Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 4: Tỏ Tình - 2
Mặc cho cố sức vùng vẫy, Lương Hữu Thuần vẫn giữ chặt kh bu, đột nhiên, cười hiền, khẽ tựa đầu vào vai , cất giọng ôn nhu: "Nàng đó, còn kh thừa nhận, nàng thích ta kh?"
Ô, ô…ô, lần đầu tiên được chứng kiến một tên mặt dày mày dạn như này đ, thân là Tam c chúa cao cao tại thượng, giờ lại đang bị một tên trần mắt thịt bắt nạt.
Vừa giận vừa thẹn, vung tay chuẩn bị cho một chưởng thì đột nhiên bu tay khỏi eo , đoạn, xoay đối diện với , hai tay đặt trên vai.
"Vân nhi, chúng ta tuy mới gặp mặt nhưng cảm giác thân thuộc, lúc nàng đưa bát cháo cho ta, hơi ấm từ bàn tay nàng đã sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta. Từ trước tới nay, ngoài mẫu thân ra, chưa từng ai cho ta cảm giác ấm áp như vậy. Ta muốn nàng làm thê tử của ta, ta muốn đời này kiếp này ở bên cạnh nàng, chăm sóc cho nàng. Vân nhi, nàng đồng ý gả cho ta nhé."
nghe đùng đùng như thể Thiên Lôi đánh sấm bên tai, kh là tên này th ân cần khiến nhớ đến mẫu thân đ.â.m ra quẫn trí muốn gả cho đ chứ.
Nếu vậy thì ta đúng thật là đáng thương, chắc thiếu thốn tình cảm dữ lắm nên mới nhận quàng một chẳng biết mặt mũi méo tròn thế nào về làm thê tử.
Lưỡi tận nãy đến giờ cứ cuốn lại chẳng nói nên lời, cố mãi mới thốt thành tiếng.
"Kh, kh… Lương đại ca…Lương c tử, kh cần báo đáp ta cách này đâu. Tuy kh vàng bạc châu báu nhưng mà cũng đừng l thân báo đáp ta chứ. Ta kh cần đâu."
"Nàng là muốn vàng bạc, muốn châu báu ?"
Kh biết bị đần kh mà hỏi lại như vậy, ít ra hiểu đây là một lời từ chối tao nhã từ mới đúng chứ. Thôi vậy, cứ thế gật đầu lia lịa.
"Đúng đúng, ai lại kh muốn chứ. xem, kh gì cả, mắt lại kh th làm chăm sóc ta, ta c.h.ế.t cũng kh gả cho đâu. Ta gả cho thể nuôi ta ngày ăn năm bữa, áo mặc năm lớp."
th đờ một quãng như thể ngạc nhiên lắm . Đoạn, chau mày: "Chỉ cần vậy?"
cuống cuồng tiếp thêm ều kiện: "Đương nhiên kh chỉ vậy, đại trượng phu của ta là một quyền cao chức trọng, dưới vài trên m mươi …"
Còn chưa nói xong thì th vầng trán nhíu lại nên thôi kh nói tiếp nữa. Chẳng biết lời từ đâu mà thốt ra nhiều đến thế, cảm th bản thân cũng chút quá đáng.
Nhưng mà còn cách nào khác , với , hai thân phận khác biệt, ở trần gian kh nổi m ngày nói gì tới cùng trọn đời trọn kiếp cơ chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-4-to-tinh-2.html.]
Dù gì cũng là một ngày mới biết, làm gì chuyện khắc cốt ghi tâm, cứ cho th khó mà lui vậy.
Lương Hữu Thuần từ từ bu tay khỏi hai vai , chắc mẩm từ bỏ , chẳng hiểu trong lòng đột nhiên lại dâng lên một nỗi xót xa, nuối tiếc.
cúi đầu xuống đất, tuyệt nhiên kh dám biểu cảm trên mặt nữa.
Bỗng nhiên, hai tay lần theo cánh tay tìm đến đôi bàn tay siết chặt khiến giật ngẩng lên.
Kh chứ, ta là đang cười, nụ cười tự tin, tỏa sáng như ánh mặt trời vậy. nâng đôi tay , hôn nhẹ: "Nàng cứ yên tâm, những gì nàng muốn, bổn thái tử đều thể cho nàng. Nàng muốn ngày ăn mười bữa cũng được, áo mặc tám lớp cũng kh ."
, lắp bắp: "Thái… thái tử, … những lời này mà cũng dám nói hay ? Đại nghịch bất đạo, lỡ ai nghe th thì bị c.h.é.m đầu chứ kh đùa đâu."
Lương Hữu Thuần nở nụ cười: "Ta chính là đương kim thái tử, lời ta nói ra thể là đại nghịch bất đạo chứ. Ta đây đáp ứng tất cả yêu cầu của nàng, nàng kh được nuốt lời đâu."
Ôi, càng nghe càng ngốc, thế nào mà ta lại là thái tử đương triều vậy kìa, so với yêu cầu của , khớp đến từng ly từng tý, Kim Ngư đây xúi quẩy thế này, hóa ra đang đào hố chôn ư, ta còn nhảy vô đào phụ nữa chứ.
vẫn kh chịu thua, nghiêm giọng: "Nhưng ta đây kh muốn gả cho một kẻ mù lòa, đến mặt thê tử méo tròn thế nào cũng chẳng biết."
Lương Hữu Thuần đưa tay chạm khẽ vào mặt , khẳng định chắc nịch: "Vân nhi yên tâm, Cao Đào tiên sinh nhất định sẽ chữa lành mắt cho ta, nh thôi ta sẽ th nàng."
Chỉ chờ thế, nh chóng vuột khỏi tay , thụt lùi m bước, ngờ vực: " thật sự là thái tử Lương quốc ?"
"Nàng đang hoài nghi ta?"
Lương Hữu Thuần định tóm l nhưng kh kịp nên cứ đứng im mà đưa tay ra phía trước như vậy.
bộ dạng của mà thầm cười trong bụng, cái tên này đúng là kh tự lượng sức, nghĩ thể bắt được bổn c chúa đây .
Nghe hỏi thế, liền tiếp lời: "Nếu ta hoài nghi thì thể bỏ qua kh tính kh?"
“Kh được, thân thế của ta là thật, kh lý gì bỏ qua cho nàng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.