Khuynh Quốc Khuynh Tâm
Chương 3:
3.
Ta vô cùng đồng tình, lập tức gật đầu như giã tỏi. Cẩu hoàng đế bị chọc cười. Ngài bước đến gần, đưa tay chọt trán ta:
“Một cung nữ nho nhỏ, cũng dám chê ấn của trẫm? Nói xem, vì kh muốn trẫm đóng dấu?”
Ta rụt cổ, cố gắng nghiêng đầu về sau, suýt nữa bị tay ngài chọc vào mắt.
Nghĩ mãi, cuối cùng ta buột miệng:
“Ngỗng trời là loài chim tượng trưng cho lòng trung hậu…”
“To gan!” Cẩu hoàng đế trừng mắt, “Ngươi đang mắng trẫm bất trung ?”
Hoàng hậu phì cười: “Bệ hạ là thiên tử, hành xử thế nào, thiên hạ đều kh dám bàn luận.”
Nàng ôm l cánh tay hoàng đế, khẽ lắc nhẹ, hiếm khi để lộ vẻ ngây thơ như tiểu nữ nhi, xóa nét đoan trang thường ngày.
Cẩu hoàng đế sững , nh ôm nàng vào lòng. Lệ Chi lập tức hiểu ý, kéo ta lui xuống.
Ta và Lệ Chi cùng c giữ ngoài cửa. Lệ Chi những khi rảnh rỗi thường hay kể lại chuyện xưa. Nhắc tới Diện Quý phi , nàng kh khỏi tức giận:
“Thuở trước, nương nương và Quý phi cũng từng là tri kỷ giao tâm, kh ngờ nàng ta lại nhân lúc bệ hạ say... vì thế, bệ hạ mới buộc lòng đón nàng ta nhập Đ cung trước.”
Khi , Diện Dung được tiên hoàng ban cho thái tử Tần Chấp làm trắc phi, chẳng bao lâu liền thai.
Nhưng đứa nhỏ còn chưa kịp chào đời, thì thánh chỉ phong tiểu thư trưởng tộc Thẩm gia – Thẩm Trầm Hương – làm thái tử phi đã truyền xuống.
Một tháng sau ngày đại hôn của thái tử, Diện Dung bất ngờ bị sảy thai. Về sau, cẩu hoàng đế lên ngôi, hoàng hậu hạ sinh trưởng hoàng tử.
Chỉ tiếc, đứa trẻ ba tuổi thì rơi xuống nước cảm lạnh, thương tổn căn nguyên, chưa đầy nửa năm đã về cõi.
Con trẻ nơi hậu cung, dường như phần lớn đều mệnh bạc. Lệ Chi bảo:
“Từ sau chuyện , nương nương đau ốm một trận nặng, mãi gần đây mới dần dần xử lý lại việc lục cung. Bức lô nhạn đồ kia, chính là lễ vật năm xưa bệ hạ tặng nương nương trong đại hôn Đ cung, cho nên nương nương mới vô cùng quý trọng.”
Ta gật đầu, trong lòng đã thấu hiểu. Sau khi cẩu hoàng đế rời , Lệ Chi từ dược phòng bưng tới một bát thuốc. Hoàng hậu đón l, chân mày khẽ nhíu:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Loại khổ dược này, còn uống đến bao giờ?”
Lệ Chi cất giọng khuyên nhủ: “Nương nương, đây là dưỡng thân ều mạch, an thai ều khí…”
Hoàng hậu chỉ nhẹ nhàng xua tay. Nàng cụp mi, chậm rãi uống cạn bát thuốc từng ngụm một.
Ta suy nghĩ chốc lát, l ra một gói mơ gừng ngào đường. Trước khi xuyên tới đây, ta thích những món vặt chua ngọt.
Sau khi tới thế giới này, ta cũng quen đem theo vài món trong , thèm ăn thì l ra nhấm một viên.
Ta dâng miếng ô mai tới trước mặt nàng, chỉ mong nàng bớt vị đắng đầu lưỡi.
Hoàng hậu ta, nụ cười đôi phần bất đắc dĩ: “Bổn cung cũng đâu hài đồng…”
Th nàng từ chối, ta chút ngượng ngùng, vội thu tay về.
Thực ra, lúc này hoàng hậu nương nương cũng chỉ mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Nếu là ở hiện đại, độ tuổi này còn chưa tốt nghiệp bao lâu, vẫn là bảo bối trong lòng cha mẹ.
Thế mà ở nơi đây, nàng đã thành thân, sinh con, trở thành mẫu nghi thiên hạ – một vị hoàng hậu đoan trang chừng mực.
Th ta thất vọng, hoàng hậu chớp mắt, khẽ đưa tay, nhón l một viên mơ từ lòng bàn tay ta.
Nàng nở nụ cười dịu dàng: “Nhưng mà, thỉnh thoảng ăn một viên… cũng chẳng cả.”
Hoàng hậu sai ta đem Lô Nhạn Đồ trả lại vào khố phòng, cất giữ cho cẩn thận.
Trong khố phòng của Khôn Ninh cung lưu giữ vô số cổ vật quý giá. món do hoàng đế ban thưởng, món là của hồi môn hoàng hậu.
Nhờ vào kỹ nghệ tu sửa của ta, hoàng hậu thường giao cho ta việc l họa cổ vật trong kho, về sau dứt khoát ban luôn cho ta đặc quyền xuất nhập khố phòng.
Ta cẩn thận đặt Lô Nhạn Đồ vào đúng chỗ, bỗng bắt gặp nơi góc khuất một chiếc hộp gỗ tinh xảo phủ đầy bụi.
Tò mò nổi lên, ta mở hộp ra kinh ngạc đến trợn cả mắt.Trong hộp là một chiếc bình ngọc men trắng, kiểu dáng ngọc hồ xuân, được bọc bằng tấm vải đỏ.
Thân bình trắng mỏng như tuyết, men sứ bóng mịn như mỡ đ. Miệng loe, cổ thon, thân phình, chân tròn. Th khiết như ngọc, yên tĩnh th nhã.
Chỉ tiếc, chiếc bình này giống như từng bị va chạm, miệng bình sứt mất một góc, từ vết sứt còn khe nứt mờ mờ lan dần xuống thân bình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.