Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Kim Ngư Kỳ Truyện

Chương 40: Thái Tử Là Chân Long - 2

Chương trước Chương sau

Qua m ngày liền, chờ đến mòn mỏi mà chẳng th thư hồi âm đâu, thầm nghĩ bồ câu này chắc hẳn bị ai ăn thịt mất cũng nên.

Sáng hôm nay, đang từ chỗ hoàng hậu về thì bắt gặp Lương Tịch cùng một nữ nhân xinh đẹp, y phục kh rườm rà như chúng , gọn gàng, mắt sáng tinh , mặt lạnh như băng, tr giống như luyện võ.

"Tham kiến thái tử phi."

Cả hai đồng loạt lên tiếng, cũng cúi đầu chào, mắt kh rời khỏi nữ tử , vẻ đẹp này thật là lạ.

Lương Tịch tiến gần, cất lời: "Thái tử phi, đây là Thiên Tằm quận chúa, là ái nữ của Lăng vương gia."

, thốt lên: "Thiên Tằm, cái tên hay quá."

Thiên Tằm khẽ cúi đầu: "Đa tạ thái tử phi khen ngợi."

Lương Tịch lại tiếp: "Thái tử phi đến thỉnh an mẫu hậu ?"

"Đúng vậy, giờ ta đây."

Nói xong, và Tiểu Đào lại vội vội vàng vàng bước , cứ cảm giác như đang bị Lương Tịch theo vậy.

Vừa về đến nơi thì nhận được thư từ Hạ quốc, vội vàng mở ra xem, ra kh là thư hồi đáp mà là thư báo tin quốc vương Hạ quốc băng hà, cứ thế mà ư, nhớ tới hình ảnh yếu đuối, già nua , lệ cứ kh ngừng tuôn ra.

Đêm đó, bảo Tiểu Đào lập một bàn thờ giữa sân, mặc đồ tang trắng, thắp hương bái biệt lần cuối. Trên nền trời đêm bỗng vụt qua một ánh băng, nhớ quá, nhớ Cửu Nhật, nhớ Hạ quốc, nhớ Long vương, Lục xà nương và cả Tiểu Bạch Nhi nữa, nhớ cả cái giường san hô của , những dòng cảm xúc cứ tuôn đến khiến cho lệ rơi lã chã.

Hôm sau, được hoàng thượng triệu kiến, đây là lần thứ hai đến Thiên Nhân Điện, lúc trước là tới dâng trà sau hôn lễ. Cố c c dẫn vào, th hoàng thượng trên ngai, cũng hơi chút phập phồng.

"Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, phụ hoàng vạn phúc vô cương."

Hoàng thượng tiến đến đỡ lên, cười hiền: "Nào nào, đứng lên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-40-thai-tu-la-chan-long-2.html.]

Sau khi ban ngồi cho thì ngài nói luôn: "Con và Thuần nhi cũng đã thành thân được hơn nửa năm , con đến Lương quốc ta cũng đã được hơn nửa năm ."

"Vâng."

Ông thở dài: "Sống c.h.ế.t đã thành quy luật của đất trời, con đừng quá thương tâm, trẫm cũng đã sai Thuần nhi sắp xếp đoàn sứ giả đến Hạ quốc viếng phụ vương con."

kh nói gì thêm, chỉ cúi đầu gật khẽ, hoàng thượng lại tiếp: "Nhớ năm xưa ta cùng đã từng chạm mặt nhau trên chiến trận, nhưng vì con, chúng ta cuối cùng đã kh đánh trận nữa."

"Vì nhi thần ?"

", phụ vương con chắc chưa bao giờ kể cho con nghe đúng kh?"

Thế , hoàng thượng kể cho nghe câu chuyện của bao nhiêu năm về trước.

Theo như lời kể thì mẫu thân của đại hoàng tử Lương Nhân là Trân phi, Lương Nhân sinh ra vốn đã kh được bình thường, là ngờ nghệch, lên năm tuổi mà vẫn kh biết gì.

Lại nói thái hậu là cố chấp vô cùng, bà tin lời một tên pháp sư, cho rằng Lương Nhân chính là nguyên nhân dẫn đến những thiên tai mà Lương quốc gánh chịu nên đã cho lén hạ sát đứa bé này.

Trân phi kh hiểu nhận được mật báo, vào đêm hôm đó, đã lén bế Lương Nhân bỏ trốn khỏi hoàng cung, hoàng thượng sau khi hay tin đã cho đuổi theo, nhưng khi đuổi đến nơi thì chỉ còn th mỗi Lương Nhân đang nằm bất tỉnh trên đất, Trân phi thì kh biết đã chạy đâu.

Cuối cùng, hoàng thượng đành đem Lương Nhân về với hy vọng Trân phi sẽ quay lại tìm. Vì kh muốn thái hậu biết nên ngài đã bí mật sai đưa Lương Nhân đến lãnh cung và nhờ phế hậu Nhược La cùng là thân mẫu của Lương Hữu Thuần nuôi dưỡng.

Sau đó, quốc vương Hạ quốc lập vương hậu, sứ giả Lương quốc sang chúc mừng mới biết vương hậu chính là Trân phi, hoàng thượng biết được thì nổi giận, đưa quân sang tiến đánh Hạ quốc.

Khi binh lính hai bên vừa giáp mặt thì phía triều đình Hạ quốc báo tin tới, rằng vương hậu đã hạ sinh một bé gái. Quốc vương Hạ quốc lúc này nói với hoàng thượng hãy tạm đình chiến để về mặt đứa bé sẽ quay lại, cũng là lúc đó hoàng thượng mới biết được chuyện Trân phi trong lúc chạy trốn đã bị bọn buôn bắt , may thay, lúc đến Hạ quốc thì được quốc vương giải cứu.

Hoàng thượng đã tự trách bản thân kh thể chăm sóc tốt cho Trân phi như lời hứa, cảm th hổ thẹn nên đã đề nghị lui binh nhưng với ều kiện sau này khi tiểu c chúa lớn lên sẽ gả về Lương quốc, minh chứng cho việc lập mối giao hảo giữa hai nước, ều kh ngờ Trân phi vừa sinh c chúa chưa đầy hai ngày thì đã qua đời.

Thời gian cứ thế trôi qua, vào một đêm mưa to gió lớn, từ lãnh cung báo tin tới, phế hậu Nhược La đã treo cổ tự vẫn và chỉ để lại một bức thư tuyệt mệnh, cũng từ đó, nhiều thường xuyên th chân long xuất hiện nơi lãnh cung. Thái hậu vốn tin những ều linh thiêng như thế này nên đã sai đến đó đón hai đứa trẻ về.

nghe đến đó thì vội hỏi: "Phụ hoàng, làm khẳng định thái tử chính là chân long giáng thế?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...