Kiếp Này Anh Đến Sớm Hơn
Chương 6:
11.
Sau đêm hôm đó.
Lục Nhã Huyên và Tống Quân gần như kh cần nói thêm ều gì nữa.
Hai họ đã chính thức xác định quan hệ yêu đương một lần nữa.
Kh bắt đầu.
Mà là… quay lại.
Quay lại mối quan hệ mà kiếp trước họ từng , từng mất , và từng tưởng rằng sẽ kh bao giờ còn cơ hội chạm tới nữa.
Chỉ là lần này.
Kh còn vội vàng. Kh còn những bi kịch chờ sẵn ở phía trước.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên. Giống như hai vốn dĩ nên ở bên nhau từ đầu.
---
Trong c ty Lục thị.
Sự thay đổi đó kh hề được c bố.
Nhưng gần như tất cả mọi đều cảm nhận được.
Quan hệ giữa Lục tổng và trợ lý Tống… đã khác trước.
Trước đây, Tống Quân chỉ được xem là một trợ lý cực kỳ đặc biệt.
Một đàn luôn đứng phía sau Lục Nhã Huyên trong các cuộc họp quan trọng, xử lý c việc nh gọn đến mức đôi khi còn khiến khác quên mất chỉ là “trợ lý”.
Nhưng dạo gần đây. Khoảng cách giữa hai rõ ràng đã kh còn giống quan hệ cấp trên cấp dưới nữa.
---
Một buổi sáng.
Phòng họp tầng mười.
Lục Nhã Huyên đang xem báo cáo tài chính.
Tống Quân đứng phía sau ghế cô, cúi xuống chỉ vào một dòng số liệu.
Khoảng cách gần. Hơi thở của khẽ lướt qua tai Lục Nhã Huyên.
“Dòng này cần sửa.” Giọng thấp và bình tĩnh.
Lục Nhã Huyên khẽ gật đầu. “Ừ, cũng nghĩ vậy.”
Một vị giám đốc tài chính ngồi đối diện bỗng ho khẽ một tiếng.
Lục Nhã Huyên ngẩng đầu. “ vấn đề gì ?”
“Kh… kh .”
Ông ta lập tức cúi đầu xem tài liệu tiếp.
Nhưng ánh mắt vài trong phòng họp đã bắt đầu lén trao đổi với nhau.
---
Buổi trưa.
Căng tin c ty.
Hai nhân viên trẻ ngồi ở góc bàn thì thầm.
“Cô để ý kh?”
“Gì cơ?”
“Trợ lý Tống vừa mang cơm lên phòng cho Lục tổng.”
kia nhíu mày.
“Trợ lý mang cơm thì bình thường mà. Hơn nữa hầu như mỗi ngày đều làm vậy.”
Cô gái lắc đầu.
“Kh. ta tự nấu.”
kia im lặng vài giây.
“…Khoan đã. Ý cô là tổng tài của Tống thị… đang nấu cơm cho Lục tổng?”
Hai nhau. cùng nhỏ giọng kết luận.
“Chuyện này… hình như kh cần đoán nữa.”
---
Buổi tối.
C ty gần như đã tan làm.
Trong văn phòng tầng cao nhất vẫn còn ánh đèn.
Lục Nhã Huyên ngồi trước bàn làm việc, xem hợp đồng.
Tống Quân ngồi đối diện, chỉnh sửa một bản báo cáo.
Kh khí yên tĩnh.
Tue Lam Da Thu
Một lúc sau.
Lục Nhã Huyên ngẩng đầu.
“ vẫn chưa về à?”
Tống Quân kh ngẩng lên.
“Trợ lý tan làm cùng chủ tịch.”
Cô liếc một cái.
“ thật sự coi là trợ lý à?”
Lúc này mới ngẩng lên.
Ánh mắt bình thản.
“Kh em bảo làm ?”
Lục Nhã Huyên khựng lại một giây. Một lúc sau cô đóng tập tài liệu.
“Đi thôi.”
“Tan làm?”
“Ừ.”
Hai cùng bước ra khỏi văn phòng.
Khi ngang qua khu làm việc. Vài nhân viên còn tăng ca lập tức ngẩng đầu.
Sau đó cả dãy bàn làm việc… đồng loạt im lặng.
Bởi vì họ vừa th một cảnh khó giải thích.
Lục tổng phía trước. Tống Quân phía sau. Nếu họ kh lầm… hai họ đang nắm tay nhau.
Khi cô vừa bước đến cửa thang máy, nh tự nhiên đưa tay giữ cửa cho cô.
Một động tác nhỏ. Nhưng ánh mắt cô… hoàn toàn kh giống ánh mắt của một trợ lý.
Cửa thang máy đóng lại. Một nhân viên nhỏ giọng nói: “… nghĩ kh cần đoán nữa.”
bên cạnh gật đầu.
“Ừ. Cả c ty chắc đều hiểu .”
---
Nhưng chỉ vài ngày sau.
Kh khí trong c ty bỗng trở nên căng thẳng.
Một cuộc họp khẩn được triệu tập.
Phòng họp tầng mười chật kín .
Trên màn hình lớn là báo cáo tài chính mới nhất của c ty. Một loạt dữ liệu khiến nhiều biến sắc.
Tô Hiểu Nghi đứng bên cạnh màn hình, sắc mặt chút tái nhợt.
“Chuyện này… chỉ là hiểu lầm trong quá trình chuyển nhượng cổ phần.”
Cô ta còn chưa nói xong. Lục Nhã Huyên đã nhẹ nhàng đặt tập tài liệu xuống bàn.
“Hiểu lầm?” Giọng cô bình tĩnh. “Vậy giải thích giúp . Vì cổ phần của c ty lại bị chuyển qua ba c ty vỏ bọc khác nhau, cuối cùng chuẩn bị bán cho tập đoàn Thịnh Hải?”
Cả phòng họp lập tức xôn xao.
Tô Hiểu Nghi sững . “Nhã Huyên, kh…”
“ chưa nói xong.” Lục Nhã Huyên ngắt lời.
Cô ra hiệu. Tống Quân đứng phía sau lập tức mở thêm một slide khác.
Một sơ đồ cổ phần phức tạp hiện lên.
Từ cổ phần cá nhân của Tô Hiểu Nghi. Chuyển qua các quỹ đầu tư. đến một c ty offshore.
Cuối cùng… khi chuẩn bị bán lại cho Thịnh Hải thì đã bị Lục Nhã Huyên thu mua tất cả.
Cả phòng họp c.h.ế.t lặng. Ai cũng hiểu ều đó nghĩa là gì.
Đó gần như là bán c ty cho đối thủ.
Tô Hiểu Nghi sắc mặt trắng bệch. “Kh… chuyện này kh thể…”
“ thể.” Lục Nhã Huyên nói nhẹ. “Bởi vì những c ty trung gian kia…”
Cô dừng lại. Ánh mắt chuyển sang Tống Quân. “…đều đã bị thu mua từ trước.”
Tô Hiểu Nghi đột nhiên hiểu ra. Cô ta quay phắt lại. “Các gài bẫy ?!”
Tống Quân đứng thẳng. Giọng bình thản.
“Kh. Là chứng cứ.”
Tô Hiểu Nghi bắt đầu hoảng loạn.
“Kh! Đây là vu khống! Các cố ý hãm hại !”
Lục Nhã Huyên cô ta. Ánh mắt lạnh nhạt.
Ánh mắt kh còn chút cảm xúc nào.
Kiếp trước.
Cũng là căn phòng họp như thế này. Cũng là ánh mắt hoảng loạn như vậy.
Nhưng khi đó… đứng ở vị trí bị dồn vào đường cùng.
Là cô.
Cô vẫn nhớ rõ.
Tô Hiểu Nghi đứng trước mặt cô, giọng nói đắc ý.
“Lục Nhã Huyên, kh muốn thua cô cả đời.”
Sau đó…
Lan can tầng mười.
Cô ta đẩy mạnh cô xuống.
Cảm giác rơi xuống khoảng kh.
Lục Nhã Huyên khẽ chớp mắt.
Ký ức lập tức biến mất.
Cô đứng dậy.
“Báo cảnh sát.”
Hai nhân viên an ninh lập tức bước vào.
Tô Hiểu Nghi vùng vẫy.
“Lục Nhã Huyên!” Giọng cô ta trở nên chói tai. “Cô tưởng cô tg ?!”
Câu nói đó. Gần như giống hệt kiếp trước.
Lục Nhã Huyên khựng lại.
Tô Hiểu Nghi chằm chằm cô.
“Cô lúc nào cũng đứng trên cao! Cô tất cả! D tiếng! C ty! Ngay cả Tống tổng cũng ên đảo vì cô.”
Cô ta cười méo mó.
“Còn thì ? luôn chỉ là cái bóng phía sau cô!”
Phòng họp im lặng.
Lục Nhã Huyên cô ta lâu.
Sau đó nói khẽ. “Kh. từng xem cô là tin tưởng nhất.”
Tô Hiểu Nghi sững lại. Nhưng ngay sau đó cô ta bật cười.
“Tin tưởng? Thứ cần là tg cô!”
Cô ta bị kéo ra khỏi phòng họp.
Cánh cửa đóng sầm lại.
---
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Mọi nh chóng rời khỏi. Chỉ còn lại hai .
Lục Nhã Huyên đứng trước cửa kính. Thành phố phía dưới sáng rực.
Tống Quân bước tới. “Em ổn kh?”
Cô khẽ cười. “Ổn. Kiếp trước còn tệ hơn thế này.”
kh nói gì. Lẳng lặng tiến đến, ôm l cô từ phía sau.
Một lúc sau.
nói. “Kiếp trước đã từng nằm mơ, trong mơ em nói một câu.”
Lục Nhã Huyên quay lại, hai tay cô vòng lên ôm cổ .
“Câu gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kiep-nay--den-som-hon/chuong-6.html.]
cô. Ánh mắt sâu.
“Em nói… nếu kiếp sau. Đừng đến muộn nữa.”
Cô sững .
Đúng … cô đã từng nói câu đó.
Trong nhà xác lạnh lẽo ngày hôm , khi Tống Quân đứng bên cạnh cơ thể kh còn ấm của cô thật lâu kh rời, cô đã khẽ thì thầm câu nói bên tai .
Phòng họp lặng .
Tống Quân khẽ cười. “ chỉ làm theo lời em thôi.”
Cô lâu. Sau đó khẽ nói. “Vậy nên đến làm trợ lý?”
“Ừ.” trả lời thẳng t. “Vì em kh chịu gặp .”
Lục Nhã Huyên bật cười.
Một nụ cười nhẹ.
Sau đó cô im lặng một lúc lâu.
nói: “Trợ lý Tống.”
Tống Quân cô. “Ừ?”
Cô nói bình tĩnh. “Ngày mai đăng ký kết hôn.”
Kh khí như dừng lại.
Tống Quân cô. Lần này ánh mắt kh còn chút tuyệt vọng nào của kiếp trước.
Chỉ còn sự chắc c.
gật đầu.
“Được.”
Như thể… đã chờ câu nói này suốt hai kiếp.
12.
Ngày hôm sau.
Cục dân chính.
Buổi sáng khá vắng .
Lục Nhã Huyên đeo kính râm, đội mũ thấp, đứng trước cửa bảng hiệu một lúc lâu.
“Chúng ta… thật sự đến đây à?”
Tống Quân đứng bên cạnh cô, giọng bình thản. “Kh em nói ?”
Cô quay sang . “ kh suy nghĩ thêm chút nào à?”
“Kh.” trả lời dứt khoát. “ đã suy nghĩ chuyện này hai kiếp .”
Lục Nhã Huyên khẽ bật cười cùng bước vào.
Quy trình đăng ký kết hôn diễn ra nh hơn cô tưởng.
Nhân viên đưa hai tờ gi.
“Ký ở đây.”
Hai gần như ký cùng lúc.
Một tiếng ‘cạch’ vang lên.
Con dấu đỏ đóng xuống.
Hai cuốn sổ đỏ được đưa qua bàn.
“Chúc mừng hai bạn.”
Lục Nhã Huyên cuốn sổ trong tay.
Một lúc lâu.
Cô mới khẽ nói: “Thế là… xong ?”
Tống Quân gật đầu. “Ừ.”
cầm l cuốn sổ của , cẩn thận bỏ vào túi áo trong.
Sau đó nắm tay cô. “Đi thôi.”
“Đi đâu?”
cô. “Về nhà.”
---
Xe dừng lại trước cánh cổng biệt thự trên sườn đồi.
Ánh nắng giữa trưa rơi xuống khoảng sân rộng, phản chiếu lên những ô cửa kính sáng lấp lánh. Những khóm hoa hai bên lối đã được cắt tỉa gọn gàng, dây đèn nhỏ treo dọc ban c khẽ lay động trong gió.
Lục Nhã Huyên vừa bước xuống xe thì khựng lại.
Cô căn biệt thự trước mặt thật lâu.
Nơi này… cô quá quen thuộc.
Kiếp trước, cô đã từng sống ở đây một thời gian.
Khi đó, cô và Tống Quân đã đính hôn.
Hai gia đình gần như đã xem họ là vợ chồng sắp cưới, lễ cưới cũng đã bắt đầu chuẩn bị. Trong khoảng thời gian đó, cô thường đến biệt thự này ở cùng .
Buổi sáng cùng nhau ăn sáng trong phòng bếp rộng lớn.
Buổi tối ngồi ngoài ban c nói chuyện về c việc.
những đêm cô ngủ quên trên sofa phòng khách, Tống Quân sẽ bế cô lên phòng.
Khi cô từng nghĩ, uộc đời sau này của , chắc sẽ luôn như vậy.
Bình yên, ổn định.
Cho đến khi mọi chuyện sụp đổ.
Tô Hiểu Nghi phản bội.
Lục thị rơi vào khủng hoảng.
Cô và Tống Quân âm dương cách biệt.
“Em đang nhớ chuyện cũ?” Giọng Tống Quân vang lên bên cạnh.
Lục Nhã Huyên quay đầu .
“Ừ.” Cô kh phủ nhận.
Ánh mắt lại về phía căn nhà.
“Kiếp trước… em từng ở đây.”
Tống Quân khẽ cười. “ biết.”
bước tới gần hơn một chút. “Lúc đó em nói căn nhà này quá lạnh. Cho nên cứ bắt trồng thêm hoa.”
Lục Nhã Huyên khẽ bật cười. “ còn nhớ?
“ nhớ tất cả.” nói nhẹ.
Một cơn gió thổi qua khu vườn.
Những dây đèn treo trên ban c khẽ rung.
Lục Nhã Huyên qu một vòng.
Rõ ràng căn biệt thự đã được trang hoàng lại.
Hoa nhiều hơn. Ánh đèn cũng ấm áp hơn.
Kh còn vẻ lạnh lẽo như trong ký ức.
Cô quay sang . “ chuẩn bị những thứ này từ bao giờ?”
“Tối qua.”
“ kh ngủ à?”
Tống Quân cô. “ sợ em đổi ý.”
Câu nói đó khiến cô im lặng vài giây.
Sau đó cô khẽ thở ra.
“Trợ lý Tống. Chúng ta vừa đăng ký kết hôn thôi.”
hơi nhướng mày. “Cho nên?”
Cô nhún vai. “Chưa chắc đã…”
Câu nói chưa kịp nói hết, Tống Quân đã bước tới một bước.
Một tay giữ l eo cô. Cúi xuống hôn đôi môi căng mọng.
Nụ hôn đến bất ngờ nhưng chắc c. Như thể đã chờ khoảnh khắc này từ lâu.
Lục Nhã Huyên khẽ sững lại một giây. Sau đó vòng tay ôm cổ .
Nụ hôn dần trở nên sâu hơn.
Hơi thở hai hòa vào nhau trong ánh nắng trưa yên tĩnh.
Một lúc sau. Tống Quân mới tách ra một chút.
Trán khẽ chạm vào trán cô.
Giọng trầm xuống. “Hôm nay là tân hôn.”
Lục Nhã Huyên khẽ cười. “ nói như thể chúng ta vừa tổ chức lễ cưới vậy.”
“Đối với . Chỉ cần em là vợ . Thế là đủ.”
Câu nói đó khiến tim cô khẽ run lên.
Còn chưa kịp nói gì. Tống Quân đã cúi xuống hôn cô lần nữa.
Lần này nụ hôn dài hơn. Bàn tay siết nhẹ eo cô, kéo cô sát vào .
Hai gần như vừa hôn vừa lùi về phía cửa.
Lục Nhã Huyên khẽ đẩy vai một chút.
“Đợi đã…”
Nhưng lời nói của cô nh chóng tan vào nụ hôn tiếp theo.
Tống Quân khẽ cười bên môi cô. “Hôm nay là tân hôn. kh định lãng phí thời gian.”
Nói xong bế cô lên.
Lục Nhã Huyên khẽ kêu một tiếng nhỏ. “…”
Tống Quân chỉ cô. Ánh mắt lần này hoàn toàn kh còn sự kiềm chế quen thuộc.
“Phòng ngủ ở trên lầu, vẫn là phòng cũ. đưa em xem đã trang trí phòng tân hôn thế nào.”
nói bình tĩnh. Nhưng bước chân lại nh hơn bình thường.
Cánh cửa biệt thự khép lại phía sau. Ánh nắng trưa vẫn rơi xuống khu vườn yên tĩnh.
Còn trong căn nhà đó, hai họ cuối cùng cũng kh còn bỏ lỡ nhau nữa.
---
Vài năm sau.
Thành phố vào mùa xuân.
Lễ cưới của Lục Nhã Huyên và Tống Quân gần như trở thành sự kiện lớn của giới thương nghiệp.
Nhưng với họ.
Buổi lễ đó chỉ đơn giản là một nghi thức.
Điều quan trọng nhất đã xảy ra từ lâu . Khi họ quyết định kh bỏ lỡ nhau lần nữa.
---
Một buổi chiều.
Biệt thự trên sườn đồi, Lục Nhã Huyên ngồi trên ghế ngoài vườn, tay đặt nhẹ lên bụng.
Gió xuân dịu.
Tống Quân bước ra từ trong nhà, cầm theo một ly nước ấm.
“Bác sĩ nói em nghỉ nhiều hơn.”
Cô nhận ly nước. “Em chỉ ra ngoài ngồi một lát thôi.”
khẽ thở dài. Sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.
Bàn tay đặt nhẹ lên chiếc bụng hơi nhô ra. “Con hôm nay ngoan kh? làm cho mẹ đau kh?”
Cô . Ánh mắt dịu nhiều.
“Kiếp trước em từng nghĩ… chúng ta sẽ kh bao giờ những ngày như thế này.”
Tống Quân kh nói gì. Chỉ siết nhẹ tay cô.
Một lúc sau nói: “Kiếp này .”
Cô khẽ gật đầu.
Ánh nắng chiều phủ xuống khu vườn. yên bình.
Kh còn âm mưu. Kh còn phản bội. Kh còn cái kết bi t.h.ả.m của kiếp trước.
Chỉ còn hai họ. Và một tương lai đang bắt đầu.
Lục Nhã Huyên tựa đầu lên vai .
Khẽ nói: “May mà lần này… đến sớm.”
Tống Quân khẽ cười. “Kh.” cô. “Là lần này em chịu chờ .”
Gió xuân thổi qua khu vườn.
Những dây đèn nhỏ trước biệt thự khẽ rung nhẹ.
Câu chuyện của họ.
Cuối cùng cũng đến một kết thúc mà cả hai đã chờ suốt hai kiếp .
---
HẾT
Chưa có bình luận nào cho chương này.