Kiếp Này Anh Đến Sớm Hơn
Chương 5:
9.
Vài tuần sau.
C ty của Lục Nhã Huyên bước vào một giai đoạn bận rộn mới.
Dự án mở rộng thị trường vừa được th qua, các phòng ban gần như ngày nào cũng họp.
Sáng hôm đó.
Lục Nhã Huyên vừa bước vào văn phòng thì thư ký gõ cửa.
“Lục tổng, phòng nhân sự vừa gửi th báo.”
“Ừ?”
Thư ký đặt tài liệu xuống bàn.
Tue Lam Da Thu
“Chúng đã tuyển được trợ lý mới.”
Lục Nhã Huyên hơi nhíu mày.
“Trợ lý?”
Cô kh nhớ yêu cầu tuyển mới. Nhưng cũng kh quá để ý.
“Cho vào .”
“Vâng.”
Cửa văn phòng mở ra. Một bước vào.
Lục Nhã Huyên vừa ngẩng đầu lên, cả khựng lại.
Đứng trước bàn làm việc của cô…
Chính là Tống Quân.
Trong bộ vest đen quen thuộc. Biểu cảm bình tĩnh như kh chuyện gì.
Cô vài giây. lại tờ hồ sơ trên bàn.
Tên: Tống Quân.
Vị trí: Trợ lý đặc biệt.
Lục Nhã Huyên cảm th thái dương giật nhẹ.
“…”
Kh khí trong phòng im lặng vài giây.
Cuối cùng cô hỏi một câu thẳng: “ mua chuộc phòng nhân sự à?”
Tống Quân trả lời cực kỳ bình tĩnh. “Ừ.”
Lục Nhã Huyên: “…”
Thư ký đứng bên cạnh suýt nữa làm rơi tập tài liệu.
---
Tin tức lan ra nh.
Trong vòng chưa đầy một buổi sáng, cả c ty đều biết một chuyện.
Tống Quân, vị tổng tài nổi tiếng của Tống thị… đang làm trợ lý cho Lục Nhã Huyên.
Nhân viên phòng tài chính thì thầm.
“Kh nhầm chứ?”
“Đó thật sự là Tống tổng à?”
“ thường xuyên lên bìa tạp chí kinh do đó?”
“Ừ…”
Một nuốt nước bọt.
“Và bây giờ đang… pha cà phê?”
---
Trong văn phòng.
Tống Quân đặt một tách cà phê xuống bàn.
“Ít đường.”
Lục Nhã Huyên tách cà phê. .
“ rảnh vậy à?”
“Kh.”
“Vậy lại làm trò này?”
“Làm việc.”
“…”
Cô hít sâu một hơi. “Tống Quân.”
“Ừ.”
“ là tổng tài của Tống thị.”
“Ừ.”
“Kh trợ lý của .”
“Bây giờ thì .”
“….”
Lục Nhã Huyên cảm th bắt đầu đau đầu.
---
Nhưng Tống Quân thực sự làm trợ lý nghiêm túc.
Đi họp cùng cô.
Ngồi phía sau ghi chép.
Sắp xếp lịch trình.
Thậm chí nhắc cô ăn trưa.
Trong phòng họp.
Một đối tác đang nói giữa chừng thì dừng lại.
Bởi vì ngồi phía sau Lục Nhã Huyên chính là Tống Quân.
Đang… ghi chép.
đó mất vài giây mới tiếp tục nói chuyện.
Còn trong c ty.
Nhân viên gần như đều sốc.
“Trời ơi…”
“Tống tổng vừa in tài liệu.”
“ vừa giúp phòng hành chính chuyển hồ sơ.”
“Kh, lúc nãy th … đặt cơm trưa cho Lục tổng.”
Một cô nhân viên thở dài. “Đây chắc c là theo đuổi c khai .”
---
Trong văn phòng.
Lục Nhã Huyên đang ký tài liệu.
Nhưng trong đầu lại bực bội.
Cô liếc đàn đang đứng trước mặt. Tống Quân đang bình tĩnh đọc lịch trình ngày mai.
Trong lòng cô kh nhịn được mà lẩm bẩm.
“Đúng là… lại để ta làm trợ lý cho chứ?”
“ ta nguyên cái tập đoàn to tổ chảng mà kh làm… qua đây làm chân sai vặt làm gì?”
Cô càng nghĩ càng th vô lý. Cuối cùng hừ nhẹ một tiếng.
“Đã vậy cho ta mệt c.h.ế.t mới thôi.”
---
Và thế là…
Cả ngày hôm đó, lịch trình của Tống Quân gần như kín đặc.
“Đi l hợp đồng ở phòng pháp lý.”
“Tài liệu này in thêm ba bản.”
“Chiều nay cuộc họp với phòng marketing.”
“Tối nay sắp xếp lại toàn bộ báo cáo quý.”
Tống Quân chỉ gật đầu.
“Ừ.”
Kh than phiền. Kh hỏi thêm.
---
Một buổi tối.
C ty gần như đã tan làm hết.
Chỉ còn phòng làm việc của Lục Nhã Huyên vẫn sáng đèn.
Cô đang xem tài liệu.
Nhưng kh biết từ lúc nào… đã ngủ quên trên bàn.
Cửa văn phòng khẽ mở.
Tống Quân bước vào.
th cô đang ngủ. Ánh đèn bàn chiếu xuống gương mặt cô.
Tr yên tĩnh hơn bình thường.
Tống Quân đứng lâu. Ánh mắt hơi trầm xuống.
Cuối cùng khẽ nói. nhỏ.
“May mà lần này em còn sống.”
Lục Nhã Huyên kh nghe th. Cô khẽ cựa , lại ngủ tiếp.
---
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác, Tô Hiểu Nghi đang bực bội.
Trong tay cô ta là một bản báo cáo cổ đ.
Cô ta đọc đọc lại. Sắc mặt ngày càng khó coi.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy…”
Trong vài tuần gần đây. Cổ phần trong tay cô ta… đang bị thu mua.
Ban đầu cô takh để ý. Bởi vì chỉ là những phần nhỏ.
Nhưng sau đó cô ta phát hiện tỷ lệ cổ phần của đang giảm dần.
Cô ta lập tức bán ra một phần để chuyển tiền sang chỗ khác.
Nhưng chuyện kỳ lạ xảy ra. Cổ phần vừa tung ra thị trường, lập tức mua.
Nh đến mức gần như kh cần suy nghĩ.
Tô Hiểu Nghi nhíu mày. “Là ai?”
Cô ta yêu cầu gặp mua.
Nhưng câu trả lời luôn giống nhau. Kh liên lạc được.
Tài khoản đầu tư là tài khoản đại diện. C ty trung gian. Quỹ đầu tư. Kh một cái tên cụ thể.
Tô Hiểu Nghi bắt đầu cảm th bất an.
Cô ta kh hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Giống như một bàn tay vô hình… đang từ từ thu lại toàn bộ cổ phần.
---
M ngày sau.
Trong văn phòng của Lục Nhã Huyên. Cô đang vào màn hình máy tính.
Trên đó là bảng phân tích cổ phần.
Một con số vừa thay đổi.
Thư ký nói: “Lục tổng, phần cổ phần mới đã mua xong.”
Lục Nhã Huyên gật đầu. “Ừ.”
Con số tiếp tục tăng. Từng chút một. chậm. Nhưng chắc.
Cô kh vội.
Ván cờ này, cô đã chuẩn bị từ lâu.
Lục Nhã Huyên tắt màn hình. Ánh mắt bình tĩnh.
Quyền kiểm soát c ty… đang dần quay lại tay cô.
Mà đầu tiên cô muốn kéo xuống chính là Tô Hiểu Nghi.
10.
Những ngày sau đó, trong giới kinh do bắt đầu xuất hiện hàng loạt tin tức kỳ lạ.
Ban đầu chỉ là vài mẩu tin nhỏ.
Một dự án bất động sản quy mô lớn của tập đoàn Hạ thị đột ngột bị đình chỉ vì phát hiện vấn đề pháp lý.
Một quỹ đầu tư nổi tiếng bị cơ quan quản lý tài chính ều tra vì nghi ngờ thao túng thị trường.
Một c ty truyền th chuyên xử lý khủng hoảng truyền th cho do nghiệp bất ngờ tuyên bố phá sản chỉ trong vòng một tuần.
Tin tức xuất hiện rải rác.
Nếu riêng lẻ, tất cả đều giống những biến động bình thường trong giới kinh do.
Nhưng Lục Nhã Huyên thì kh nghĩ vậy. Bởi vì những việc này… đều do cô làm.
Trong kiếp trước, chính những này đã từng đứng sau nhiều chuyện.
Từ việc bán khống cổ phiếu.
Đến việc tung tin bôi nhọ.
Từng bước một đẩy Lục thị đến bờ vực sụp đổ.
---
Trong văn phòng của Lục Nhã Huyên.
Thư ký đặt một tập báo cáo xuống bàn.
“Lục tổng, dự án của Hạ thị đã chính thức bị đình chỉ.”
Lục Nhã Huyên gật đầu. Thư ký tiếp tục: “Cơ quan quản lý phát hiện vấn đề trong hợp đồng đất đai.”
Cô khẽ “ừ” một tiếng.
Từ vài tháng trước, cô đã bắt đầu thu thập tài liệu về dự án đó.
Kiếp trước chính dự án này đã mang lại khổng lồ cho Hạ thị, giúp họ vốn để tham gia vào việc thao túng cổ phiếu Lục thị.
Kiếp này, cô cắt đứt nó từ đầu.
Trợ lý tiếp tục nói: “Quỹ Thiên Hòa cũng đang bị ều tra tài chính.”
Lục Nhã Huyên hơi ngẩng đầu. “Điều tra?”
“Vâng, nghe nói nộp bằng chứng thao túng cổ phiếu.”
Ánh mắt Lục Nhã Huyên khựng lại.
Quỹ Thiên Hòa… trong kiếp trước, chính họ là bên bán khống cổ phiếu Lục thị.
Nhưng chuyện ều tra lần này, kh do cô làm. Cô còn chưa kịp ra tay.
Vậy ai làm?
---
Hai ngày sau.
Một tin khác lại xuất hiện.
C ty truyền th tư nhân An Thịnh tuyên bố phá sản.
Lục Nhã Huyên th tin tức này trên ện thoại.
Cô hơi nhíu mày.
Trong kiếp trước, chính c ty này đã phát động chiến dịch truyền th bôi nhọ cô và Lục thị, khiến cho cổ phiếu Lục thị tuột dốc kh ph, các đối tác lần lượt chấm dứt hợp đồng.
Nhưng kiếp này… cô còn chưa động đến họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kiep-nay--den-som-hon/chuong-5.html.]
Chưa dừng lại ở đó.
Một bản tin tài chính khác khiến cô chú ý.
Tập đoàn Thịnh Hải vừa mất quyền kiểm soát một c ty con sau khi cổ phần bị thâu tóm bất ngờ.
Cái tên Thịnh Hải khiến ánh mắt Lục Nhã Huyên tối lại.
Trong kiếp trước, chính tập đoàn này đã tung ra đòn đ.á.n.h cuối cùng.
Nhưng bây giờ… Thịnh Hải lại là bên bị tấn c trước.
Và vấn đề là, Lục Nhã Huyên vẫn chưa ra tay với Thịnh Hải.
---
Lục Nhã Huyên bắt đầu cảm th gì đó kh đúng.
Cô mở lại toàn bộ hồ sơ. Phân tích dòng tiền. Xem lại những thương vụ mua bán cổ phần gần đây.
Những c ty trung gian. Những quỹ đầu tư. Những tài khoản đại diện.
Từng dữ liệu hiện lên trên màn hình.
Cô lâu.
Cuối cùng, dòng tiền của tất cả những thương vụ đó… đều dẫn về một nơi.
Tống thị.
Lục Nhã Huyên khựng lại. Tim cô đập mạnh hơn một chút.
Trong vài tuần tiếp theo.
Những kẻ từng hại cô bắt đầu lần lượt gặp chuyện.
Dự án bị phá. Cổ phần bị thâu tóm. Tài chính bị ều tra.
Giống như ai đó… đang âm thầm dọn sạch từng mối nguy.
Lục Nhã Huyên lần theo dấu vết.
Cuối cùng, cô tìm ra câu trả lời.
đứng sau tất cả…
là Tống Quân.
Cô chợt nhớ lại vài tuần trước.
Ngày nào Tống Quân cũng ở c ty.
Pha cà phê. Ghi chép. Đi họp.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, thỉnh thoảng vẫn biến mất vài tiếng.
Cô từng nghĩ xử lý việc của Tống thị.
Nhưng hóa ra… đang dọn sạch những mối nguy đó.
---
Buổi tối.
Trong văn phòng của Lục Nhã Huyên.
Ánh đèn vẫn sáng.
Cửa phòng mở ra. Tống Quân bước vào.
Trong tay là một tập tài liệu. “Lịch họp ngày mai.”
đặt xuống bàn. Như một trợ lý bình thường.
Nhưng lần này, Lục Nhã Huyên kh tài liệu.
Cô thẳng vào .
“Tống Quân.”
“Ừ.”
“Quỹ Thiên Hòa bị ều tra.”
“Ừ.”
“C ty truyền th An Thịnh phá sản.”
“Ừ.”
“Ngay cả tập đoàn Thịnh Hải cũng bị thâu tóm cổ phần.”
Tống Quân kh nói gì. Lục Nhã Huyên chằm chằm .
“ làm à?”
im lặng một lúc. hỏi lại: “Em thì ?”
“…”
Cô khựng lại.
Bởi vì một số chuyện… quả thật là do cô làm.
Hai nhau. Kh khí trong phòng bỗng trở nên kỳ lạ.
Một lúc sau, Lục Nhã Huyên chậm rãi hỏi: “Tại biết trước mọi chuyện?”
Tống Quân kh trả lời ngay.
im lặng lâu. Ánh mắt hơi tối lại.
Cuối cùng nói: “ đã g.i.ế.c họ một lần .”
Lục Nhã Huyên nhíu mày. “Cái gì?”
Cô kh hiểu.
Tống Quân cô. Giọng thấp.
“Kiếp trước.”
Trong khoảnh khắc đó, cả Lục Nhã Huyên cứng lại.
Cô chằm chằm .
Như thể kh dám tin.
Giọng cô khẽ run. “… cũng nhớ ?”
Lần này đến lượt Tống Quân khựng lại.
cô. Ánh mắt đột nhiên thay đổi.
“Cũng?”
Căn phòng im lặng. Hai nhau.
Một lúc sau, Lục Nhã Huyên chậm rãi nói: “Em nhớ tất cả. Lục thị phá sản. Cổ phiếu bị thao túng. Truyền th bôi nhọ. Thịnh Hải thâu tóm. Và…”
Cô dừng lại một chút. “…em c.h.ế.t. Cùng với đứa bé trong bụng.”
Tống Quân đứng im.
Trong khoảnh khắc đó, vẻ bình tĩnh trên gương mặt lần đầu tiên vỡ ra.
“Em…” Giọng khàn một chút. “Cũng trọng sinh?”
Lục Nhã Huyên khẽ gật đầu.
Căn phòng rơi vào im lặng lâu. nhiều chuyện trong đầu hai bỗng nối lại với nhau.
Vì họ đều ra tay sớm.
Vì họ đều biết những đó.
Vì mọi chuyện trong kiếp trước lại đang bị thay đổi từng chút một.
Một lúc sau.
Lục Nhã Huyên khẽ thở ra.
“Vậy nên… những chuyện gần đây là làm.”
Tống Quân cũng cô. “Còn một nửa là em.”
Cô khẽ cười nhạt. “Xem ra chúng ta đang phá kế hoạch của nhau.”
lắc đầu. “Kh. nghĩ…”
dừng lại một chút. “…chúng ta đang cùng phá kế hoạch của kiếp trước.”
---
Văn phòng chìm vào im lặng lâu.
Lục Nhã Huyên vẫn đứng cạnh bàn làm việc, còn Tống Quân đứng cách cô vài bước.
Hai vừa phát hiện ra một sự thật quá lớn.
Cả hai đều trọng sinh.
nhiều chuyện trong quá khứ bỗng trở nên rõ ràng.
Vì luôn xuất hiện đúng lúc.
Vì biết những sẽ hại cô.
Vì lại kiên quyết bám theo cô như vậy.
Trong kiếp trước, họ đã mất nhau.
Còn kiếp này, cả hai đều đang cố gắng thay đổi kết cục.
Lục Nhã Huyên khẽ thở ra. “Vậy nên… mới đến làm trợ lý.”
Tống Quân cô. “Ừ.”
“Để theo dõi em?”
lắc đầu. “Để bảo vệ em.”
Cô khựng lại. Ánh mắt hai chạm nhau.
Những cảm xúc bị kìm nén lâu bỗng trở nên rõ ràng.
Kiếp trước. Hai đã yêu nhau. Đã từng chuẩn bị kết hôn. Nhưng trước khi kịp đến cuối con đường, mọi thứ đã kết thúc.
Lục Nhã Huyên c.h.ế.t.
Còn Tống Quân… sống tiếp với sự đau đớn tột cùng.
Lục Nhã Huyên khẽ cười.
“ vẫn bá đạo như vậy. Kh hỏi em đồng ý hay kh.”
Tống Quân cô. “Kiếp trước hỏi . Và em đồng ý.”
Cô im lặng. Trái tim bỗng nhói lên một chút.
Cô nhớ.
Ngày cầu hôn. Ngày cô gật đầu.
Kh khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng ều hòa nhỏ.
Tống Quân bước đến gần hơn một bước.
“Lần này…” nói chậm. “… kh muốn bỏ lỡ nữa.”
Khoảng cách giữa hai chỉ còn vài bước.
Lục Nhã Huyên . Ánh mắt phức tạp.
Cô từng cố gắng đẩy ra xa. Bởi vì cô kh muốn bị cuốn vào vòng xoáy đó.
Nhưng bây giờ, cô mới phát hiện.
đã ở trong đó từ lâu. Từ kiếp trước.
“Tống Quân.”
“Ừ.”
“Nếu lần này mọi chuyện vẫn thất bại thì ?”
kh do dự. “ vẫn ở đây.”
Câu trả lời đơn giản đến mức khiến cô nghẹn lại.
Một lúc sau, cô khẽ nói: “ đúng là… phiền.”
Tống Quân hơi nhướng mày. “Ừ. Nhưng em vẫn giữ làm trợ lý.”
Cô bật cười khẽ. Lần đầu tiên sau lâu.
Kh biết từ lúc nào.
Khoảng cách giữa hai đã gần đến mức chỉ cần đưa tay là chạm được.
Ánh mắt Tống Quân dừng lại trên gương mặt cô.
nói khẽ.
“Nhã Huyên.”
Đây là lần đầu tiên sau khi trọng sinh, gọi tên cô như vậy.
Kh “Lục tổng”.
Kh “Lục Nhã Huyên”.
Chỉ là Nhã Huyên.
Trái tim cô khẽ rung lên. “Ừ?”
Tống Quân kh nói thêm gì.
chỉ cúi xuống, hôn cô. Ban đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ.
Như đang xác nhận rằng tất cả những chuyện vừa xảy ra đều là thật.
Lục Nhã Huyên khựng lại một chút.
Nhưng , cô kh đẩy ra.
Ngược lại, tay cô khẽ nắm l áo sơ mi của.
Nụ hôn dần sâu hơn.
Tất cả những cảm xúc bị kìm nén trong hai kiếp bỗng vỡ ra trong khoảnh khắc này.
Nỗi nhớ. Sự hối hận. Cả cảm giác mất lại tìm lại được.
Khi họ tách ra, hơi thở của cả hai đều hơi rối.
Tống Quân cô.
Ánh mắt tối lại.
“ nên về.”
nói vậy. Nhưng vẫn chưa bu tay đang ôm cô ra.
Lục Nhã Huyên vài giây.
Sau đó khẽ nói: “…Muộn .”
Câu nói bình thường. Nhưng ánh mắt cô lại kh hề bình thường chút nào.
Tống Quân khựng lại. “Ý em là…”
Cô kh trả lời. Chỉ kéo nhẹ cà vạt của .
Khoảng cách giữa hai lại gần thêm một chút.
Giọng cô nhỏ.
“Trợ lý Tống.”
“Ừ.”
“Ở lại tăng ca.”
Lục Nhã Huyên nói nhón chân, môi chạm lên môi .
Nụ hôn ban đầu chỉ nhẹ, như một cái chạm thử.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, Tống Quân đã phản ứng.
Bàn tay siết chặt eo cô, kéo cô sát vào .
Nụ hôn lập tức trở nên mãnh liệt hơn, gần như kh cho cô cơ hội lùi lại.
Hơi thở hai hòa vào nhau.
Lục Nhã Huyên khẽ khựng lại, nhưng vẫn nắm chặt cà vạt , hoàn toàn kh ý định bu ra.
Ánh mắt Tống Quân tối lại.
Giây tiếp theo, trực tiếp bế cô lên.
Lục Nhã Huyên còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đặt ngồi lên bàn làm việc phía sau.
Tập tài liệu trên bàn bị đẩy lệch sang một bên.
Tống Quân đứng giữa hai chân cô, một tay vẫn giữ chặt eo cô.
Khoảng cách giữa hai gần đến mức chỉ cần hơi cúi đầu xuống là thể chạm vào nhau lần nữa.
---
Đêm đó.
Đèn trong văn phòng tắt muộn.
Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng rực.
Còn bên trong căn phòng, hai cuối cùng cũng kh còn khoảng cách.
Sau hai kiếp . Họ cuối cùng cũng tìm lại được nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.