Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 41: Thất Tịch - 1
Hoàng thượng trầm ngâm một quãng, đáp: "Những năm tháng sau này Nhân nhi tuy đã l lợi hơn nhưng so với Thuần nhi thì vẫn còn kém cỏi, nên trẫm khẳng định chính là nó."
"Phụ hoàng thứ cho nhi thần tội tò mò, nhưng hôm nay đã nói cho nhi thần biết những chuyện này, xin hãy cho nhi thần biết chuyện về Nhược La hoàng hậu."
Hoàng thượng thở dài tiếp tục câu chuyện. Thì ra Nhược La hoàng hậu vốn là cống nữ của Ly quốc, nhan sắc động lòng , lại tài đàn ca xướng hát nên được hoàng thượng hết mực sủng ái, từng bước đưa bà lên ngôi hoàng hậu.
Chuyện xảy ra khi mà Lương Hữu Thuần vừa chào đời, dung mạo ta kh giống hoàng thượng, cũng chẳng nét nào giống Nhược La hoàng hậu. Ban đầu, hoàng thượng cho rằng trẻ con chưa rõ nét, nhưng đến khi ta lớn lên thì càng càng th kh giống, hoàng thượng nhiều lần gặng hỏi nhưng Nhược La hoàng hậu chưa một lần giải thích.
Tức giận, đau khổ, lại thêm sức ép từ phía thái hậu mà đã phế bà và đày vào lãnh cung, cùng lúc đó tấn phong hoàng quý phi Vân Nhiễm vốn là c chúa Ly quốc lên ngôi hoàng hậu.
lại , dè dặt: "Phụ hoàng, chấp nhận thái tử là vì Nhược La hoàng hậu đã cho một lời giải thích trong lá thư tuyệt mệnh đó ?"
Hoàng thượng thở dài, ra khoảng trời xa xăm trước mặt: "Đã bị con thấu hết , Nhược La chính là nỗi day dứt cả đời của trẫm."
"Phụ hoàng, từng nghi ngờ nhi thần g.i.ế.c c.h.ế.t đại hoàng tử mà d binh chinh phạt Hạ quốc, đột nhiên lại kh truy cứu nữa, cứ thế mà cho qua?"
Ông ngồi xuống, nâng chén trà lên, uống một ngụm: "Vì Thuần nhi nói với trẫm, chỉ cần con bên cạnh nó, nó chắc c sẽ trở thành một quân vương tốt."
nghe như thể vịt nghe sấm, chẳng hiểu đâu là đâu, còn định hỏi tiếp thì hoàng thượng bảo chuyện lúc trước nếu quên thì kh cần nhớ lại nữa.
Vậy là, chỉ vì một câu nói của Lương Hữu Thuần mà thể tha thứ cho kẻ g.i.ế.c con trai , hoàng thượng này cũng thiên vị thật đ, ta xem ra là đắc sủng nhất trong các vị hoàng tử .
Thế mới th quyền lực quan trọng thế nào, nói một câu thôi là thể quyết định được ai sống ai chết. Nhân gian này so với Thủy cung đúng là đáng sợ hơn nhiều. Nhưng Lương Hữu Thuần này nói cái gì mà bên cạnh thì ta thành quân vương tốt chứ, thái phó của ta đâu.
Hoàng thượng lại , ánh mắt như khẩn cầu: "Thuần nhi đã chọn con, trẫm mong sau này con một lòng một dạ ở lại bên cạnh nó, chăm sóc tốt cho nó."
"Nhi thần… nhi thần chăm sóc thái tử ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-41-that-tich-1.html.]
Ông gật đầu, tiếp: "Mẫu thân nó mất sớm, từ trước tới nay, nó luôn lạnh lùng, vô cảm, nhưng vào ngày đại hôn, lúc con b.ắ.n tên, trẫm mới th là nó cũng biết cười, trẫm tin ở bên con nó sẽ vui vẻ."
Hóa ra Lương Hữu Thuần trước giờ kh biết cười , kh thể tưởng tượng được, từ lúc gặp ta đến nay, tuy lúc lạnh lùng, khó chịu nhưng cười cũng nhiều mà.
Nhưng nói mới nhớ, những lúc mặt khác ta đúng là chẳng bao giờ cười thật, hôm thành thân , lúc b.ắ.n tên ta cười , kh th nhỉ, chắc là tại tập trung quá nên kh để ý.
Đường từ Thiên Nhân Điện về đến Bảo Ngọc Cung qua Ngự Hoa Viên, cũng chẳng m khi đến đây, thế là chầm chậm để tiện ngắm hoa.
Lương Hữu Thuần bê hết cây cỏ trong Bảo Ngọc Cung cũng tốt, đầu mùa đ năm nay là chỗ để chôn củ Tát Nhật Lãng , cứ nghĩ tới ngày cả cung phủ đầy màu hoa đỏ , tự dưng th lòng phấn khích quá.
Đang tưởng tượng cảnh sắc thì tiếng Ngụy Vĩnh An vang lên: "Tiểu tướng tham kiến thái tử phi."
"Ngụy Vĩnh An, ngươi đâu đây?"
hơi chút rụt rè: "Là hoàng thượng cho triệu kiến tiểu tướng, mà dạo này kh th thái tử phi đến quân do?"
"Thái tử kh cho ta đến đó nữa, lần trước về bị ta truy vấn một hồi, mệt c.h.ế.t được."
Ngụy Vĩnh An thoáng chút trầm ngâm, nói: "Sau này muốn đâu cứ nói thái tử ện hạ đưa là được mà, hôm thái tử phi ra khỏi cung, ngài kh biết đã đâu, sai chúng tướng tìm cả buổi, cuối cùng mới biết là gặp sứ giả Hạ quốc."
, cười: "Nói thái tử đưa ta chi bằng ta ở trong cung luôn cho , ngươi vào , ta trước đây."
Về tới phòng, lôi chiếc khăn tay ra và tiếp tục thêu.
Tối đến, Lương Hữu Thuần ghé, khuyên đừng quá đau lòng, cũng vâng dạ cho qua, ta uống hết đâu chừng hai ấm trà mới rời , liếc th chiếc khăn còn đang dang dở thì buột miệng hỏi: "Nàng thêu khăn tay?"
gật đầu, cầm chiếc khăn đưa lên: "Đúng vậy, sắp hoàn thành , cũng được đ chứ?"
Khóe miệng Lương Hữu Thuần hơi nhếch lên, con này cũng thật là, chắc là chê thêu kh đẹp chứ gì, cũng thêu tặng cho ta đâu, chê bai gì chứ. Hôm nay hoàng thượng cứ như ký thác ta cho vậy, Lương Hữu Thuần này cưới thê tử hay là tuyển nhũ mẫu vậy kìa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.