Khóa Triều
Chương 9:
Nghe vậy, liếc ta một cái, hơi thắc mắc: "Rốt cuộc làm nhận ra ?"
20
Hai chúng chưa từng gọi video, gặp mặt cũng chưa gặp được, làm ta xác định được thân phận của cơ chứ?
Tần Hằng chỉ vào tập đề trên tay : "Chữ viết chứ . Trên đề của Tần Trạch Vũ lời phê, còn trong gói quà em gửi cho trước đây tấm thiệp viết tay nữa, dễ nhận ra."
"Hơn nữa... đã hỏi Tần Trạch Vũ tên của em. Trùng tên mà nét chữ lại giống nhau, chắc c là em ."
trầm ngâm: "Vậy lúc nói muốn gặp mặt, thực ra đã biết là ai ?"
Tần Hằng khẽ "Ừm" một tiếng, giọng chút oán trách: "Ban đầu muốn tạo bất ngờ cho em, ai ngờ phút cuối em lại chạy mất."
liếc ta: " chắc là muốn trách ?"
Tần Hằng lập tức cúi đầu nhún nhường: "Kh dám, kh dám, bảo bối làm gì cũng đúng hết."
lườm một cái, lười chẳng thèm để ý đến ta.
Xe nh chóng lái vào khu biệt thự, dừng lại trước căn biệt thự độc lập. Vừa xuống xe, Tần Trạch Vũ đã đứng ở cửa vẫy tay: " mợ!"
ngượng nghịu: "Đừng gọi bậy."
Tần Trạch Vũ nghe vậy liền Tần Hằng, vô cùng chê bai: " đúng là vô dụng thật đ. Cháu đã chia tay cô bạn gái thứ ba mà vẫn chưa cưa đổ được ta."
Tần Hằng "chậc" một tiếng chưa kịp nói gì thì đã bật cười: "Ba ư? Ba nào? Giáo viên chủ nhiệm của em biết kh đ?"
Sắc mặt Tần Trạch Vũ thay đổi, quay bỏ chạy: "Em làm bài tập đây! Chào mợ!"
Trong phòng khách chỉ còn lại hai chúng . hơi thắc mắc: "Bố mẹ Tần Trạch Vũ đâu?"
Tần Hằng nhún vai: "Chị ở nước ngoài, Tết mới về. rể bị chị đá , kiểu 'bỏ chồng giữ con'."
lườm ta một cái: "Vậy đang chuẩn bị 'bỏ mẹ giữ con' à?"
Tần Hằng hít sâu một hơi, ấn ngồi xuống ghế sofa, còn ta thì quỳ xuống trước mặt , ngước bằng một tư thế thấp kém: "Bảo bối, thật sự kh hiểu tại em lại hiểu lầm như vậy, nhưng thề là kh hề ngoại tình, càng kh con cái gì cả."
"Thật ư?"
nửa tin nửa ngờ, nhưng ánh mắt Tần Hằng quá chân thành, kh hề chút chột dạ nào của kẻ nói dối.
Đúng lúc sắp kh nhịn được mà tin ta, khóe mắt bỗng liếc th một thứ gì đó--
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đó là một chiếc bình sữa em bé, nhỏ bằng bàn tay.
21
Khoảnh khắc đó, như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
chỉ vào chiếc bình sữa trên bàn bếp gần đó, giọng ệu lạnh lùng: "Thứ kia, giải thích thế nào?"
Tần Hằng theo hướng ngón tay chỉ, sau một thoáng ngơ ngác, ta thốt lên một tiếng "Ối giời ơi", chợt hiểu ra.
" hiểu , c.h.ế.t tiệt hiểu hết !"
Tần Hằng bật dậy, động tác hơi gấp gáp nhưng giọng ệu với vẫn dịu dàng: "Đợi một chút bảo bối, sẽ chứng minh sự trong sạch của ngay đây!"
ta hấp tấp chạy ra ngoài, nửa phút sau lại hấp tấp chạy về từ sân sau, trên tay bưng một cái ổ ch.ó đầy l, đằng sau còn một con Biên Mục đang kêu "gâu gâu".
"Kh con, mà là CÔ ẤY con!"
Tần Hằng lập tức quỳ xuống trước mặt , còn kéo cả chú Biên Mục quỳ theo: "Mày lại đây ngay! Mày làm tao suýt mất vợ, mau lại đây quỳ chung với tao để xin tha thứ!"
Chú Biên Mục bị ta kéo thì kêu "gào gào", một ổ ch.ó con trong ổ cũng nhao nhao lên, nhất thời trong nhà toàn là tiếng ch.ó sủa.
Tần Hằng nửa quỳ trước mặt , sống sót qua khe hở giữa bầy ch.ó con, cố gắng giải thích: "Khu này nhà một con ch.ó hoang l vàng, ngày nào cũng lảng vảng trong khu biệt thự bắt nạt m em ch.ó cái nhỏ, Biên Mục nhà là một trong những nạn nhân đó!"
"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau trên xe, em nghe th gọi ện thoại kh?"
"Hôm đó đưa Biên Mục khám, kết quả bác sĩ nói nó thai! đoán ngay là do con ch.ó hoang kia gây ra chuyện tốt! Đám cún con lại kh phá được, đành sinh ra, chiếc bình sữa là dùng để cho ch.ó con b.ú đ!"
"Vivi! Em tin , kh con, là con ch.ó con mà!!"
ta hét lên khiến đầu óc ong ong, trong tai chỉ nghe th tiếng ta và tiếng ch.ó sủa, hỗn loạn đến mức nhất thời kh thể sắp xếp được lời lẽ.
Tần Hằng lại tưởng vẫn chưa muốn tha thứ cho ta, bèn kéo chân chú Biên Mục bắt nó quỳ xuống: "Nh lên! Mày quỳ chung với tao!"
"Thêm một con ch.ó là thêm một sức mạnh, chúng ta cùng nhau cầu xin, Vivi nhất định sẽ làm lành với !"
Chú Biên Mục kêu gào, chắc là đang mắng ta bị hâm.
Phòng khách trở nên hỗn loạn, Tần Trạch Vũ cũng hóng chuyện kh sợ lớn, thò đầu ra từ phòng sách:
" ơi, cháu cần quỳ chung kh ạ?"
22
Chưa có bình luận nào cho chương này.