Khai Phá Cổ Mộ
Chương 76: – Ngải Bọ Rết Phá Dung Nhan.
Chúng lập tức lên đường đến thành Bắc Bình. biết rằng suốt quãng thời gian vừa bị nhốt trong Kỳ Lân , cảm giác chẳng khác nào bị giam lỏng trong một tòa nhà kín mít; vừa ngửi th kh khí bên ngoài, và Ngân Linh đều vui mừng reo hò, như chim sổ lồng.
Nhưng với Ban Ban thì đây là lần đầu tiên ra ngoài, khiến lo đứng ngồi kh yên suốt dọc đường!
Nó tr chẳng khác nào một vệ sĩ riêng của hai chúng , thỉnh thoảng lại lạnh lùng đảo mắt quan sát xung qu, kh cho ai đến gần nửa bước. Đến cả một bé bán báo ngang qua cũng bị nó trợn mắt nhe răng dọa cho òa khóc.
nói với nó kh biết bao nhiêu lần rằng bên ngoài kh nguy hiểm, nó vẫn kh chịu nghe, đành mặc kệ.
Ngân Linh thì một lòng nghĩ đến quán kẹo kéo, vừa đến hẻm Học Vệ, liền dẫn cô đến tìm làm kẹo kẹo lần trước.
Kh ngờ làm kẹo vẫn còn nhớ , Ngân Linh từ đầu đến chân, kinh ngạc nói: “Chà, đúng là cô bé xinh xắn mang giỏ tre lớn trên lưng thật này!”
Xem ra lần trước nhờ làm hình dáng kẹo quá kỳ quặc nên vẫn nhớ mãi.
“Chú à, kẹo của chú làm giống quá, lần này cháu đặc biệt đến ủng hộ thêm nè.”
Miệng lưỡi Ngân Linh ngọt như mật, khiến thợ kẹo cười toe toét kh khép nổi miệng.
Cô bảo thợ làm cho mỗi một cây kẹo, theo dáng của và Ban Ban. Ông thợ kẹo vung tay hào sảng:
“Kh thành vấn đề!”
Thế nhưng khi th Ban Ban, đôi mắt lập tức sáng lên:
“, Trương làm kẹo, mở tiệm ở đây ba mươi năm, đây là lần đầu tiên th một trai oai phong lẫm liệt đến vậy! Dáng dấp đường hoàng, khí chất võ tướng. Nếu sinh vào thời xưa, kh phong vương thì cũng làm tướng quân, mà xem tướng thì… chắc thuộc mệnh sói đ!”
Trong lòng “thình thịch” một tiếng lão già này cũng chuẩn quá mức !
Ban Ban thì chẳng hiểu ta đang nói gì, đôi mắt trừng trừng dán chặt vào bàn tay của thợ kẹo, cứ như thể chỉ cần đối phương hơi động là sẽ rút d.a.o ra đ.â.m vậy.
Ông thợ kẹo nh đã nặn xong hình kẹo của . Vừa đưa qua, Ngân Linh đã nh tay giật l, miệng cười rạng rỡ: “Hừ, cháu là trả tiền, tất nhiên là của cháu !”
Đúng là một cô gái nhỏ ngang ngược!
Đến khi làm hình cho Ban Ban, thợ lại cực kỳ cẩn thận, gần như tốn gấp đôi thời gian mới hoàn thành. Mũi cao, tóc bu dài, hai hàng l mày kiếm nghiêng chéo vào thái dương, trong đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ra khí thế oai hùng như vị tướng sinh ra nơi sa trường.
Một tượng kẹo màu nâu vàng được hoàn thành như thế, ánh lên trong nắng, lớp “giáp” trên còn sáng loáng như thật.
“Chú ơi, chú làm giống quá! Còn nặn cho Bánh Ú Lớn một bộ áo giáp nữa kìa!”
Ngân Linh vừa cười vừa vỗ tay khen ngợi.
Ông thợ kẹo vuốt chòm râu, tự hào nói: “Thế mới xứng với khí chất của ta chứ.”
Ngân Linh đưa cây kẹo cho Ban Ban. Ban Ban kẹo, lại , vẻ thắc mắc thứ này là gì mà lại giống đến thế?
“Ăn được đó.” – vừa nói vừa ra hiệu, chỉ miệng chỉ cây kẹo.
Ban Ban nghe lời, l.i.ế.m một cái, đôi mắt lập tức sáng rực lên, th ngon quá, liền “rắc rắc” nhai l nhai để.
Chưa đến m hơi đã gặm sạch cây kẹo của .
Còn Ngân Linh thì cầm cây kẹo hình , vừa vừa liếm, đúng là đồ ham ăn th món gì ngon là chẳng bước nổi nữa.
Dọc con hẻm, cô ăn hết một lượt nào kẹo hồ lô, thạch lạnh, bánh sữa, bánh đậu x..
còn mua cho Ban Ban một bó xiên nướng thật to, dặn rõ chỉ cần tái thôi, vì thích ăn thịt sống.
Lúc trời đã lạnh, chẳng bao lâu nữa là tuyết. Chúng định trưa nay ghé Đ Lai Thuận ăn lẩu cho ấm . Ai ngờ đ nghịt, chẳng còn chỗ ngồi, bèn bảo Ngân Linh ở lại xếp hàng, còn dắt Ban Ban đặt may quần áo.
Ngân Linh đồng ý ngay.
Tiệm may Lão Từ nổi tiếng khắp khu này, nhiều tiểu thư khuê các đều đặt áo dài ở đây. Vừa khi dẫn Ban Ban bước vào, cả tiệm lập tức im bặt mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng , chính xác hơn là về phía .
Ban Ban cảm nhận được ánh đó, lập tức c ra sau, dáng như đang cảnh giác bảo vệ, nhưng rõ ràng, đám phụ nữ kia chỉ đang… mà thôi.
Lão Từ hồ hởi tiến lên tiếp đón, hỏi đặt đồ cho ai, liền chỉ vào Ban Ban. Thế nhưng khi đo cho , Ban Ban liền cảnh giác lùi lại, vội thì thầm vài câu bên tai, bảo ngoan ngoãn đứng yên.
Ban Ban nhăn nhó , cuối cùng cũng nghe lời.
“ trai này dáng cân đối nhất mà từng th – đúng là thân hình trời sinh để mặc đẹp!” – Lão Từ tán thưởng, giới thiệu cho một mẫu áo tây cổ đứng màu trắng.
l bạc ra đặt cọc, dặn nửa tháng sau quay lại l.
Vì thời gian đợi lâu, lại mua luôn cho một bộ quần áo may sẵn. Ban Ban kh biết thay, nên dẫn vào phòng thử đồ giúp.
Khi thay xong, thừa nhận đúng là dáng trời cho.
Bộ quần áo trung sơn đen ôm sát làm giảm bớt vài phần sát khí, lại tăng thêm vẻ oai hùng.
Vai rộng, lưng thẳng, những đường cong mạnh mẽ của cơ thể nổi bật rõ dưới lớp vải, bộ quần áo nghiêm chỉnh kia bị mặc ra thứ khí chất hoang dã đến kỳ lạ.
Một quý phu nhân ăn mặc thời thượng trong tiệm lập tức bị thu hút, định tiến lại bắt chuyện.
Nhưng Ban Ban liền trừng mắt, gầm lên một tiếng khiến bà hoảng hốt lùi m bước, như thể bà vừa xâm phạm lãnh địa của .
phụ nữ khựng lại, sau đó liếc một cái đầy ẩn ý, khẽ nói nhỏ: “Hóa ra là được nuôi làm tiểu c tử à…”
Câu nói nhỏ nhẹ nhưng lọt thẳng vào tai . Nghĩ lại mọi chuyện – Ban aạn luôn che chở , kh cho ai lại gần, mà lại trả tiền, lại còn giúp thay đồ –đúng là… tr hơi giống như “một sở thích đặc biệt nào đó”.
chẳng biết nên giải thích thế nào, đành kéo nh chóng rời khỏi đó. Nhưng ngay lúc chúng ra cửa, Ban Ban bỗng khựng lại, như cảm nhận được ều gì nguy hiểm.
lập tức đảo mắt quan sát xung qu, đẩy trở lại trong tiệm, giọng khàn trầm: “Cẩn thận! Địch tập kích!”
Địch tập kích?
sững , chẳng hiểu gì cả.
Ban Ban đã đứng chặn ngay cửa, toàn thân căng như dây cung, chuẩn bị nghênh chiến.
Một chiếc xe hơi ford từ xa chậm rãi chạy đến, vừa vào tầm mắt, toàn thân liền siết chặt cơ bắp.
Ngay khi định lao ra “chém”, vội kéo lại: “Hiểu lầm! Hiểu lầm thôi mà!”
tưởng chiếc xe đó là chiến xa tiên phong của địch. Thời Âm Thương, chỉ khi hai quân giao chiến mới xuất hiện xe đồng chiến trận. Khi , số lượng chiến xa thường quyết định cán cân tg bại.
kiên nhẫn giải thích cho biết xe bây giờ khác với chiến xa xưa, dặn nhớ kỹ quy ước mọi chuyện đều nghe chỉ huy.
Ban Ban hiểu được đôi chút, nhưng vì là một xác sống tuyệt đối trung thành, nghe nói “đừng động” thì sẽ đứng yên, nghe “lùi” thì sẽ rút ngay.
Khoảnh khắc , dần hiểu ra ý nghĩa thật sự của hai chữ “chủ nhân”…
Phía Ngân Linh chờ mãi, cuối cùng cũng được một chiếc bàn gần cửa. Gió lạnh thấu xương, từng nhóm tụ lại ăn lẩu, cười nói, cụng rượu ấm cả kh gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/khai-pha-co-mo/chuong-76-ngai-bo-ret-pha-dung-nhan.html.]
Khi chúng đến, nồi đồng đã được bày sẵn, hương nước dùng nghi ngút, thơm đến nao lòng.
gọi sáu đĩa thịt dê tươi, nghiêm túc nói với Ngân Linh và Ban Ban:
“Đừng tưởng lẩu là món đơn giản nhé, ăn đúng cách mới ra vị ngon thật sự. Bỏ sai bước thôi là mất một phần hương vị .”
“Thật kh đó?” – Ngân Linh chống cằm, nửa tin nửa ngờ.
mỉm cười, gắp một lát thịt mỏng thả vào nồi đồng sôi sùng sục:
“Nghe nói món thịt dê nhúng này là do Thành Cát Tư Hãn nghĩ ra. Khi dẫn quân chinh chiến khắp nơi, kh tiện nấu nướng, một lần tình cờ cho lát thịt vào nước sôi, phát hiện ra hương vị vừa mềm vừa thơm. Từ đó, cách ăn này lan khắp vùng Bắc Bình.”
“Đến ngày nay, món lẩu thịt cừu cũng đã đủ thứ quy tắc: nồi chọn loại lòng lớn, than là loại gỗ quả ít khói, nước chấm nhất định hoa hẹ với tương mè, nước dùng chỉ nên là nước trắng sôi lăn tăn, đúng như câu ‘nước trắng sôi sùng sục, giao tình quân tử’.
Còn thịt, sành ăn đều chọn phần đùi sau, thêm mỡ thăn, cổ, sườn, và nạc vai, mỗi phần một đĩa. Thịt nhúng đúng ba giây là vớt, mùi vị đó mới gọi là chuẩn vị.”
Nói xong, chợt nhận ra kh khí trên bàn gì đó kh đúng! Ngân Linh há hốc miệng sang Ban Ban bên cạnh, ánh mắt như thể th yêu quái.
Mà Ban Ban thì đang l tay chùi cái miệng bóng loáng, còn ợ một tiếng rõ to.
Thì ra trong lúc mải mê giảng giải cách ăn, cái tên này đã… nuốt sạch sáu đĩa thịt cừu sống! Ăn một cách gió cuốn mây tan, chẳng để lại miếng nào, thậm chí còn liếc sang đôi đũa trên tay bằng ánh mắt sáng rực x lè.
“Tội trời, tội đất thật mà!” – nghiến răng, miếng thịt đầu tiên cũng là miếng cuối cùng vừa nhúng chín, vội nhét ngay vào miệng. Và trong lòng thề thốt: từ nay về sau, tuyệt đối kh bao giờ dắt Ban Ban ra ngoài ăn nữa!
vừa định gọi thêm m đĩa thịt thì th đám thực khách xung qu bỗng chen chúc chạy sang phía đối diện – chỗ nhà hàng Tây – để xem náo nhiệt.
Ngân Linh tò mò, liền đứng hẳn lên ghế sang. Thì ra, bên kia một c tử ăn mặc chỉnh tề, tóc chải vuốt bóng mượt, đang quỳ gối cầu hôn một cô gái.
Cô gái mặc bộ đồng phục học sinh thời Dân Quốc màu lam nhạt, tóc bu nửa vai, dịu dàng đoan trang, lại thêm chút vẻ yếu mềm khiến ai cũng động lòng.
C tử kia nâng trên tay một bó hoa hiếm, một gối quỳ xuống, khiến Ngân Linh tròn mắt xuýt xoa: “Wa, lãng mạn quá !”
cũng vươn cổ theo.
Lẽ ra trong cảnh tượng c khai tỏ tình như vậy, cô gái cảm động chứ, nhưng lại nhận ra gương mặt cô đầy bối rối. Ngón tay cô siết chặt vạt áo, dáng vẻ căng thẳng, thấp thỏm.
Điều kỳ lạ là, thỉnh thoảng cô lại liếc sang chỗ chúng . Mà rõ ràng, chúng quen cô đâu!
“Ai da, nóng quá!”
Đúng lúc đó, bồi đang châm thêm nước sôi vào nồi lẩu chẳng may để vài giọt b.ắ.n ra ngoài, làm Ngân Linh kêu khẽ một tiếng.
“Xin lỗi, xin lỗi cô nương.”
bồi cúi đầu rối rít xin lỗi, nhưng ánh mắt lại cứ lén sang nhà hàng bên kia. lập tức hiểu ra ều gì đó, liền hỏi: “ quen cô gái à?”
“À… …”
ta lúng túng như bị nói trúng tim đen.
Lúc này mới để ý, gã bồi này mặt mũi thư sinh, vẻ nho nhã, chỉ là động tác vụng về, rõ ràng mới làm nghề này kh lâu.
Sau khi gặng hỏi, ta thở dài:
“Cô tên Lộ Lộ, là bạn học cùng trường Bắc Bình với . nghĩ chỉ cần chịu khó làm thêm vài việc, tích góp một chút, là thể cho cô hạnh phúc. Nhưng cuối cùng, mười lần nỗ lực của cũng chẳng bằng một bánh xe hơi của Vươngc tử kia.
Nếu cô chọn Vương c tử, ít ra còn thể sống sung sướng, kh chịu khổ cùng . lẽ chỉ như vậy, Lộ Lộ mới hạnh phúc…”
Nghe xong, khẽ lắc đầu:
“Kh đâu. Hạnh phúc hay kh, kh do quyết định, mà là do chính cô gái .”
Ngân Linh nghe vậy, đôi mắt sáng lên tinh nghịch, sờ nhẹ mũi nói: “Chuyện này đơn giản thôi! Kiểu này thì để Lục Lục ra tay là chuẩn nhất!”
“Lục Lục?” – bồi ngơ ngác, lại Ngân Linh , chẳng hiểu cô nhóc định làm gì.
Ngân Linh chỉ cười: “Đừng hỏi nhiều, mau l cho ta một bát rượu trắng.”
Khi bát rượu được mang tới, cô nhẹ vỗ lên chiếc giỏ tre sau lưng, bàn tay trắng như ngọc khẽ lướt qua miệng bát.
“Cô nương… cô đang làm ảo thuật ?” – bồi ngẩn hỏi.
Ngân Linh chỉ liếc , ra hiệu: “Lý Kinh Lam, mau đem bát rượu này hắt lên mặt cô gái kia.”
“Cô ên à? Giữa chốn đ như vậy, làm thế chẳng muốn c.h.ế.t ?” – phản đối kịch liệt. bồi cũng nổi giận, tưởng cô bé này cố tình muốn bêu xấu trong lòng .
“ bảo thì , kh thì thả Mao Mao ra cắn !” – cô hầm hừ đe dọa, quay sang bồi bàn:
“Còn nữa, muốn giữ thương thì ngoan ngoãn đứng yên mà xem. Mọi chuyện sẽ sớm sáng tỏ thôi!”
Bị cô ép, đành cắn răng chen vào đám đ, hắt mạnh bát rượu về phía cô gái. Một tiếng kêu “A!” vang lên, một cảnh tượng khiến ai n dựng tóc gáy: trên mặt cô gái bỗng xuất hiện một con bọ rết x biếc, chẳng biết từ đâu bò ra, trườn qua làn da mịn màng khiến nơi đó lập tức cháy xém như than đen. Nửa khuôn mặt cô nh chóng bị ăn mòn, tr ghê rợn vô cùng!
“Ôi mẹ ơi! Yêu quái! Đừng lại gần!”
Vương C tử hoảng hốt ném bó hoa xuống đất, co cẳng chạy thục mạng, còn suýt vấp ngã khi chui vào xe.
Cô gái kinh hãi sờ lên mặt trái, vừa hoảng vừa sợ, cầm gương mà kh dám soi. bồi kh kìm được, lao đến ôm cô vào lòng, run giọng nói:
“Lộ Lộ, đừng sợ! đưa em bác sĩ ngay bây giờ. Dù em biến thành thế nào, cũng sẽ ở bên em.”
quay sang, giận dữ quát : “Nói mau! Các đã làm gì Lộ Lộ? Là bát rượu vừa đúng kh?”
Ngân Linh Nhi chỉ hừ lạnh, kh đáp, mà thẳng vào cô gái: “Giờ thì cô đã biết ai thật lòng với chứ? Trên đời này, chỉ thật tâm yêu nhau mới được hạnh phúc.”
Nói , cô giơ cổ tay lên, rung nhẹ chiếc chu nhỏ, khẽ niệm: “Lục Lục, về thôi.”
Sau khi cô hạ tay xuống, rõ ràng th một con bọ rết nhỏ xíu từ mặt cô gái bò ra, trườn vào lòng bàn tay Ngân Linh nhảy lên vai cô, chui vào trong giỏ tre.
Trên đường về, Ngân Linh Nhi khẽ thở dài: “Thật tâm… mới là thứ quý giá nhất trên đời. Kh gì so được với một tấm chân tình.”
Chiều hôm , chúng trở lại trụ sở Kỳ Lân.
Vừa bước qua cửa, liền th hôm nay phòng tình báo bận rộn khác thường. Ai n mặc áo đen, cầm gi bút, miệt mài ghi chép những bức ện tín lách tách truyền đến.
Kh khí trong phòng vẫn còn vương nặng mùi thuốc lá, dưới đất vương vãi đầy những đầu lọc mà Lão Giang vừa hút xong.
Ông ta ngồi thụp ngay trước cửa, th và Ngân Linh bước vào thì cau quát:
“Cuối cùng cũng chịu về à? Mau lăn vào phòng họp, tập hợp ngay cho !
sắc mặt Lão Giang u ám như vậy, lập tức hiểu chắc c đã chuyện lớn xảy ra!
Chưa có bình luận nào cho chương này.