Khai Phá Cổ Mộ
Chương 74: Chuyện lạ ở Miêu Cương.
Đây là lần đầu tiên nghe tới từ đó.
Qua lời giải thích của lão Giang mới biết, cái gọi là “Kàmmani” chính là vị hôn phu của cô gái Miêu Cương. Ở những bộ tộc mẫu hệ trên dãy núi kia, phụ nữ được tôn trọng, chỉ từng cứu mạng họ mới tư cách trở thành Kàmmani.
Bởi thể cứu mạng trong hoàn cảnh hiểm nghèo, ngoài tình nghĩa còn một ểm quan trọng nhất: mạnh mẽ đủ để bảo vệ. Chỉ những đàn như vậy mới thể chiếm được lòng một cô gái Miêu Cương.
“Nhưng mà… nhõi con à.” lão Giang thở dài, “mày tuyệt đối đừng ý nghĩ gì với Ngân Linh Nhi , nếu để Miêu Cương biết thì khốn to .”
“Tại ?” tò mò hỏi.
Lão chỉ cười lạnh, đáp: “Vì nơi đó khép kín, hàng trăm năm nay chỉ cho phép nội tộc kết hôn. Nếu ngoài trở thành Kàmmani, để giữ cho dòng m.á.u Miêu được thuần khiết, những kẻ cùng theo đuổi sẽ phát động cuộc săn – họ sẽ quyết sống c.h.ế.t thách thức đó, cho tới khi c.h.é.m đầu y mang về.”
“Ai mang cái đầu về, đó sẽ thành Kàmmani mới.”
Nói tới đây, lão Giang chằm chằm : “Đừng tưởng ta kh biết m mưu tính non nớt của mày, giờ biết sợ chưa, thằng nhỏ?”
“Thưa sư phụ!”
Đây là lần đầu tiên thật lòng gọi lão Giang là “sư phụ” một cách xuất phát từ tận đáy lòng.
“Khi trốn khỏi Trấn Sấm, con vốn kh nghĩ sẽ còn sống. Nhưng bây giờ con đã gia nhập Kỳ Lân, trở thành trấn trưởng của Trấn Sấm, lại còn một vị sói tướng Đại Thương để sai khiến. Làm sư phụ biết được rằng một ngày nào đó, con sẽ kh mạnh đến mức thể lật cả trời lên?”
“Ngân Linh là một cô gái tốt… tốt. Con sẽ kh thể đứng cô trở thành c cụ sinh sản của Miêu Cương.”
Ánh mắt lão Giang khẽ chấn động, dường như kh ngờ lại dám nói ra những lời vô úy như vậy.
“Mày còn non lắm. Mày biết nơi đó đáng sợ đến mức nào kh? Ở Miêu Cương hai thế lực: Hắc Miêu và Bạch Miêu. Miêu tộc giỏi hạ cổ, còn Hắc Miêu thì tinh th thuật vu. Ai bị họ để ý đến, thường sẽ trở thành vật hiến tế cho tử thần.”
“Khi ta còn trẻ, từng tận mắt chứng kiến một nữ cổ sư Bạch Miêu truy sát một kẻ phụ tình. Gã đó vốn là một thương nhân khắp nơi, dáng vẻ bảnh bao, miệng lưỡi trơn tru. th một cô gái Miêu ngây thơ, xinh đẹp nên dụ dỗ cô phá giới, sau đó lẳng lặng bỏ trốn. Ngày hôm sau, trong hành lý của xuất hiện một con rết bảy màu. Mày biết đó là gì kh? Đó là thư c.h.ế.t – lời tuyên án của Bạch Miêu cổ sư. Ai th rết bảy màu, ba ngày sau chắc c chết.”
“Sau đó gã thương nhân tìm mọi cách ném con rết , đập c.h.ế.t nó bằng đá nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, con rết bảy màu vẫn bò bên gối, dữ tợn như cười nhạo .”
“Đến ngày thứ ba, chết. Toàn thân nổi đầy nốt đỏ và mụn nước, mà rợn . Từ khi đó, ta đã hiểu: dù mày dám lật bàn của Diêm Vương, cũng đừng dại mà chọc vào đàn bà Miêu Cương.”
“Huống chi, thân phận của Ngân Linh đặc biệt. Cụ thể là gì thì bây giờ mày chưa đủ tư cách để biết. Nhưng ta thể chắc c rằng, chỉ cần Bạch Miêu hay Hắc Miêu biết mày trở thành Kàmmani của cô bé, sẽ hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn cổ sư như ta từng gặp khi trẻ, đuổi g.i.ế.c mày kh dứt!”
“Đến lúc đó, đừng nói là mày một con cương thi ngàn năm, hay cả Trấn Sấm làm chỗ dựa thì bầu bạn với mày chỉ còn là vô số loài côn trùng mà ngay cả Bách khoa toàn thư côn trùng học cũng ghi kh hết!”
Khoảnh khắc đó, như th vô số loài trùng độc đang bò về phía , hình dạng ghê rợn, dày đặc đến mức che kín cả bầu trời!
Ngân Linh …Rốt cuộc cô là ai?
Tại lại kh xứng để biết thân phận của cô?
Tại chỉ vì trở thành Kàmmani của cô mà sẽ bị cả ngàn cổ sư đuổi giết?
kh kìm được rùng , muốn mở miệng nói gì đó thì phát hiện lão Giang đã xa, chỉ còn bóng lưng đang dần khuất.
Bên tai, tiếng chu bạc khẽ vang lên, trong trẻo mà xa dần… Lão Giang nói đúng, trong thế giới mà chưa từng chạm tới, vẫn còn quá yếu!
Trái tim đang xao động bỗng trầm xuống. chợt hiểu ra nỗi khổ của Ngân Linh, lẽ cô lạnh nhạt với chỉ để bảo vệ .
Nhưng… vẫn th kh cam lòng?
Những ngày sau đó, kh chủ động đến tìm cô nữa, cũng kh nói một lời về chuyện muốn thăm.
chỉ cố gắng dồn sự chú ý sang chuyện khác vì còn một việc quan trọng hơn: dạy Ban Ban trở thành “”.
Ban Ban kh biết nói, chỉ thể cắn ngón tay viết chữ bằng máu, mà toàn là chữ giáp cốt. Bình thường thì kh , nhưng nếu gặp nguy hiểm, chờ nó viết xong thì khi cả bọn đã c.h.ế.t sạch.
Dạy nó nói chuyện là việc cấp bách!
Phần lớn chữ Hán bây giờ đều tiến hóa từ giáp cốt văn. liệt kê ra những chữ cơ bản nhất, vừa lược bỏ nét thừa, vừa giảng giải cách chúng biến đổi thành chữ hiện đại, vừa đọc rõ từng âm.
“Đây là chữ Lý, ban đầu chỉ loại quả kết vào mùa xuân, nên chữ giáp cốt ‘Lý’ tr như một trái cây treo trên cành.”
“Chỉ cần giản hóa phần dưới , sẽ thành chữ như bây giờ.”
“Lý là họ của ta. Ta tên là Lý Kinh Lam. Khi ngươi gặp nguy hiểm, hoặc cần ta, hãy gọi tên này.”
chằm chằm Ban Ban, kiên nhẫn giải thích từng chữ. Nó nghe mà như kh hiểu, đôi mắt dã tính ánh lên sắc x nhạt, gương mặt hoang dại đầy nghi hoặc.
“Đọc theo ta: Lý.”
“U…”
“Kh ‘u’, là Lý…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-74-chuyen-la-o-mieu-cuong.html.]
vừa nói vừa ra hiệu. Kh biết là do xưa vốn chậm hiểu, hay vì cái đầu của nó sau ba ngàn năm đã hóa cổ vật mà mất hai ngày trời mới dạy được nó nhớ tên .
“Lý… Kinh… Lam, chủ nhân.”
Khi nghe nó lắp bắp đọc xong, xúc động suýt khóc, định lao tới ôm l nó, thì nó lại ngửa mặt tru dài. Cổ họng dài nuốt ực một cái, hai mắt phát sáng x biếc, đảo qu khắp nơi biết ngay là nó đói .
Thôi vậy, lại mang m đồng đại dương cuối cùng ra căng-tin đổi thịt . Dạy nó làm , con đường này còn dài lắm…
Khi xách ba cân thịt bò sống về, thì Ban Ban đã biến mất. vừa gọi vừa tìm khắp nơi, ai ngờ đúng lúc , phía sau bỗng xuất hiện một bóng . Chưa kịp phản ứng, đôi tay kia đã bịt mắt lại.
“Ban Ban? Đừng”
Chữ “đừng” còn chưa kịp thốt ra, đã nhận ra gì đó sai. Ban Ban ít khi trêu đùa , hơn nữa qu nó luôn hơi thở hoang dã, nặng mùi m.á.u và cương khí. Nhưng đôi tay này mềm mại yếu ớt, lại thoang thoảng hương con gái.
“Đoán xem ta là ai? Đoán đúng thưởng nha.” Giọng đó cố ý kéo cao, nhưng vẫn kh giấu được vẻ nghịch ngợm.
Là cô ? Cô đã khỏe ? Còn chủ động tới tìm ?
Hàng loạt dấu hỏi hiện lên trong đầu, nhưng kh dám mở miệng.
“Hừ, đồ ngốc này, xem đây là gì?”
Ánh sáng trở lại, trước mặt là một hìng nhỏ làm bằng đường giống hệt Ngân Linh.
Cô bé đường nhỏ kia dáng vẻ vô cùng ngộ nghĩnh, một cô gái nhỏ tinh nghịch, kiêu ngạo, đâu cũng nhảy tưng tưng, sau lưng còn đeo một cái giỏ tre to gần bằng .
“Chẳng nó vỡ ?”
Trong khoảnh khắc , vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, gần như theo bản năng quay đầu lại.
Đập vào mắt là một khuôn mặt khiến tim khẽ run lên cô đứng trong ánh nắng, những sợi chu bạc nhỏ trên tay chân phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Là Ngân Linh.
Lúc này khuôn mặt cô bé hồng hào, kh còn chút yếu ớt nào như khi nằm trên giường bệnh, đôi mày cong cong, mắt sáng rực, khóe môi cong lên như một con hồ ly nhỏ vừa giở trò thành c.
cẩn thận nhận l con đường, sợ làm nó vỡ lần nữa, kh kìm được hỏi cô làm dán lại được vậy.
“Hừm,” Ngân Linh hất cằm, giọng vừa mềm vừa ngọt, “trên đời này việc gì làm khó được bản cô nương ?”
“ ều… vừa đoán sai ta là ai, làm ta giận đó nha.”
Cô bé nở một nụ cười tinh quái: “Phạt một chút, để Mao Mao gãi ngứa nhé, gãi chỗ nào thì hay nhỉ?”
Vừa dứt lời, cô lắc cổ tay, chu bạc leng keng vang lên bên tai , dường như còn nghe th một câu chú lạ lùng, từ tay áo cô bay ra một con trùng nhỏ màu x.
Đây là lần đầu tiên th rõ hình dạng của Mao Mao thì ra chính nó là con “bọ gãi ngứa” khiến mất mặt lần trước.
Trêu chọc chỗ khác thì thôi , đằng này con bọ lại bay thẳng về phía hạ thân của , lượn qua lượn lại qu quần và m.
“Này! Mau gọi nó về! Kh khéo tuyệt tự tuyệt tôn bây giờ đó!” hoảng hốt ôm chặt l quần .
Ngay lúc , bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng “Ầm!” dữ dội, như sấm nổ giữa trời quang. Cánh cửa ký túc xá bị hất tung, một luồng sát khí ập vào khiến ta nghẹt thở.
Xong chẳng lẽ là Ban Ban trở lại?
Cùng lúc đó, chiếc giỏ tre sau lưng Ngân Linh Nhi cũng rung lên dữ dội, như cảm nhận được sự xuất hiện của kẻ thù.
“Dừng tay lại…”
Chưa kịp nói xong, một bóng cao lớn đã c trước mặt . Trong mắt tràn ngập sát khí, móng tay nh chóng dài ra, sắc nhọn như móc câu. Con trùng nhỏ vừa định trêu chọc đã bị vung một vuốt hất bay.
Ngân Linh hét toáng lên: “Kh được làm hại Mao Mao!”
Cô vừa định gọi thêm cổ trùng khác thì động tác đã bị một luồng sát khí nặng nề ép chặt. Cả cô bị bóp cổ, dán chặt lên tường.
Khoảnh khắc , cô giống hệt một chú thỏ nhỏ yếu ớt, trên mặt tràn đầy sợ hãi. Còn Ban Ban thì đứng sừng sững như một vị thần chiến tr, giữ nguyên tư thế bóp cổ , miệng chậm rãi nói ra m tiếng ngọng nghịu:
“Lý… Kinh… Lam, chủ nhân, bảo vệ.”
Hai chân Ngân Linh lơ lửng, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt, gần như kh thở nổi nữa.
Đến lúc này mới thực sự hiểu được sức mạnh của Ban Ban trước thứ sức mạnh tuyệt đối , đám phàm nhân như chúng căn bản kh cách nào chống cự nổi…
Chưa có bình luận nào cho chương này.