Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Khanh Tâm Kế

Chương 2:

Chương trước Chương sau

4

Chủ mẫu t.h.a.i là hỷ sự lớn. Bà ta vui lòng nên ngày tháng của ta cũng dễ thở hơn chút ít, dù các c t.ử, tiểu thư trong phủ vẫn thường l việc bắt nạt ta làm thú vui. Bên ngoài ta luôn tỏ ra khúm núm, kh dám phản kháng, nhưng sau lưng lại dốc sức đọc sách, luyện chữ, đ.á.n.h đàn, học múa kh dám lười biếng nửa giây. Ta còn tự học thêm nấu nướng, chế hương, thêu thùa. Tuy vất vả nhưng cuộc sống trở nên đủ đầy, tâm trí hoảng loạn cũng nhờ thế mà tìm được nơi nương náu.

Việc bồi đắp tâm hồn, rèn luyện khí chất là việc của các tiểu thư khuê các. Còn với ta, ều cần lo lắng nhất chính là: Nếu sau này cơ hội rời khỏi Hầu phủ, sống sót như thế nào?

Quý Hỉ khuyên ta nên nấu món gì đó hoặc làm đồ thêu tặng phu nhân để tỏ lòng hiếu thảo, nhưng ta đều từ chối. Bà ta đang mang thai, nếu ta đưa đồ tới mà chẳng may bà ta sảy thai, thì mười cái mạng của ta cũng kh đủ đền. Hơn nữa, giữa ta và bà ta chẳng chút tình mẹ con nào, hà tất làm bộ làm tịch để chẳng được ích gì lại còn rước họa vào thân.

Thế nhưng, phu nhân vẫn bị sảy thai. Chỉ trong một đêm, tiểu viện của bà ta thiếu vắng bao nhiêu . Khi ta đến, mùi m.á.u t nồng nặc vẫn còn vương trong kh khí. Tim ta thắt lại, thầm nhắc nhở bản thân tỉnh táo gấp bội, kh được phép sơ suất.

“Mẫu thân…” Ta vừa mới mở miệng, bà ta đã chỉ thẳng vào mặt ta mà gào thét: “Ai cho con tiện nhân này vào đây? Lôi nó ra ngoài cho ta!”

Ta vội vàng ngậm miệng hành lễ cáo lui, bà ta lại bắt bẻ: “Ngươi câm à? Đến cả ngươi cũng muốn đến xem trò cười của ta ? Ngươi tính là thứ gì cơ chứ? đâu, tát rách miệng nó cho ta!”

Dù ta làm gì thì cũng đều là sai cả. Ta còn chưa kịp phản ứng thì một cái tát nảy đom đóm mắt đã giáng xuống. Đầu óc ta ong ong, liên tiếp m cái tát nữa khiến mặt ta sưng vù như bánh bao lên men, răng lợi lung lay cả.

“Dừng tay!” kéo ta ra sau lưng che chở.

Ta nhận ra đó, là mợ họ mà ta từng gặp qua hai lần, Mã thị – vợ của biểu ca phu nhân. Nàng cũng là vị trưởng bối duy nhất đối xử tốt với ta, coi ta như một con kể từ khi ta đặt chân đến kinh thành. Chỉ là, mùi hương trên nàng… chút quen thuộc lạ kỳ. Ta đã ngửi th ở đâu nhỉ?

Quý Hỉ đưa ta về tiểu viện, mắt nàng đầy vẻ lo lắng và bực dọc. Ta biết nàng lo gì, bực gì. Nàng muốn được ều sang hầu hạ chủ t.ử khác chứ kh theo một đứa phế vật d bất chính ngôn bất thuận như ta.

Mã thị sai mang t.h.u.ố.c mỡ tan m.á.u bầm và một túi bạc nhỏ đến cho ta. Quý Hỉ túi bạc mà mắt sáng rực lên. Nàng hy vọng ta sẽ ban thưởng cho một ít, nhưng đành trơ mắt ta cất .

, ở trong cái phủ này ta chẳng tiền tiêu hàng tháng, trong tay kh một xu dính túi. Đây là lần đầu tiên ta được chạm vào bạc, thế nên đêm đó ta ôm túi bạc ngủ, cứ lật lật lại ngắm nghía mãi. Hóa ra bạc hình dáng là như thế này.

Ta lại nghĩ đến Mã thị. Nàng rõ ràng đã đến Hầu phủ từ trước, nhưng lại đợi đến khi ta bị đ.á.n.h đến biến dạng mới xuất hiện. Trong lúc đó nàng đã đâu? Gặp ai?

“Quý Hỉ.” “Hử? Gì thế?” “Lại đây.”

Quý Hỉ miễn cưỡng tiến lại gần, ta l ra m đồng bạc lẻ đưa cho nàng: “Giúp ta làm việc này.” tiền thì làm việc. Quý Hỉ vốn là kẻ hầu hạ lâu năm, dù cha nương nàng chẳng bản lĩnh gì nhưng cũng tai mắt khắp trong phủ.

Chập tối ngày hôm sau, Quý Hỉ mang tin về. Nàng nói sau khi Mã thị vào phủ thì kh th tăm hơi đâu suốt một c giờ, sau đó chạm mặt Ôn di nương và nói vài câu.

“Đừng hỏi thêm bất kỳ ai nữa.” Ta dặn. Quý Hỉ ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Còn ta, ta đã hiểu được ẩn tình giấu kín trong đó. Khi ta nấp sau lưng Mã thị, mùi hương trên nàng giống hệt mùi hương trên Hầu gia. Mà ở cái phủ này, ngoài Hầu gia ra thì chẳng ai đủ quyền năng để khiến một biến mất kh dấu vết như vậy cả.

Họ quan hệ gì? Mã thị và Ôn di nương quen biết nhau ? Sống ở đây bốn năm, dù kh được lại tự do nhưng để sinh tồn, ta đã sớm dò hỏi rõ ràng các mối quan hệ trong phủ, và cũng chẳng ai nghi ngờ một đứa trẻ như ta tâm cơ gì khác.

Nhưng rốt cuộc họ quan hệ gì? Ta giở cuốn binh thư mượn từ chỗ thầy đồ, chậm rãi lật đến trang cuối: Dương đ kích tây, ám độ trần thương...

5

Ta kh hấp tấp chạy báo cho phu nhân biết những gì phát hiện được, cũng chẳng hề ý định đứng cùng chiến tuyến với bà ta để đối phó với Mã thị hay Ôn di nương. Ta vờ như kh biết gì, vẫn tiếp tục cuộc sống thấp hèn, bị đời khinh rẻ trong tiểu viện này.

Quý Hỉ sớm về muộn, trong viện chẳng ai hầu hạ, việc gì cũng tự tay ta làm. May mà sau vườn một cái giếng nước, một khoảng đất trống và một gian bếp nhỏ. Quý Hỉ tuy kh ra hồn nhưng vì cha nương nàng làm việc trong phủ nên vẫn kiếm được chút lương thực và hạt giống.

Khi ta vừa nấu xong bữa cơm giản dị thì Ôn di nương tới. “Ngày thường ngươi chỉ ăn những thứ này thôi ?”

Cái vẻ giả vờ như kh biết gì của nàng ta tr thật quá giả tạo. Nàng ta coi thường ta, nghĩ ta là một kẻ ngu ngốc hạ đẳng nên đến cả việc diễn kịch cũng chẳng thèm để tâm. Nàng ta tưởng chỉ cần ban cho chút ân huệ nhỏ mọn là ta sẽ mang ơn đội nghĩa, cam tâm làm một con ch.ó phủ phục dưới chân nàng ta.

“M xấp vải này màu sắc tươi tắn quá, ta tuổi kh hợp nữa, đem cho ngươi may quần áo mà mặc. Còn chỗ bạc này, ngươi cứ cầm l mà chi tiêu…”

Ta nhận l bạc và vải. Ôn di nương bồi thêm vài câu nửa thật nửa đùa: “Mẫu thân ngươi cũng thật là nhẫn tâm quá.” Ta kh đáp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/kh-tam-ke/chuong-2.html.]

Ôn di nương mỉm cười dẫn nha hoàn rời . Ta tiễn nàng ta ra tận cổng viện, lặng lẽ theo bóng lưng khuất dần.

Lòng ta chậm rãi chìm xuống tận đáy vực.

Quả nhiên kh ngoài dự tính, Ôn di nương vừa rời chân trước thì của phu nhân đã ập đến chân sau. Chúng thẳng tay cắt nát bươm những xấp vải di nương vừa tặng thành từng mảnh vụn.

"Phu nhân truyền ngươi qua đó."

Ta hít một hơi thật sâu, thầm tính toán xem lần này sẽ chịu loại giày vò nào mới đủ để làm nguôi cơn thịnh nộ của bà ta.

lẽ đã được ai đó chỉ ểm, bà ta kh còn giáng tát vào mặt ta nữa, mà bắt ta ngậm c.h.ặ.t khăn vải, dùng kim châm đ.â.m liên tiếp vào lưng ta.

"Cái đồ thấp hèn, quân lòng lang dạ thú! Nuôi một con ch.ó còn biết ều hơn ngươi."

Lúc được khiêng về viện, ta đã hơi thở thoi thóp. Quý Hỉ những vệt m.á.u rỉ ra chi chít trên lưng ta mà bật khóc nức nở.

"Nếu cha mẹ cô biết cô chịu khổ nhục thế này ở Hầu phủ, chắc họ đau lòng c.h.ế.t mất."

Cha mẹ ta ư? Họ đau lòng kh? Hay họ còn nhớ đến ta kh? Giờ này chắc họ đã xây xong nhà ngói đại thụ, các trai đều đã cưới vợ, họ cũng đã lên chức bà cả . Liệu họ còn nhớ đến đứa con này kh?

"Quý Hỉ..." " đây." "Ta muốn ăn đường."

Miếng đường tan trong miệng, lẽ lòng sẽ bớt đắng cay hơn.

"Cô chờ đ, kiếm cho cô ngay."

lẽ mạng ta chưa tận, cũng lẽ trời còn thương xót kẻ khốn cùng này. Ta lại một lần nữa gượng dậy được từ cửa t.ử. Đến khi quay lại lớp học, ta gầy rộc chỉ còn da bọc xương, tưởng như một cơn gió nhẹ cũng thể thổi bay mất.

Phu t.ử ta, định nói gì đó lại thôi, cuối cùng bà bưng đến cho ta một bát nước đường.

"Uống ."

Ta phu t.ử, cúi đầu hành lễ cảm tạ: "Đa tạ ."

"A Dạng, con đã bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi Hầu phủ chưa?"

"Rời ..." Ta thể chạy thoát ? Mà thoát thì đâu? Phu nhân sẽ kh đời nào bu tha cho ta, văn tự bán thân vẫn còn nằm trong tay bà ta.

Phu t.ử xoa đầu ta: "A Dạng, để ta nghĩ cách giúp con."

Cách thức của phu t.ử thế nào ta kh rõ, nhưng ngay sau đó, Lão phu nhân – vốn lên am ni cô cầu phúc nhiều năm – bỗng nhiên trở về. Bà triệu kiến ta, ta kh thể kh .

Lão phu nhân đ.á.n.h giá ta như một món hàng, soi xét từ đầu đến chân một lượt giữ ta lại bên cạnh. Bà kh đ.á.n.h c.h.ử.i, cũng kh trách phạt, nhưng lại bắt ta học tinh th mọi thứ từ cầm kỳ thi họa đến thơ từ ca phú, thậm chí cả những thuật phòng trung đầy hổ thẹn.

Mỗi khi th ta, phu nhân lại mỉa mai vài câu, thường xuyên gọi ta qua để mắng nhiếc nhục mạ. Năm ta mười hai tuổi, Quý Hỉ l chồng. Lão phu nhân ban cho ta một nha hoàn tên là Linh Lung, miệng mồm l lẹ, làm việc quyết đoán, lại được lòng bà. Ta thừa hiểu, nàng ta đến để giám sát hơn là hầu hạ, vì bên dưới còn hai tiểu nha hoàn khác chuyên chạy việc vặt cho nàng ta sai bảo.

Ta luôn khao khát bầu trời bao la ngoài kia, luôn tự hỏi khi nào mới thoát khỏi cái Hầu phủ ăn thịt này. Thẳng đến năm ta mười lăm tuổi, làm lễ cài trâm (cập kê).

Lúc này, dung nhan ta rực rỡ như hoa đào, mắt phượng mày ngài, một ệu múa thể làm k đảo thành trì. Lão phu nhân quyết định đưa ta theo đoàn tùy tùng của Đế vương tránh nóng.

Phu t.ử dặn dò ta: "Chuyến này con vạn lần cẩn trọng. Lão phu nhân và bọn họ muốn dâng con cho Thừa Thân vương làm . A Dạng, con chỉ hai con đường: một là tìm đến cái c.h.ế.t, hai là tìm một đàn địa vị cao hơn cả Thừa Thân vương."

địa vị cao hơn Thừa Thân vương... Chẳng lẽ lại là Hoàng đế...

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...