Không Phải Không Có Duyên
Tôi tới nhà thanh mai trúc mã chúc Tết, đúng lúc gặp anh dẫn bạn gái về chơi.
Mẹ anh cười nói đùa với mẹ tôi rằng: "Hồi đó hai nhà mình còn định hôn ước từ bé, tiếc là hai đứa không có duyên."
Tôi hơi cúi đầu, mỉm cười hùa theo: "Vâng, bọn cháu không có duyên ạ."
Người bạn thanh mai trúc mã đứng bên cạnh khẽ cười nhạt một tiếng. Anh cúi đầu, chỉ tay vào chú chó đang ra sức lao vào lòng mình, rồi nói: "Thế này mà gọi là không có duyên à?"
Mẹ tôi ngạc nhiên thốt lên: "Bình thường con Hạt Dẻ rất lười gần gũi với người lạ, sao vừa thấy cháu nó đã quấn quýt thế kia."
Anh nhướng mày nhìn tôi.
Không ai biết rằng, chú chó đó là do tôi và anh cùng nhau nuôi.
Bọn tôi đã từng hẹn hò.
Tôi bước tới giơ tay giữ chặt mõm con Hạt Dẻ lại, gằn giọng: "Cái gì cũng hít hà, bẩn chết đi được."
Chưa có bình luận nào.