Khuynh Quốc Khuynh Tâm
Chương 4:
4.
Ta nhớ thời còn học đại học, từng được thầy hướng dẫn dẫn tới tham gia tu sửa cho một cuộc triển lãm lớn tại viện bảo tàng.
Khi , trọng ểm của buổi triển lãm chính là một chiếc bình sứ men trắng đầy những vết nứt như mạng nhện. Thầy từng nói:
“Đừng th bây giờ cái bình còn nguyên vẹn, nếu kh kịp thời tu bổ, vết nứt sẽ ngày một lan rộng, chẳng m chốc sẽ tan thành một đống mảnh vụn.”
Nghĩ tới đây, ta cẩn thận ôm l chiếc hộp gỗ chứa bình ngọc hồ xuân, mang về trình lên hoàng hậu.
…
“Ngươi muốn tu sửa nó?” – hoàng hậu thoáng kinh ngạc.
Nàng đặt kéo tỉa hoa xuống, chiếc bình men trắng kia, ánh mắt đầy hoài niệm.
Lệ Chi kể, chiếc bình ngọc hồ xuân này lai lịch kh nhỏ. Năm xưa hoàng hậu còn là trưởng nữ dòng chính nhà họ Thẩm – Thẩm Trầm Hương.
Năm nàng mười bốn tuổi, chưa xuất giá đã nhờ nhan sắc và tài tình mà vang d khắp kinh thành. Trong lễ cập kê, nàng dâng lên một khúc vũ – Xảo tụ chiết yêu vũ.
Tay áo rộng, lưng buộc gọn, váy dài quét đất. Lụa mỏng bay theo gió, tay áo chéo nhau uyển chuyển.
Khi , Thẩm Trầm Hương ểm một đóa hoa ệp đỏ nơi mi tâm, trong tay ôm chiếc bình ngọc hồ xuân men trắng, bên trong cắm hai đóa sen hạ một nở một khép.
Cả tựa như Quan Âm làm bằng ngọc, khiến kh dám thẳng.
Hoàng hậu rủ mi, chậm rãi nói:
“Mới đó mà đã mười m năm trôi qua …”
Điều kiện để tu sửa đồ sứ còn nghiêm ngặt hơn cả thư họa. Hoàng hậu đặc biệt cho mở ra một tòa thiên ện bỏ trống trong Khôn Ninh cung, để ta tiến hành c việc tu sửa trong đó.
Ta cũng tràn đầy háo hức. Thật ra khi còn học đại học, ta kh nhiều cơ hội được tiếp xúc với cổ vật thực thụ.
Sinh viên đại học cùng lắm chỉ được luyện sửa vài bức thư họa cận đại, làm gì cơ hội chạm vào bảo vật thật?
Nay bất ngờ xuyên tới nơi này, lại cơ duyên tu sửa đồ sứ cổ pháp, tất nhiên ta chẳng đời nào bỏ lỡ.
Ta bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu cách tu bổ chiếc bình ngọc hồ xuân men trắng.
Thỉnh thoảng, hoàng hậu cũng tới thiên ện thăm ta.
Nàng yên tĩnh, thường mang theo một quyển sách ngồi đọc lặng lẽ, chỉ thỉnh thoảng mới ngẩng đầu ta một cái.
nàng bên cạnh, lòng ta bỗng th an bình, càng dễ chuyên tâm vào c việc sửa gốm.
Đôi khi, ta cũng kể đôi ba ều về kỹ pháp tu sửa: “Tu sứ bằng phương pháp trám nh là dùng những chiếc nh trám hình thoi dẹt để cố định chỗ vỡ. Còn kim thiền thì là dùng sơn vàng để vá lại phần thiếu hụt trên thân sứ…”
Ta lầm rầm nói, nàng yên lặng lắng nghe. Lúc đúng dịp cơn gió nhẹ lướt qua, rừng trúc ngoài song cửa liền xào xạc lay động. Cảnh sắc th bình, những ngày tháng trôi qua yên ả. Chỉ tiếc, quãng thời gian tốt đẹp chẳng kéo dài được bao lâu.
Bởi vì tên cẩu hoàng đế kia cũng tới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
giống như vừa phát hiện được trò tiêu khiển mới lạ, lần nào cũng muốn cùng hoàng hậu tới thiên ện xem ta tu sửa đồ sứ.
Mỗi lần hoàng đế mặt, ta đều th như ngồi trên đống lửa. Phát hiện ra ều , lại càng l làm thú vị, cứ vài bữa lại tới qu rầy, khi thì nghịch mũi khoan kim cương, khi thì đụng vào phôi sứ còn sống.
Chơi chán , dứt khoát chống cằm ta chằm chằm kh chớp mắt.
Khiến da đầu ta tê dại, cứ như bản thân đã thành món đồ chơi tiêu khiển cho tên cẩu hoàng đế kia.
Từ lần được hoàng hậu mời cùng thưởng thức bức Lô Nhạn đồ, tên cẩu hoàng đế kia đã liên tiếp m tháng đều lưu lại nghỉ đêm ở Khôn Ninh cung.
Khắp hậu cung đều đồn đại rằng hoàng hậu cuối cùng cũng được sủng ái trở lại.
Chỉ trong Khôn Ninh cung mới biết nào chuyện “trở lại”, chẳng qua là sủng càng thêm sủng mà thôi.
Ta thử nghiệm vài lần, bước đầu xác định được phương án tu bổ bình ngọc hồ xuân men trắng.
Một đêm nọ, trong thiên ện. Ta thắp đèn dầu, toàn tâm toàn ý vẽ sơ đồ thiết kế, hoàn toàn kh để ý đẩy cửa ện bước vào từ sau lưng.
Mãi đến khi một cánh tay từ phía sau vòng qua ôm l eo ta, ta mới bàng hoàng nhận ra trong phòng đã thêm một đàn .
Ta c.h.ế.t trân tại chỗ. Hơi thở nóng hổi phả vào làn da sau tai ta, mang theo mùi rượu nhàn nhạt.
Toàn thân ta run rẩy, theo phản xạ muốn kêu cứu, nhưng giây tiếp theo lại nghe th một giọng nói khàn khàn quen thuộc:
“Trầm Hương, trẫm tìm nàng khắp nơi cũng kh th...”\
Cẩu hoàng đế? lại ở đây?
Mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm sau lưng. Ta run lẩy bẩy dữ dội hơn, nhưng gắng sức nuốt tiếng kêu kinh hãi trở lại vào bụng.
Nếu giờ ta kêu lên, kéo cả đám tới, để họ th ta bị một hoàng đế say rượu ôm ấp dây dưa... Kết cục tốt đẹp nhất là ta được ban d phận, sống cô quạnh đến già trong cung.
Nhưng hoàng đế xưa nay vốn chán ghét ta. Nên khả năng lớn hơn chính là ta bị gán cho tội d dụ dỗ quân vương, sau đó bị đánh c.h.ế.t cho xong chuyện.
Lúc này tâm trí ta đã loạn cả lên, mà cái đầu kh yên phận kia vẫn còn dụi vào cổ ta kh ngừng:
“Nàng đổi loại hương khác à? Thơm thật... mùi mận khô...”
Tim ta đập như trống trận, càng run dữ dội. Ta đưa tay lên bàn quờ quạng tìm kiếm, mong tìm ra thứ gì đó thể giúp ta thoát khỏi cục diện này.
Hoàng đế vẫn còn lẩm bẩm:
“Chuyện của tiểu Nguyên Cảnh, là trẫm kh đúng, nàng tha thứ cho trẫm ...”
Đúng lúc , tay ta sờ trúng bát bột sứ dùng để ều phối nguyên liệu. Ta nắm l một vốc bột, kh chút do dự vung thẳng về phía sau.
Bột sứ làm mắt tên cẩu hoàng đế cay xè. bu ta ra, ho sặc sụa.
Ta chớp l cơ hội, lập tức bỏ chạy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.