Khóa Triều
Chương 8:
đang cơn giận nên hoàn toàn phớt lờ ta, cứ thế cúi đầu bước .
Tần Hằng kh còn cách nào khác, chỉ thể theo sau , kh dám lên tiếng.
một thói quen, khi tâm trạng bực bội thì thích bộ thật lâu. Trước đây vì c việc giảng dạy bận rộn nên kh thời gian, hôm nay coi như dịp. cứ dọc theo con đường, ròng rã hơn hai tiếng đồng hồ mới dừng lại.
Tâm trạng thì đã bình tĩnh , nhưng thì cũng đơ luôn.
Rốt cuộc thì đang ở đâu thế này.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau. quay lại , Tần Hằng đang ở cách đó kh xa. ta thực sự đã theo suốt quãng đường, kh hề bỏ .
Thời tiết lạnh, chiếc áo khoác dày Tần Hằng đang mặc rõ ràng kh đủ giữ ấm, vành tai ta đã đỏ ửng.
ta , đôi mắt đen như chứa đựng ngàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ hỏi: "Em muốn về nhà kh?"
và ta nhau vài giây, quay lưng theo hướng cũ.
Tần Hằng bước nh chặn lại: "Ngồi xe về , trời lạnh lắm, sẽ bị bệnh đ."
Lần này kh từ chối, theo ta lên taxi.
Suốt quãng đường kh ai nói với ai câu nào. Chiếc xe dừng lại bên ngoài khu chung cư, Tần Hằng cũng bước xuống theo .
"Vi Vi."
Tần Hằng đột nhiên gọi , giọng hơi khàn: " kh ý định bào chữa cho bản thân, nhưng giữa chúng ta thật sự hiểu lầm. Khi nào em muốn nói chuyện, cứ tìm được kh? kh muốn mọi chuyện kết thúc như vậy."
khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn kh nói gì, thẳng vào tòa nhà.
Về nhà tắm nước nóng ngủ, đến khi tỉnh dậy đã là chiều hôm sau. đói c.h.ế.t được, liền mò ện thoại gọi đồ ăn.
Lớp học trực tuyến Tencent đột nhiên hiện một tin n. nhấp vào xem, phát hiện ra Tần Trạch Vũ đã tạo một lớp học trực tiếp riêng tư với .
Lúc đang ngẩn , khuôn mặt lớn của Tần Trạch Vũ đã xuất hiện trên màn hình: "Cô giáo Tống! Cô mau đến quản em ! Bây giờ em cứ như 'Tay c.h.ử.i bới số một' , ai cũng bị mắng c.h.ử.i hết!"
Nghe vậy, cười lạnh: "Nghĩ nhiều . Cô đến thì mày cũng chỉ nước chịu trận thôi, đừng quên ểm 27 của em đ."
Tần Trạch Vũ xụ mặt một lát, nhưng nh chóng vực dậy: "Thế cũng được! Chỉ cần cô đến, em chắc c sẽ kh thời gian mắng em nữa."
Nói xong, ta liếc sang bên cạnh: "Đúng kh, ?"
Giây tiếp theo, khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trên màn hình.
Tần Hằng mặc một chiếc áo len cổ tròn màu đen, má và mắt hơi đỏ, đáng thương: "Vi Vi..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
theo bản năng muốn kết thúc cuộc gọi.
Nhưng Tần Hằng dường như đoán được suy nghĩ của , vội vàng cầu xin: "Vi Vi, em giận gì cứ trút hết lên , nhưng đừng bơ được kh? kh con, kh ngoại tình, thực sự thích em mà Vi Vi! Bảo bối! Vợ yêu!!"
Mặt đỏ bừng ngay lập tức, nghiến răng nghiến lợi: "Tần Hằng! Mau trả lại cái máy học tập 'tiểu bá vương' cho cháu !"
19
Mặc dù kh muốn đến nhà ta, nhưng kh thể cản được việc nhà trường sắp xếp các chuyến thăm gia đình, đặc biệt là đối với những học sinh ểm môn học kém, giáo viên sự tìm hiểu kỹ càng.
Tần Trạch Vũ chỉ được 27 ểm Địa lý, hiển nhiên là kh thể trốn thoát.
Nghe tin, Tần Trạch Vũ đã khóc lóc với từ sáng sớm: "Mợ ơi, khi đến nhà em, cô hãy nương tay cho em được kh? em bắt em làm ba bài thi Địa lý mỗi ngày, em thực sự muốn ói luôn !"
bảo ta đừng mà nhận vơ, tiện thể trưng ra tập đề thi dày cộp trên tay: "Kh , làm thêm vài bộ nữa là miễn nhiễm thôi."
Tần Trạch Vũ lập tức kêu gào đòi bỏ nhà bụi.
Sáng hôm sau, thu dọn đồ đạc ra khỏi khu chung cư, vừa bước ra đã th chiếc Maybach đậu ven đường, bật đèn khẩn cấp.
Giờ th chiếc xe này cũng quen mắt , sải bước thẳng về phía trước, nhưng nh đã bị chặn lại.
"Vi Vi!"
Tần Hằng mặc áo khoác đen, tóc được vuốt keo tạo kiểu, đẹp trai đến kinh ngạc.
kh nhịn được liếc mắt một cái. Cái này thì vẫn chưa quen được.
"Lạnh kh? Lên xe ?"
Tần Hằng nhiệt tình mở cửa xe cho . Trên ghế phụ một chiếc túi giữ nhiệt: "Em ăn sáng chưa? mua xíu mại ở cửa hàng em thích cho em đây."
liếc xéo ta, kh nhúc nhích.
Tần Hằng lại gần hơn, ngón tay kéo nhẹ tay áo , lay lay: "Bảo bối, em giận thì giận, nhưng đừng hành hạ bản thân chứ. Đi bộ ra ga tàu ện ngầm xa lắm đ."
hừ lạnh: " kh biết gọi xe à?"
Tần Hằng lập tức giơ ện thoại lên: "Vậy để nhận chuyến của em!"
bật cười vì tức. Tần Hằng th vậy, thừa tg x lên, hết lời dỗ dành để đưa lên xe.
"Nghe Tần Trạch Vũ nói, hai hôm nay vẫn luôn kèm cặp nó học Địa lý à?" Trên đường , vừa lật xem tập đề vừa hỏi.
Tần Hằng gật đầu: "Thằng nhóc này thật quá đáng, Địa lý thi được tí ểm, đúng là làm mất mặt mợ!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.