Không Còn Nữa
Chương 4:
Mẹ là một cuồng nhan sắc nặng, gần như là vừa th Chu Quyết Nguyên đã thích .
Bà những túi lớn túi nhỏ Chu Quyết Nguyên mang đến, vừa cười vừa trách yêu: "Đến thì đến thôi, còn mang nhiều đồ thế này làm gì?"
Chu Quyết Nguyên cười để lộ hàm răng trắng: "Kh gì đâu dì, từ nhỏ đến lớn cháu chưa từng về nhà ăn Tết, hiếm khi cơ hội như thế này."
Ánh mắt mẹ tràn ngập tình yêu thương của mẹ: "Mau vào ngồi , cháu thích ăn gì cứ nói với dì, tối nay nếm thử tài nấu ăn của dì nhé!"
Dù giải thích rằng và Chu Quyết Nguyên chỉ là bạn bè, bố mẹ vẫn coi là đối tượng tiềm năng của . Dù kh thể hiện rõ ràng, nhưng trong lời nói ra vào đều hỏi thăm về .
Chu Quyết Nguyên cũng thật thà trả lời, biết được nhiều chuyện trước đây chưa từng biết.
Ví dụ như tình cảm của bố mẹ tốt, trên đường tổ chức sinh nhật cho đã xảy ra tai nạn xe hơi, bố mẹ đều lập tức lao vào che c cho , nên cuối cùng chỉ sống sót.
Ví dụ như bố mẹ kinh do từ sớm, dù qua đời cũng để lại cho một gia sản kh nhỏ, cộng thêm việc bây giờ tự khởi nghiệp và kiếm được khoản tiền đầu tiên, nên cuộc sống vẫn sung túc.
Ví dụ như biết làm tất cả việc nhà, còn nấu ăn ngon, khi phụ mẹ làm bếp đã khiến mẹ vui đến mức kh khép được miệng.
Bữa cơm giao thừa diễn ra vui vẻ, mẹ nhất quyết đòi giữ Chu Quyết Nguyên ở nhà chơi thêm vài ngày, còn kiên quyết nhét cho Chu Quyết Nguyên một bao lì xì vào sáng mồng một Tết.
Khi đang đếm xem lì xì của bao nhiêu tiền, chu cửa đột nhiên reo lên. cười mở cửa, nhưng khi rõ đứng ngoài cửa thì khóe miệng cụp xuống.
Là Hạ Khiếu Lâm.
Mỗi năm ta đều đến nhà chúc Tết, tưởng năm nay sẽ kh đến, kh ngờ ta vẫn đến.
"Khiếu Lâm đến à." Mẹ tới: " còn mang quà đến thế, khách sáo quá, mau vào con."
"Cháu chúc dì năm mới vui vẻ."
Mẹ như thường lệ lì xì cho Hạ Khiếu Lâm. Nhưng tinh ý nhận ra, hình như bao lì xì đó mỏng hơn nhiều so với cái của Chu Quyết Nguyên.
" đến đây làm gì?" nói khẽ.
Hạ Khiếu Lâm , lẽ do ảnh hưởng của kh khí Tết, vẻ mặt ta hiếm khi nào thoải mái đến vậy, giọng ệu còn mang theo chút bất mãn.
" lần này kh đợi đã tự về nhà ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta nói như thể những mâu thuẫn trước đây kh hề tồn tại vậy, trước mặt mẹ , cũng kh muốn cãi nhau với ta.
" hẹn về cùng với bạn, bất tiện."
"Bạn nào, nam hay nữ?"
"Nam."
Hạ Khiếu Lâm hơi sững sờ, sau đó khóe miệng cong lên.
"Lục An, khả năng nói dối của cô bây giờ càng ngày càng tệ đ, cô còn bạn khác giới nào mà kh biết nữa chứ…"
"Dì ơi, món sườn hầm này thơm quá…" Chu Quyết Nguyên bưng đĩa từ trong bếp ra, ánh mắt chạm Hạ Khiếu Lâm.
Nụ cười trên khóe miệng Hạ Khiếu Lâm chợt biến mất.
Sau khi hai nhau ba giây, Chu Quyết Nguyên là đầu tiên chào hỏi.
"Hạ Khiếu Lâm? Thật trùng hợp."
Hạ Khiếu Lâm nheo mắt: "Chu Quyết Nguyên, lại ở đây?"
Chu Quyết Nguyên đặt đĩa lên bàn, dường như hoàn toàn kh nhận ra thái độ kh thân thiện của Hạ Khiếu Lâm:
"Là An An đưa về."
Câu nói này đầy vẻ mờ ám, sắc mặt Hạ Khiếu Lâm tối sầm lại, ta chỉ vào nói: "Đây là bạn cô nói à?"
Bữa cơm khiến như ngồi trên đống lửa.
Chu Quyết Nguyên và Hạ Khiếu Lâm ngồi đối diện nhau qu bàn ăn, Hạ Khiếu Lâm mặt mày đen sì, Chu Quyết Nguyên thì cười tủm tỉm, suốt bữa cơm kh quên khen tài nấu ăn của mẹ và gắp thức ăn cho , cứ như kh hề bị ảnh hưởng chút nào.
Nhưng ngay cả mù cũng thể th kh khí giữa hai họ kh đúng, cứ như thể giây tiếp theo sẽ lao vào đánh nhau.
Nói ra cũng lạ, bình thường mẹ nhiệt tình với Hạ Khiếu Lâm, nhưng lần này lại phần xa cách hơn nhiều. Dù kh rõ ràng, nhưng dường như bà thân thiết với Chu Quyết Nguyên hơn, kh quên gắp thức ăn cho và bảo ăn nhiều vào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.