Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khai Phá Cổ Mộ

Chương 71: Ngân Lân.

Chương trước Chương sau

Lão Giang vừa bước vào phòng, ánh mắt đầu tiên đã dừng lại trên chiếc đỉnh đang hầm thịt trong lòng , lại sang Ban Ban – khóe miệng còn dính vệt m.á.u chưa kịp lau sạch.

Với bản tính nhạy bén của , chỉ thoáng chốc đã đoán được đại khái chuyện gì xảy ra. Ông nhếch môi cười lạnh:

“Ồ, từ bao giờ lại ‘mượn’ được cái đỉnh quý của lão Hạ thế? Nửa đêm còn ăn khuya à? Muốn thịt tái bảy phần hay ba phần chín?”

“Sư Phụ, chuyện kh như nghĩ đâu…” – vội vàng giải thích.

“Thôi được ,” – Lão Giang khoát tay “Miễn là hai đứa chưa đem lão Hạ ra nấu, thì những chuyện khác ta kh thèm hỏi.”

Rõ ràng hiểu rõ, với một cương thi sống hơn nghìn năm như Ban Ban, việc nó kh hại đã là chuyện đáng mừng lắm . Thế nên kh truy cứu nữa, chỉ ném tờ báo trong tay về phía .

“Xem ! Đây là tờ Thân Báo, lần đầu tiên sau hai mươi năm ra mắt phát hành ấn bản buổi tối!”

Thân Báo vốn là tờ báo phổ biến nhất thời Dân Quốc, vì sáng lập và tổng biên tập dám viết, dám nói, kh xu nịnh quyền quý, nên số lượng bán ra lớn, thường th trẻ em bán báo rong trên đường phố.

Nhưng theo thói quen, Thân Báo hai ngày mới xuất bản một lần, lần đầu tiên th xuất hiện vào buổi tối. Trực giác mách bảo chuyện lớn sắp xảy ra, và quả thật trên báo một tiêu đề khổng lồ:

“SỐT! SỐT! Khai quật Âm Khư! hùng khảo cổ mang về bảo vật quốc gia, Vương triều Thương khiến châu Á kinh ngạc.”

Tiêu đề được in đậm, dường như muốn khắc sâu vào lòng mỗi dân Trung Hoa. Bên dưới còn đăng ảnh “Bình hổ ăn ” một bảo vật đồng đầy ám khí, với hình một con hổ mở miệng máu, chuẩn bị vồ đầu một đứa trẻ.

Bài báo mô tả đây chỉ là một trong muôn vàn bảo vật của Âm Khư, được các hùng khảo cổ mang về bằng nỗ lực và hy sinh vô cùng. Bài báo còn nhắc đến Hậu Mậu trấn quốc do Vương Thương Vũ Đinh đúc cho vợ Phụ Hảo, kèm theo câu chuyện tình yêu đẹp đẽ.

Hình ảnh và lời lẽ trên báo cực kỳ cảm động, kèm theo một số ảnh chụp bởi Lão Giang trong mộ, dù ánh sáng tối nên khó rõ, vẫn đủ khiến dân rung động.

Lão Giang lại báo, vừa xúc động vừa ngỡ như mơ. Lão Giang vỗ nhẹ sau đầu : “Kh mơ đâu. Bảo vật đã giao cho Bảo tàng Bắc Bình, các chuyên gia ngỡ ngàng trước kỹ thuật đúc đồng tuyệt mỹ của tổ tiên chúng ta, vượt xa phương Tây. Chúng ta đã làm được, tên tuổi Kỳ Lân lại vang d giới khảo cổ.”

Báo chí và xã hội dậy sóng, sinh viên trên phố hô to tên các hùng. Bốn nghìn năm Thương được xác thực, còn năm nghìn năm văn hiến của Trung Hoa liệu còn xa?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

đọc mà rưng rưng, tưởng tượng th các đồng đội đã hy sinh, như Bạch Thuỷ, Cừu Tú Tú, Lỗ Bảo Bình, vẫy tay chào từ vách núi. Tất cả đều xứng đáng.

giữ chặt tờ báo, hỏi Lão Giang thể giữ lại kh, gật: “Để làm kỷ niệm.”

cẩn thận đem tờ báo ra ngoài, giữa đêm khuya, trong bóng tối tràn đầy tiếng côn trùng, đặt lên bếp lửa, hạ xuống từng tờ gi, gọi tên từng đã khuất, tưởng niệm họ.

Từng giọt nước mắt lăn xuống, hình dung Bạch Thuỷ đứng trên vách núi, mỉm cười: “Ngày đó, chúng ta rời quê hương, sang phương Tây, kh hối tiếc, chỉ vì khoa học và khảo cổ Trung Hoa!”

Lão Giang đứng sau lưng, hút một ếu thuốc, kh nói lời nào nhưng hiểu, cũng đang tưởng nhớ đồng đội.

Khi lửa tàn, Lão Giang đưa ra một huy hiệu bạc, chạm hình Kỳ Lân sống động, với đuôi rồng móng hổ, như là biểu tượng quyền uy và bảo hộ vận mệnh quốc gia.

“Đây là gì?” run run hỏi.

Ông cười, gắn huy hiệu lên n.g.ự.c : “Từ nay, ngươi là Ngân Lân thứ 108. Nhớ nhiệm vụ: Sinh tử vì quốc, hết sức vì nghĩa!”

cúi đầu, tay vuốt huy hiệu, trong lòng tràn cảm xúc, chìm vào giấc mơ. Trong mơ, nằm giữa một hố chứa đầy bảo vật đồng, xung qu tối đen, chỉ những mặt nạ đồng rêu phong với biểu cảm kỳ dị.

Nhưng lại thể cảm nhận rõ ràng rằng, dưới mỗi chiếc mặt nạ đều một đôi mắt kỳ quái, với vẻ kh ác ý.

Nơi này kh Âm Khư, nhưng giống Âm Khư, cũng là nơi dùng đồ đồng để làm lễ cúng gì đó.

“Lý Kinh Lam!”

Bất chợt, nghe gọi .

chớp nhoáng về phía phát ra tiếng gọi, trong hố lớn lại vang lên một tiếng: “Lý Kinh Lam!”

Từ từ, từ bốn phía đ tây nam bắc đều gọi tên , những giọng nói khi như tiếng mẹ, khi như tiếng thủ lĩnh bộ tộc, khi như giọng lão Giang, khi là giọng của Ngân Linh, thậm chí còn xen lẫn nhiều giọng lạ lùng khác.

“Lý Kinh Lam, khì khì khì.”

Nhưng chẳng tìm th ai cả, cứ thế cô độc một , run rẩy mò mẫm trong hố.

Chẳng bao lâu phát hiện ra chuyện còn ghê rợn hơn: chạm một khuôn mặt được khảm vào thành hố, da thịt vẫn còn độ đàn hồi, thậm chí còn nhiệt độ. l hết can đảm mò trong túi bật lửa ra chiếu, kinh ngạc nhận ra đó thực ra cũng là một chiếc mặt nạ đồng.

mở miệng một cách máy móc: “Lý Kinh Lam, cuối cùng thì con cũng đến!”

Hoá ra, mọi tiếng gọi đều phát ra từ những chiếc mặt nạ đồng bốn bề, những chiếc mặt nạ như vẫn còn sống, phát ra những tiếng thét rùng rợn, khàn đặc, và cuồng loạn.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” chăm chú vào khuôn mặt hét to.

“Ta là tổ tiên của con, Ôn Thao mà.” Khuôn mặt cười méo mó, nhưng đôi mắt thì trống rỗng: “Hãy đến tìm ta, phá bỏ lời nguyền, nếu kh con và cả toàn bộ Trấn Sấm sẽ chết!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...