái này là ai? Một được Hắc Đao Kỳ Lân gọi là “kẻ gần với thần nhất”.
Ngay cả kẻ địch như Lâm bà bà cũng miêu tả cô bằng câu “thiên thần giáng lâm, quỷ tránh né”.
Warner vừa gặp đã từ bỏ việc tr đoạt lưu ly xá lợi, vui mừng nói nơi mà cha tìm kiếm cả đời… quả nhiên thật.
Cô đến từ nơi đó ? Cả Lạc hòa thượng cũng vậy? Trong đầu đầy những câu hỏi chưa lời giải.
Đúng lúc còn đang suy nghĩ, Nữ Oa Tiểu Tiểu gọi . Cô đã chuẩn bị lên đường, vừa nhảy vừa vẫy tay với :
“Kinh Lam, cố lên nha! Hy vọng lần sau gặp lại, đừng để Trảm Thần rỉ sét.”
cây Trảm Thần đeo bên h, chỉ biết cười bất đắc dĩ: “Cố hết sức vậy.”
Gió cuốn lớp cát vàng mịn, như đưa tiễn hai thầy trò họ. Cô gái áo hồng và lão già nua từng bước từng bước xa khỏi tầm mắt chúng , biến mất nơi đường chân trời.
Khi , kh thể ngờ rằng lời nguyền trên lại liên quan chặt chẽ đến nơi bí ẩn kia. Lần gặp lại sau… đã kh còn đường quay đầu.
Kh biết lão Giang đã báo cáo lên cấp trên từ lúc nào, nhưng khi chúng đến ga Cam Túc, đã đoàn tàu đặc biệt chờ sẵn. Chỉ nửa tháng mà cảm giác như đã trải qua m năm trời.
Khung cảnh vẫn như lúc rời , nhưng trong lòng lại th kh còn giống cũ nữa. lẽ chuyến Đôn Hoàng đã thay đổi chúng quá nhiều. Mang về kho báu, nhưng mất cũng kh ít thứ quý giá.
Đại Vũ mất em trai.
Nguyệt Nguyệt mất cha.
Đời là vậy được thì sẽ mất.
Khi bước lên tàu, quay đầu lại vùng đất rộng lớn này một lần cuối. Sự kính trọng dành cho Tiểu Vũ, nỗi tiếc nuối dành cho Điêu Gia… tất cả đều để lại nơi đây.
“Kinh Lam, thôi.”
Giọng Ngân Linh vang lên.
Cách cô bé gọi đã khác trước, kh còn kiểu khách sáo, cứng nhắc như “Lý Kinh Lam ” nữa. Bàn tay mềm mại đưa ra, lập tức nắm l và bước theo cô .
Trên đoàn tàu đặc biệt , còn các thành viên Kỳ Lân làm nhiệm vụ bảo vệ. Vừa lên tàu, đã vài đến hỗ trợ băng bó cho chúng .
Đúng lúc lắm, vì ai cũng mang thương tích. Lão Giang trúng Xuyên Thượng Nhất Điểm Hồng được Ngân Linh giải độc, nhưng vẫn để lại m vết thương đáng sợ.
Hai vết đạn trên Thẩm Tiểu Vũ đã bắt đầu hoại tử, chứng tỏ đạn Dante dùng tẩm độc.
Nghiêm trọng nhất, còn bị đ.â.m một nhát vào bụng, khó mà chờ đến Yên Kinh nếu kh xử lý ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-168-ky-lan-y-th.html.]
Thẩm Tiểu Vũ ngồi dựa vào ghế, còn cô gái Kỳ Lân vừa cắt áo ra đã hít mạnh vì mùi thối bốc lên, bên trong thịt đã hoại khá nhiều.
“Đứng làm gì? đâu mọc hoa trên .”
Thẩm Tiểu Vũ vẫn còn đùa được. Cô gái nuốt nước bọt, nhưng vẫn kh dám ra tay. Đúng lúc đó, một giọng nói khàn trầm vang lên: “Để .”
Một đàn trung niên xuất hiện. Tuổi tác ngang lão Giang, mặc bộ trung sơn đen chỉnh tề, râu tỉa gọn, sau lưng mang theo một hộp thuốc.
Chỉ biểu tượng bên h thôi, đã giật , lại là một Hắc Đao Kỳ Lân!
Ông bước nh đến, mở hộp thuốc. Bên trong chia làm ba tầng:
Tầng trên: một hàng kim châm bằng vàng.
Tầng giữa: d.a.o nhỏ, rìu nhỏ.
Tầng dưới: vô số lọ thuốc lạ, chắc cũng bốn năm chục loại.
còn chưa kịp kỹ, đã rút một kim châm, đ.â.m vào Thẩm Tiểu Vũ một cách cực kỳ chuẩn xác, rõ ràng là đang phong độc.
“Ráng chịu.” Ông chỉ nói một câu nhẹ.
Thẩm Tiểu Vũ mặt cắt kh còn giọt máu:
“Ông mà xuống tay… chịu kh nổi thật đ. Cho uống chút thuốc tê được kh?”
Khóe miệng đàn cong lên đầy trêu chọc:
“Xưa Quan Vũ cạo xương trị độc. Nay Tiểu Vũ ph bụng l đạn. Thuốc tê dùng cho đại hùng như được?”
lập tức nhận ra kh khí kỳ lạ. Hai này… ân oán gì đó. Chắc lần này Thẩm Tiểu Vũ khổ .
kéo áo lão Giang, hỏi: “Hai họ chuyện gì vậy?”
Lão Giang ghé sát tai thì thầm: “ kh biết thật à? Đó là bác sĩ của Kỳ Lânlão Tiền, biệt hiệu là Y Thánh. Ông là thầy thuốc số một hiện nay, thậm chí còn học được cả Nam Th Thư của Hoa Đà.”
hỏi: “Ghê gớm lắm hả?”
Lão Giang càng hạ giọng: “Kh ghê thì chỉ dựa vào y thuật mà leo thẳng lên cấp Hắc Đao Kỳ Lân? nghĩ xem đáng sợ cỡ nào?”
Thẩm Tiểu Vũ, lại lão Tiền: “Vậy rốt cuộc hai họ bị gì với nhau?”
Lão Giang như sợ lão Tiền nghe th, vội “suỵt” một tiếng mới nhỏ giọng nói:
“ lần Thẩm Tiểu Vũ chơi mạt chược, tg lão Tiền ba trăm đồng đại dương.”
ngạc nhiên: “Chỉ vì chuyện nhỏ xíu đó?”
Lão Giang hừ một tiếng:
“ kh hiểu đâu. Lão Tiền xuất thân khổ, thuở nhỏ cha mẹ bệnh mà kh tiền chữa, đều lần lượt c.h.ế.t thảm. Lớn lên cũng vì nghèo túng mà ngày nào cũng bị đánh, trộm đồ ăn mới sống nổi.
Mãi đến khi ta vào một ngôi mộ, tìm được cuốn ‘Nam Th Thư’ của Hoa Đà… từ đó mới đổi đời. Nên đối với tiền bạc, ta chấp nhất lắm, kiểu cố chấp đến mức kh bình thường.”
gãi cằm, cảm giác vẫn thiếu thiếu cái gì đó. Th còn muốn hỏi, lão Giang hết cách, đành nói thật:
“Thôi được , nói cho biết luôn. Thẩm Tiểu Vũ đáng đời! Lần đó chơi mạt chược gian lận, mới tg được đúng tháng lương của lão Tiền.”
“Ba trăm đồng , lão Tiền đòi suốt ba năm mà vẫn chưa đòi lại được.”
“ nói xem thù lớn đến mức nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.