Không Còn Hy Vọng
Vụ án lớn đầu tiên tôi tiếp nhận ngay khi vừa chuyển công tác về Lâm Châu lại chính là vụ mua d//âm của chồng mình.
Hồ sơ bày ra trên bàn, những dòng chữ đen trên nền giấy trắng khiến mắt tôi cay xè.
Thấy tôi thẫn thờ, cấp dưới khẽ nhắc nhở.
"Đội trưởng Thẩm, chị mới về nên có lẽ chưa rõ. Chủ sự vụ này là Lục Thời Yến, người giàu nhất Lâm Châu, cùng cô bạn gái trẻ của anh ta."
"Hai người này là cặp đôi hot mạng trong thành phố đấy. Một bên là đại gia trưởng thành, một bên là em gái ngọt ngào, tuổi tác chênh lệch lớn nhưng fan lại rất thích kiểu này."
Cậu ta hạ thấp giọng, nở nụ cười đầy ẩn ý:
"Nghe nói cô nàng kia không vui vì nghĩ Tổng giám đốc Lục ít dành thời gian cho mình, nên mới nổi giận báo cảnh sát. Thực chất chỉ là làm nũng, đùa giỡn chút thôi."
Tôi không nói gì, đứng dậy đi về phía phòng hòa giải.
Cánh cửa khép hờ, tôi liếc mắt đã thấy Lục Thời Yến đang khom lưng, quỳ một chân bên cạnh ghế sofa.
Anh ta đang dùng bộ vest may riêng trị giá hàng triệu tệ của mình để nhẹ nhàng lau vết trà sữa đổ trên giày cô ta. Động tác cẩn trọng như đang hầu hạ một báu vật quý giá.
Cô gái đung đưa chân, giọng điệu vừa nũng nịu vừa giận dỗi:
"Lục Thời Yến, anh ngốc à? Em báo cảnh sát bắt anh rồi mà anh còn đối xử với em thế này?"
Lục Thời Yến ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều. Ánh mắt đó, tôi chưa từng thấy bao giờ.
Chưa có bình luận nào.