Không Còn Nữa
Chương 5:
Chu Quyết Nguyên cũng hưởng ứng: "Món dì nấu thơm quá, lát nữa cháu ăn thêm bát cơm nữa được kh ạ?"
Mẹ vui vẻ rạng rỡ: "Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào, hai đứa vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn mà!"
"Hôm nay hai đứa định làm gì?"
Chu Quyết Nguyên cười kh đổi: "Trước đây cháu chưa từng đến đây, cũng kh biết chỗ nào chơi vui, chắc là… cứ ở nhà thôi ạ."
" trẻ tuổi thì nên ra ngoài chơi nhiều một chút, cháu kh biết chỗ nào vui nhưng An An biết đ." Mẹ đẩy một cái: "Để An An đưa cháu !"
"Thế thì kh hay lắm, làm phiền thời gian của An An kh ạ?"
"Con bé gì mà làm phiền cơ chứ, ngày nào ở nhà rảnh rỗi cũng chỉ ngủ nướng thôi, đúng kh An An?"
Mẹ đã nói thế , cũng kh tiện từ chối: "Vậy để đưa dạo một vòng."
Kh ngờ Hạ Khiếu Lâm cũng đột nhiên lên tiếng: " cũng cùng, hiểu rõ về nơi này hơn."
kh hiểu Hạ Khiếu Lâm bị làm , rõ ràng trước đó đã ầm ĩ đến mức đó , bây giờ lại như kh chuyện gì.
Bình thường mỗi lần nài nỉ xin ta chơi cùng, ta đều kh chịu, vậy mà lúc này lại muốn chủ động cùng.
Đang định từ chối, mẹ đã lên tiếng trước.
"Thế thì phiền con quá Khiếu Lâm, nghe nói dạo này con bận lắm, cứ để An An đưa Tiểu Chu là được ."
Hạ Khiếu Lâm mỉm cười: "Kh phiền đâu dì, cháu đảm bảo sẽ đưa khách chơi thật vui."
Kh biết là ảo giác của kh. luôn cảm th khi ta nói "chơi thật vui", cảm giác ta nghiến răng ken két.
Chuyện đã đến nước này, chúng ai cũng kh muốn xé toạc mặt trước mặt mẹ , chỉ đành cứng rắn, ba cùng nhau ra ngoài.
Suốt đường , luôn cảm nhận được Hạ Khiếu Lâm cố tình tách Chu Quyết Nguyên ra. Mỗi khi ngang qua một nơi nào đó, ta đều nhắc lại chuyện cũ của chúng .
"Cô còn nhớ quán này kh, lúc đó chỉ thuận miệng nói một câu muốn ăn là cô đã bất chấp mưa lớn mua cho .”
"Rạp chiếu phim này đóng cửa à? còn nhớ hồi cấp ba, cô cứ kéo xem phim cùng, đến muộn mà cô vẫn đợi mãi, tuyết rơi lớn thế mà cũng kh biết tìm chỗ trú, cứ khăng khăng nói muốn xem cùng , cô còn nhớ kh?"
Đương nhiên là nhớ. Lúc đó cuối cùng Hạ Khiếu Lâm cũng đồng ý xem phim cùng , mừng đến phát ên, chuẩn bị đủ thứ, còn đặc biệt mang theo lens dùng một lần đắt tiền.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kết quả là đợi ta đến đã là hai tiếng sau.
còn nhớ ngày hôm đó tuyết rơi lớn nhất mùa đ năm đó, kh dám vào trong vì sợ Hạ Khiếu Lâm kh tìm th nghĩ đã bỏ , nên cứ thế hà hơi dậm chân đứng đợi ở cửa rạp chiếu phim.
Đợi đến khi tay chân bắt đầu đau buốt kh chịu nổi, cuối cùng Hạ Khiếu Lâm mới đến.
vừa ấm ức vừa kh dám trách móc, chỉ nhỏ giọng nói: " đến muộn thế?"
Hạ Khiếu Lâm hờ hững nói: "Quên mất. kh đến thì cô về là được , cứ đợi mãi làm gì?"
cúi đầu, kh biết vì kh khí quá lạnh kh, luôn cảm th sống mũi cay cay, nhưng vẫn cố tỏ ra thoải mái: "Kh , dù cũng kh thích bộ phim này lắm, vậy lần sau chúng ta cùng nhé."
kh hiểu tại Hạ Khiếu Lâm lại nhắc đến chuyện này, lẽ trong mắt ta, đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt kh đáng kể trong mối quan hệ của chúng , ta hoàn toàn kh th gì sai.
Nhưng đối với , việc nhắc lại chỉ khiến nhớ lại lúc đó đã ngu ngốc đến mức nào.
Th sắc mặt kh tốt, dường như Hạ Khiếu Lâm cũng nhận ra, bắt đầu chuyển sang chủ đề khác.
"Trước đây cô thích ăn quán Tứ Xuyên này, tiền tiêu vặt kh đủ thì cứ ăn ké của , cô muốn…"
ngắt lời ta: "Kh muốn, bị đau dạ dày, kh ăn cay được."
Hạ Khiếu Lâm sững sờ: "Dạ dày kh tốt? Từ khi nào..."
"Trước kỳ thi Đại học." xuống đất.
Vì lời hứa “sẽ ở bên nhau” của Hạ Khiếu Lâm, năm đó gần như học quên ăn quên ngủ, ăn uống thất thường, từ đó mà mắc bệnh dạ dày.
Một năm nay đã đỡ hơn nhiều, nhưng cũng quen với việc ăn uống th đạm, ít khi ăn các món Tứ Xuyên nữa.
Sắc mặt Hạ Khiếu Lâm hơi tái .
Chu Quyết Nguyên nhướng mày: "Dạ dày An An kh tốt cũng đâu ngày một ngày hai, làm bạn với cô bao nhiêu năm mà lại kh biết ư?"
Hạ Khiếu Lâm lạnh lùng nói: "Hai mới quen nhau được m ngày, biết được bao nhiêu chuyện về cô mà tư cách nói ?"
Bình thường Chu Quyết Nguyên kh hay chấp nhặt, nhưng lúc này lại bật cười.
" biết dạ dày cô kh tốt, kh ăn được cay, biết cô thích phim kinh dị hạng B nhưng kh dám xem một , biết cô kh ăn nấm hương, còn biết cô thích mùa hè ghét mùa đ, đặc biệt ghét tuyết rơi..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.