Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 117: Hoàng Đế Tham Lam - 1
Độ chừng một tháng nay, Lương Hữu Thuần chẳng th bén mảng đến chỗ . Tối đến, lại leo lên nóc nhà ngắm trăng, gió đêm lồng lộng, ánh trăng vời vợi, phía dưới lao xao tiếng bước chân, ngó xuống thì th Ngụy Vĩnh An đang tuần cùng đám cấm vệ quân.
ngóc đầu lên, th thì lệnh cho đám quân lính trước mới hành lễ: "Mạc tướng tham kiến hoàng hậu nương nương."
nói vọng xuống: "Miễn lễ, Ngụy tướng quân tuần vất vả ."
cười tít mắt: "Nào . Đây là chức trách của mạc tướng, kể ra, hoàng thượng còn vất vả hơn mạc tướng nhiều."
"Hoàng thượng dạo này bận lắm ?"
Ngụy Vĩnh An ngu ra một quãng đáp: "Bẩm hoàng hậu nương nương, đúng ạ, gần đây hoàng thượng xử lý nhiều chuyện, tấu chương phê duyệt đến tận khuya, chẳng ngủ tròn giấc."
Ồ, ra là thế, bảo chẳng th ta xuất hiện. Ngụy Vĩnh An đột nhiên tiếp: "Hoàng hậu nương nương, kh thăm hoàng thượng ?"
đần mặt ra, : " thăm? Ngài cũng bị bệnh đâu?"
Mặt Ngụy Vĩnh An lúc này xem bộ còn đần độn hơn , đáp: "Tại mạc tướng th các vị nương nương sau khi biết hoàng thượng thức khuyu, bận rộn như vậy thì đều luân phiên nấu c tẩm bổ và mang đến thăm , nhưng kh th hoàng hậu nương nương."
ngước lên trời cao: "Ta nào biết hầm c, hoàng thượng cũng đâu cho ta bén gót đến nhà bếp chứ, ta chẳng thể nào mà biến ra bát c được, tới tay kh thì cũng thật kỳ quá."
"Vậy thêu một chiếc khăn tay tặng hoàng thượng , ngài chắc c sẽ vui."
nghe thế thì vội nhảy xuống, lom lom: " tướng quân biết ngài sẽ thích khăn tay chứ?"
Ngụy Vĩnh An vốn trời sinh tính thật thà nên là kể luôn, rằng lúc trước Cửu Nhật đến do trại tìm Cao Đào thì gặp Lương Hữu Thuần cũng đang ở đó, ta ngỏ ý muốn cùng Cửu Nhật tỷ thí võ c.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong lúc đấu kiếm, chẳng biết từ đâu trong áo Cửu Nhật lại rơi ra một chiếc khăn trắng thêu một b hoa đỏ, Cửu Nhật vì mải chụp l chiếc khăn mà để thua Lương Hữu Thuần, bị kiếm của ta kề ngang cổ.
ta lúc đó hỏi rằng: " vì một chiếc khăn mà mạng cũng kh cần ?"
Cửu Nhật nghe thế thì nói: "Chiếc khăn này là của một quan trọng tặng ta, hơn nữa, ta biết thái tử sẽ kh ra tay."
kể đến đó thì ngưng lại. Thầm nghĩ b nhiêu chẳng đủ chứng minh Lương Hữu Thuần thích khăn tay, vội hỏi: " sau đó thế nào nữa?"
"Bẩm nương nương, hoàng thượng nghe xong thì nổi giận đùng đùng, chẳng nói lời nào, bỏ một mạch, về đến ện thái tử liền bắt đầu uống rượu, uống đến tối thì say mèm, xong lại sai gọi nương nương đến nhưng hôm đó đã ngủ . Thế nên mạc tướng bạo gan đoán ý hoàng thượng, khi nào ngài th Cửu hoàng tử được khác tặng khăn còn ngài thì kh ai tặng nên đ.â.m ra tủi thân hay chăng."
Hơ, hơ, cái tên Ngụy Vĩnh An này đang nghĩ gì vậy. Lương Hữu Thuần kia chắc kh vì nhận ra chiếc khăn đó là do thêu tặng Cửu Nhật nên mới gh tị đ chứ, ta bao nhiêu tuổi nhỉ, kể cũng thôi, so tuổi với thì ta khác nào cháu chắt đâu. Lương ma vương mà biết thê tử của đáng tuổi cụ kị chắc sẽ ngã lăn ra mất, đây cũng hơn trăm tuổi còn gì.
bật cười, nói: "Được, ngày mai ta sẽ đến thăm hoàng thượng, tiện thể hỏi ngài thích thêu hình gì lên khăn, ta sẽ làm theo ý ngài , đa tạ Ngụy tướng quân chỉ ểm."
Ngụy Vĩnh An lại gãi đầu: "Mạc tướng kh dám, hoàng hậu nương nương, mạc tướng tiếp tục tuần đây."
Nói xong, co giò chạy thẳng một mạch, cũng nhảy lên nóc nhà trở vào trong.
Chiều hôm sau, đem phấn vẽ và một chiếc khăn tay trắng đến chỗ Lương Hữu Thuần, Cố c c bẩm báo một tiếng thì ra mời vào, kể từ ngày ta đăng cơ thì đây là lần đầu tiên đến Thiên Nhân Điện.
ta đang ngồi sau những chồng tấu chương, bộ dạng nghiêm túc, chăm chú khiến khác kh muốn rời mắt.
"Thần thỉnh an hoàng thượng."
Lương Hữu Thuần nghe tiếng thì ngẩng lên: "Miễn lễ. Hoàng hậu đợi trẫm một lát."
gật đầu đến ghế ngồi chờ, tên này cũng thật là, kh hỏi ta đến việc gì kh, chắc ta cho rằng rảnh rỗi nên đến la lết đây mà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.