Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 3: Tỏ Tình - 1
Nhưng nói mới nhớ, kim lân của lẽ nào chỉ thể làm ngưng m.á.u vết thương thôi , đôi mắt của hình như chẳng th biến chuyển gì, hay là vừa sinh ra đã mù lòa . Cũng thể bà tiên lúc nặn quên họa tròng mắt vào cũng nên.
tò mò đưa bàn tay quơ quơ trước mặt : "Nhưng mà Lương c tử à, mắt của c tử… kh th được ?"
Lương Hữu Thuần khẽ gật đầu, gương mặt tuấn thoáng một nét trầm tư.
"Ta… ta xin lỗi." khó xử đan chặt m ngón tay vào nhau.
Lương Hữu Thuần trầm giọng: "Nàng lỗi gì đâu, vả lại ta kh bẩm sinh đã kh th."
Tính tò mò của liền nổi lên: "Kh bẩm sinh ?"
Lương Hữu Thuần gật đầu: "Là trúng độc."
Nghe xong lại hiếu kỳ hơn, thầm nghĩ loại độc này độc đến cỡ nào mà kim lân cũng kh tí tác dụng nào vậy. Đang suy diễn lung tung thì lại hỏi.
"Thủy Vân, ta gọi nàng là Vân nhi được kh?"
khẽ gật đầu đáp: "Được."
lại tiếp: "Nàng cứ gọi ta là Hữu Thuần được , đừng một tiếng c tử, hai tiếng c tử nữa, dù gì nàng cũng đã cứu ta một mạng, sau này ta sẽ xem nàng như thân quyến, gắng sức báo đáp nàng."
Nghe nói tới đây, hơi chút bối rối, tuy biết Lương Hữu Thuần kh thể th , nhưng vẫn cứ th mặt nóng bừng bừng vì thẹn, vội quay sang bưng bát cháo dúi vào tay : "Ta kh cầu báo đáp ta. Lương c tử, cháo vẫn còn nóng, cố ăn hết ."
Vì tay đã lạnh ng nên áp hai tay giữ tay vào bát cháo, cứ như thế một lúc để tay ấm lên, cảm giác được sự tồn tại của cái bát mới bu ra, quay bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-3-to-tinh-1.html.]
Ra phía sau, vội soi mặt vào chậu nước xem thế nào mà nóng đến vậy. Lúc này mới th mặt mũi đầy những nhọ than nhọ nồi, đôi nét giống con mèo khoang đen khoang trắng vẫn hay rón rén theo lão ngư phủ ra s thình lình trộm một con cá, chạy mất hút.
Đôi má thì kh biết vì lạnh hay xấu hổ mà đỏ lên nhiều, cũng may là tên kh th, nếu kh thì lại càng thêm xấu hổ.
đưa tay vốc nước rửa mặt, hít sâu một hơi, hướng mắt ra ngoài trời thì bất chợt th nhô lên một mảng màu đen. vội chạy lại, dùng tay cố cào lớp tuyết phủ, hóa ra là một chiếc đò nhỏ được úp xuống.
Tự nhiên nghĩ đến tên nam nhân chắc đang muốn qua s, nhưng chỉ sợ qua một đêm tuyết rơi, lớp tuyết dày lên sẽ thật khó khăn, thế là, hì hục cào hết lớp tuyết phủ trên thân đò, gắng sức kéo nó vào trong lều, lúc ngẩng lên thì trời đã tối tự bao giờ .
Đêm đã khuya, trong căn lều vẫn sáng bừng ánh lửa, những cây củi mục đôi lúc phát ra tiếng nổ lách tách vui tai. Gió rít từng cơn qua lớp mái tr nghe xào xạc.
Lương Hữu Thuần ngồi cạnh bếp lửa, bàn tay chậm rãi lau lau lại th đoản kiếm. th thật lạ, kh th gì mà động tác thuần thục, nếu là chắc cả bàn tay đứt luôn chứ.
Qua ánh lửa nhập nhòe, tên này thật tuấn tú quá , gương mặt lạnh lùng băng lãnh cũng kh làm cho đối diện muốn xa cách, da còn trắng hơn cả da .
Bỗng, thôi kh lau nữa, quay sang : "Vân nhi, nàng ta mãi thế? Nàng chưa th nam nhân nào đẹp như ta đúng kh?"
Nghe hỏi, mới như thoát khỏi cơn mộng, thế gian lại kẻ tự khen bản thân đẹp được chứ, cơ mà biết nhỉ, mắt vốn kh th gì mà. nheo mắt đầy nghi hoặc.
Lương Hữu Thuần cho th đoản kiếm vào vỏ, bật lên tiếng cười lớn khiến ngơ ngác chẳng hiểu vì . càng cười càng khiến cho càng thẹn. Cuối cùng thẹn quá hóa giận, đùng đùng đứng dậy: "Tên tự luyến nhà , ai thèm chứ, thật là…"
tức giận quay rời , nhưng chỉ mới bước được hai bước thì bị đôi cánh tay từ phía sau ôm lại, vùng vẫy thế nào cũng kh thoát được. Tên vô lại này bảo mắt kh th mà ôm chính xác thế kh biết. hét lớn: "Bu ra."
Lương Hữu Thuần cười nham nhở: "Kh muốn."
Ha, cái tên này, thì ra đây là bản chất thật của , lại dám đối với ân nhân của như vậy, còn nói cái gì mà khắc cốt ghi tâm, báo đáp gì chứ, con này thật là dối trá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.