Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 118: Hoàng Đế Tham Lam - 2
Một lát sau thì Cố c c báo Vương phi đến xin yết kiến, Lương Hữu Thuần bảo cứ cho nàng vào. Vương phi này tên đầy đủ là Vương Nghê Thường, là cháu họ xa của Lưu thiếu úy, các đợt tuyển phi tử đều mặt, thành thử biết rõ, nàng ta tư dung th thoát lại nhảy múa đẹp nên cũng ấn tượng.
Vương Nghê Thường bước vào, th thì hành lễ: "Thần thỉnh an hoàng thượng, hoàng hậu nương nương."
"Vương phi đến tìm trẫm việc gì kh?"
Nàng ta sang cung nữ bên cạnh, lúc này trên tay đang bưng chiếc mâm đặt một cái bát, nhỏ nhẹ: "Thần hầm một bát c sâm để hoàng thượng tẩm bổ, dạo gần đây hoàng thượng bận rộn nên thần lo cho sức khỏe của ."
Lương Hữu Thuần gật đầu, bảo cung nữ mang đặt lên bàn nói: "Vương phi vất vả , lát nữa trẫm sẽ uống."
Nàng ta bẽn lẽn sang : "Thần kh biết hoàng hậu nương nương cũng ở đây, nếu kh thì đã hầm thêm một bát nữa."
"Bổn cung vốn khỏe, kh cần tẩm bổ thêm đâu, Vương phi cũng đừng bận tâm."
Lương Hữu Thuần lại tiếp: "Nếu kh còn việc gì nữa thì nàng lui về nghỉ ngơi , trẫm còn phê duyệt tấu chương."
Vương Nghê Thường nghe vậy thì khẽ cúi : "Thần cáo lui."
Nàng ta vừa ra thì Cố c c lại báo Hàn quý phi đến, Lương Hữu Thuần đưa mắt , nhún vai ra chiều kh ý kiến. Lát sau, Vân Ly bước vào, lại là một bát c gà tẩm bổ, Lương Hữu Thuần này thật là lộc ăn quá .
Tỷ ta liếc th trên bàn một bát c thì quay sang : "Hoàng hậu nương nương cũng hầm c cho hoàng thượng ?"
lắc đầu: "Kh , này là của Vương phi mang đến."
Vân Ly cười nhẹ: "Thần ngày nào cũng hầm c mang đến cho hoàng thượng, nếu biết hoàng hậu nương nương ở đây thì đã hầm thêm một bát."
"Ồ, vừa hay, bổn cung cũng kh biết nấu nướng, phiền Hàn quý phi từ ngày mai trở mang đến hai bát c vậy, bổn cung ngày nào cũng sẽ đến bóp vai cho hoàng thượng, tiện thể cùng uống c luôn. Lát nữa hoàng thượng sẽ uống bát của Vương phi, còn c của Hàn quý phi đây bổn cung sẽ thưởng thức."
Nói xong, quay lại phía Lương Hữu Thuần, nũng nịu: "Được kh hoàng thượng?"
ta , lộ vẻ ngạc nhiên, đáp: "Cứ theo ý của hoàng hậu."
Lương ma vương dùng ánh mắt đó làm gì, nếu kh vì muốn chọc ghẹo Vân Ly thì còn lâu mới nũng nịu với ta nhé, còn th buồn nôn đây.
Vân Ly cúi đầu: "Thần lĩnh chỉ, thần xin cáo lui."
Tỷ xa , còn đứng hóng theo, đắc ý. Lương Hữu Thuần cũng rời bàn, bước xuống, ghé sát vai : "Nàng đến mà kh mang c cho trẫm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-118-hoang-de-tham-lam-2.html.]
giật thon thót, vội né ra, đáp: "Hồng nhan của hoàng thượng kh đã mang cho ? cũng thật tham ăn, những hai bát c còn kh đủ."
ta , nghiêm mặt: "Trẫm chưa nói với hoàng hậu đúng kh? Hồng nhan của trẫm chỉ mỗi nàng."
quay sang hướng khác, tiếp: " kh biết nấu những mỹ vị này. Thực ra, hôm nay đến là để hỏi hoàng thượng xem thích thêu hình gì lên khăn tay vậy? muốn thêu tặng một chiếc khăn tay."
Lương Hữu Thuần đưa hai tay giữ mặt đối diện: "Trẫm muốn nàng thêu gì cũng được ?"
gật đầu. Lương Hữu Thuần lại nói: "Thêu hình của trẫm."
"Hoàng thượng, kh biết vẽ đâu."
"Để trẫm giúp nàng."
Nói xong thì nắm tay kéo đến bên bàn, bảo cung nữ đem hai bát c lui xuống, l chiếc khăn và phấn vẽ đưa cho ta, tự vẽ , cũng là lần đầu tiên th đó nha, nhưng mà đại khái là kh giống, nếu kh muốn nói là kh chỗ nào giống, tr xấu tệ.
Cũng thôi, vải chứ đâu gi, cứ nhùng nhằng thế kia làm đẹp được. ta vẽ xong, ngắm nghía một hồi thì lại vẽ thêm một nữ nhân đứng bên cạnh.
"Hoàng thượng vẽ ai thế kia?"
"Chính là hoàng hậu nàng."
Lương Hữu Thuần lại vẽ thêm một đứa trẻ, hai đứa trẻ và cứ thế, lần lượt nhiều đứa trẻ xuất hiện, chiếc khăn tay bé nhỏ kh hề đủ chỗ nên ta bảo cung nữ l chiếc khăn lớn hơn, lớn hơn, lớn nữa, đến cái cuối cùng mới vừa ý, đến mười m đứa trẻ.
đứng ngây ngốc ra : "Hoàng thượng, này là khăn trải bàn mà, nào khăn tay đâu."
ta ngắm tuyệt tác của gật gù: "Kh , như vậy mới đúng chứ."
thừ mặt ra, chỉ vào chiếc khăn trải bàn: "Đây là ngài, đây là , những đứa trẻ này là ai nữa."
"Đây là nhi tử của chúng ta, bên là c chúa, bên trái là hoàng tử."
"Hoàng thượng nghĩ là lợn ? thì khi nào mới thể thêu xong đây chứ? Nhiều như vậy."
Lương Hữu Thuần dụi đầu vào , nũng nịu: "Nàng cứ từ từ mà làm, trẫm kh giục nàng, đến ngày chúng ta bạc đầu chắc c sẽ xong thôi, được kh hoàng hậu?"
Lúc này hối hận thật , lẽ ra kh nên đến đây thì hơn. Lương Hữu Thuần là đang bắt chước ệu bộ ban nãy của , buồn nôn quá mất, vội đẩy ta ra, đưa tay vơ l chiếc khăn to tướng.
"Được, được, hoàng thượng lại thế này chứ? Cũng may là kh vẽ bách tử."
Chưa có bình luận nào cho chương này.