Khai Phá Cổ Mộ
Chương 75: Cha và mẹ từ trên trời rơi xuống.
“Ban Ban, dừng lại ngay!”
Ngân Linh dần ngừng giãy giụa, l tóc dựng đứng hết cả lên, sợ rằng chuyện nghiêm trọng sẽ xảy ra.
Lúc này suýt khóc, vội vàng nắm l cánh tay Ban Ban kéo ra ngoài. Nhưng làm chống lại sức mạnh khổng lồ này đây?
“Dừng lại… Chủ nhân bảo dừng lại.”
May mắn thay, Ban Ban vẫn nghe lời. Nó quay đầu lại một cách cứng ngắc. Đôi mắt sói màu x biếc vẫn còn vẻ bỡ ngỡ, nhưng sát khí tỏa ra qu đã dịu vài phần.
cố gắng ra hiệu bằng tay: “Cô là bạn , chúng chỉ đang đùa thôi mà.”
“Ù…” Ban Ban nghiêng đầu, đôi l mày hình kiếm cau lại, như đang suy nghĩ.
Chết , thằng này hoàn toàn kh hiểu.
Trong lúc cấp bách, nảy ra một ý, đưa hai ngón cái chạm nhau, tạo thành động tác tình cảm, kh quên chỉ vào bản thân, chỉ vào Ngân Linh.
Cuối cùng, cái đầu cứng như gỗ của Ban Ban cũng tỉnh ra, bu tay ra khỏi Ngân Linh ngay lập tức.
Ngân Linh mềm nhũn dựa vào tường, thở hổn hển, trên cổ trắng nõn hiện rõ một vệt thâm đỏ do bị siết. giật kinh hãi, nếu chậm thêm một bước nữa hậu quả sẽ khôn lường!
Nhưng Ban Ban lại liếc mắt về phía Ngân Linh. sợ thằng này lại làm trò gì khác, chẳng còn bận tâm chuyện nam nữ, lập tức ôm Ngân Linh vào lòng.
Lúc này, mày của Ban Ban mới thật sự thư giãn, đôi mắt sâu thẳm cũng lóe lên ánh sáng dịu dàng.
vừa định nói vài lời trấn an Ngân Linh, thì một tiếng lí nhí vang lên: “Mẹ…”
Cái gì, Ban Ban gọi Ngân Linh là mẹ ? Điều này khiến cả và Ngân Linh như bị sét đánh ngang tai, miệng há hốc.
“Nói lại lần nữa xem?”
kh tin nổi Ban Ban, thì th nó bối rối mở miệng: “Cha!”
Trời ơi, một mẹ còn chưa đủ, giờ lại thêm một cha?
và Ngân Linh nhau tròn mắt, hoàn toàn kh thể tin những gì vừa xảy ra. Sau nửa phút sửng sốt, Ngân Linh đỏ mặt tát một cái: “Lý Kinh Lam, rốt cuộc dạy nó cái gì vậy hả?”
“… chẳng dạy gì cả mà.”
Cần biết đây là lần đầu tiên Ban Ban chủ động nói chuyện, biết đâu mà đoán trước được chuyện này.
“ đúng là một tên xấu xa, biến thái, hắc ám, hắc, hắc, hắc hôi hám!”
“Để giải thích mà.” ôm mặt nóng rát, vừa muốn khóc vừa cười.
“Kh nghe, đàn quả thật chẳng ai tốt cả.”
Đến một ngày sau mới biết, hóa ra lúc trước Ban Ban hiểu nhầm cử chỉ của . Cử chỉ này ở thời hiện đại mang ý nghĩa yêu thương gắn bó, nhưng ở thời Thương lại tượng trưng cho việc truyền t nối dòng!
Cộng thêm những ký ức của Thương triều thức tỉnh sau ba ngàn năm ngủ say, Ban Ban đã lầm tưởng rằng và Ngân Linh chính là Vũ Đinh và Phụ Hảo, th qua hành động kh thể mô tả mà sinh ra nó.
Tiếng “cha mẹ” cũng theo đó mà thốt ra.
ấp úng muốn giải thích với Ngân Linh , nhưng Ngân Linh chỉ hừ một tiếng, đột nhiên tiến đến trước mặt Ban Ban.
Lúc này, Ban Ban đã kh còn chút sát khí nào, như một con sói đế vương cao lớn ngồi cạnh cửa, chân tay cũng kh dám động, dường như thật sự coi Ngân Linh là mẹ .
“Linh Nhi, Ban Ban chỉ là xác sống, trí tuệ kh cao, chuyện hôm nay đừng để ý quá!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-75-cha-va-me-tu-tren-troi-roi-xuong.html.]
Dù cũng hơi tức với Ban Ban, nhưng sợ Ngân Linh kể chuyện Ban Ban tấn c con với Hạ Lan Tuyết, khiến nó bị đuổi , nên lòng cứ hồi hộp kh yên.
Ngân Linh chớp đôi mắt to tròn đầy tò mò, quay qu Ban Ban ba vòng trái, ba vòng : “ chính là ‘bánh ú lớn’ mà Lý Kinh Lam mang về từ Âm Khư à?”
a
Ban Bn phát ra tiếng “ừ ừ” từ cổ họng, chẳng biết muốn nói gì, đành thay nó trả lời.
Bỗng Ngân Linh đưa tay, ấn nhẹ vào n.g.ự.c Ban Ban: “Kh tệ, khá chắc c, vậy từ nay gọi là ‘bánh ú lớn’ nhé!”
chút kh hiểu hành động của Ngân Linh, cô chẳng đang tức ? Nhớ rằng cô là “thùng thuốc súng” của Kỳ Lân, vô lý cũng làm loạn.
“ định đánh lại , nhưng đã gọi , hôm nay tha cho .”
Ngân Linh nhướng đôi l mày hình lá liễu, mắt cười cong cong. Gì cơ? Đây vẫn là Ngân Linh hay báo thù hả?
Ngân Linh giải thích: “Ở Miêu Cương, chúng vốn tôn thờ kẻ mạnh, ai càng mạnh càng được tôn trọng. Bánh ú lớn mà thật sự chiến đấu, e rằng còn mạnh hơn sư phụ của và lão Giang kh đứng đắn kia nữa, Lý Kinh Lam, thật sự đã tìm được báu vật.”
Nghe th hai chữ “Miêu Cương”, hơi lúng túng, nhưng vẫn lẩm bẩm nhỏ: “ cũng giỏi mà, đúng kh?”
Nhưng tội c.h.ế.t thì tránh được, tội sống thì khó thoát, Ngân Linh nói cô thể kh tố cáo, nhưng mượn Ban Ban chơi vài ngày, chữa bệnh cả tháng khiến cô sẽ phát chán , muốn dẫn Ban Ban bắt chim, còn dạy nó nói chuyện.
vui vẻ đồng ý, háo hức giao nhiệm vụ khó khăn này cho Ngân Linh, còn tiếp tục nghiên cứu Nguyên tắc Khí trong 36 quyết rời núi lấp biển, những chỉ dẫn trước đây của lão Giang vẫn chưa nắm hết.
Nửa tháng sau, sự nghiệp làm cô giáo của Ngân Linh bắt đầu kết quả, Ban Ban đã thể nói một vài câu tiếng Hán đơn giản, ví dụ: “Đói, ăn thịt.”
nữa: “Mẹ đẹp quá.”
nữa: “Cha là đại lưu m.”
Ngân Linh kh chỉ cố tình trêu chọc Ban Ban, còn dụ nó xin lỗi Mao Mao. Dĩ nhiên, Ban Ban kh hiểu nhiều câu, ví dụ nó cứ nghĩ “đại lưu m” là “đại chiến thần”.
“ giỏi kh?”
Ngân Linh muốn Ban Ban trình diễn kết quả học tập với , th nó nói m câu th dụng trôi chảy, thật sự th cách dạy của cô hiệu quả.
Ngân Linh ngoắc mũi hồng, kiêu hãnh vô đối: “Kh xem ai dạy kìa.”
Bỗng cô nhớ ra ều gì, đổi giọng: “Nhưng Ban Ban thật sự hơi ngốc, biết kh, con vẹt nuôi ở Miêu Cương chỉ vài ngày đã cãi nhau với kh thua kém, nửa tháng mà tức đến mức cả bản muốn đem nấu c.”
“Con vẹt đó tài năng phi thường mà.” cười ngượng.
Dù cũng kh thể thừa nhận trí th minh của Ban Ban thua một con chim, chỉ thể nói thua ba nghìn năm.
Ngân Linh quay lại, đôi mắt sáng rõ phản chiếu hình bóng : “Đúng , Lý Kinh Lam, kẹo của mua ở đâu?”
nói: “Ở hẻn Học Vệ , thành phố Bắc Bình, còn nhiều món ăn vặt nữa, cô chắc sẽ thích.”
Quả nhiên, vừa nghe đồ ăn ngon, mắt Ngân Linh sáng lên, cả hớn hở, kéo ngay.
Bỗng vạt áo bị kéo lại, Ban Ban, nó cũng muốn cùng.
qu một lượt, bỗng nhận ra quần áo cũ của với nó quá nhỏ, chật chội quấn qu , thật sự giống như bánh ú ngày Tết Đoan Ngọ.
“Vậy chúng ta cùng , tiện thể tìm thợ may sửa lại cho , nhưng ba quy tắc nhé! Kh chạy lung tung, kh giựt đồ, kh tru như sói.” ra hiệu cảnh cáo Ban Ban.
“Ừ!”
Ban Ban gật đầu vui mừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.