Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 8: Bị Phục Kích - 2
Đến chân núi, để ngồi một chỗ, còn thì tìm thức ăn. Vừa mới bới được vài củ cải bỗng nghe tiếng hô lớn: "Vân nhi, cẩn thận."
ngước lên, loáng th một ánh sáng lòe từ trên núi nhằm hướng lao xuống. May thay, nh nhẹn nên né được một đao. Lương Hữu Thuần cũng vừa kịp đến bên cạnh , vung kiếm giao đấu với tên hắc y nhân.
Lúc này lại thêm bốn năm tên nữa chẳng biết từ đâu lao đến, hoa mắt chỉ biết núp sau lưng , la hét chỉ trỏ cho biết đường mà đánh.
Cơ mà Lương Hữu Thuần này đánh đâu trúng đó, còn né được nữa chứ, cứ như là bình thường vậy, chẳng giống kẻ mù tý nào.
Những tên hắc y nhân này cũng kh biết dẻo dai thế nào, cứ ngã xuống lại bật lên ngay, đồng loạt tấn c một lúc về phía chúng . hoảng quá đem hết số củ cải ném loạn xạ vào chúng, củ trúng, củ trật.
Một tên ên tiết nhắm thẳng hướng lao đến, ôi thôi, lần này thì toi mạng . Trong lúc nguy cấp, liền nhớ đến chiếc nhẫn ngọc mà Lục xà nương đưa cho , vội miết tay vào đó.
Một luồng ánh sáng màu x lục quét nh qua, và tiếng bọn chúng la thất th. Hồi lâu, chẳng th động tĩnh gì nữa mới dám lồm cồm bò dậy.
Trước mắt , đám hắc y nhân đều đã c.h.ế.t hết , còn Lương Hữu Thuần thì đứng trân trân ra đ.
vội chạy đến lay tay : "Này, kh chứ?"
quay sang: "Vừa nàng th gì kh?"
"Kh, ta chẳng th gì cả, nhưng th gì ? Mắt khỏi ?"
Lương Hữu Thuần lắc đầu: "Kh, nhưng vừa nãy ta cảm nhận được một luồng sát khí mạnh quét qua đây, nhưng lại kh trúng vào ta, còn nàng, bị thương ở đâu kh?"
nh chóng tìm cách đập tan sự nghi ngờ của : "Kh, kh. xem, chúng đều c.h.ế.t cả , lần đầu ta th ở đây thổ phỉ đ. nói xem, khi nào là tiên nhân trên núi giúp chúng ta kh? Ngư dân ở đây vẫn kháo nhau trên núi Ngọc Long tiên nhân tu luyện nên chúng ta chẳng ai dám lên đó cả."
ngạc nhiên: "Tiên nhân ?"
"Đúng đúng. Nhưng mà thái tử à, kh th gì thể giao đấu chính xác vậy chứ?"
Lương Hữu Thuần khẽ cười: "Đối với luyện võ, cho dù là mắt kh th nhưng vẫn thể dùng các giác quan khác để cảm nhận được mọi thứ xung qu, ều này kh gì lạ cả."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nói kh lạ nhưng cứ là th lạ, nếu như cảm nhận được hôm qua còn để bản thân rơi xuống s kia chứ.
Thế là, chúng kh quay lại lều nữa mà vào trong hang núi trú thân, vì theo lời Lương Hữu Thuần thì bọn chúng hẳn đã lần theo dấu chân từ đó mà đến tận đây.
Trời cứ thế tối dần, lặng lẽ gương mặt Lương Hữu Thuần trầm ngâm bên ánh lửa, tay đang cẩn thận lau lau lại th đoản kiếm. th nó sáng lắm mà cứ lau mãi thế kh biết.
Hồi lâu, buột miệng: "Ở đây thật sự nguy hiểm, kh biết nay mai lại xảy ra chuyện gì nữa, nên ."
Tay khựng lại trên th đoản kiếm, thở dài: "Nước s đóng băng như vậy, nàng bảo ta thế nào được?"
"Ta sẽ nghĩ cách đưa qua s."
Nói xong, đứng dậy, kéo mớ dây leo khô trên vách đá trải xuống dưới, đoạn, dắt tay Lương Hữu Thuần đến cho ngồi xuống đ.
nắm c.h.ặ.t t.a.y kh bu, giọng như khẩn cầu: "Nàng hãy cùng ta về kinh thành, ta kh muốn rời xa nàng."
dịu giọng: "Chinh chiến vẫn đang còn, cứ về thu xếp tất cả ổn thỏa quay lại đón ta sau, xin hãy suy nghĩ lại việc tấn c Hạ quốc."
Cuối cùng thì Lương Hữu Thuần cũng hứa sau khi về sẽ xem xét việc này, cũng hứa sẽ ở đây chờ trở lại. Kh hiểu cứ nghĩ đến việc sắp chia ly lòng cứ bồi hồi khó chịu.
Lương Hữu Thuần chắc cũng kh ngủ được, cứ mỗi lần chớm nhổm dậy thì tay lại siết chặt khiến chẳng thể nào được.
Mãi đến tận khuya, mới thoát khỏi vòng tay , nh chóng rời khỏi hang núi. Trời tối đen như mực khiến căng mắt ra đường mà bước.
Tới nơi, đưa tay chạm xuống mặt s khẽ lầm rầm gọi tên Tiểu Bạch Nhi. Một ánh sáng bạc lóe lên, Tiểu Bạch Nhi nhảy ra ôm tíu tít: "Tỷ tỷ, tỷ chịu về ? Cửu hoàng tử cứ bắt thả ngài , còn dọa sẽ nướng ."
bị nó ôm xém chút thì ngã, vội đưa tay khẽ vỗ về nó: "Được , ta việc cần giúp đây."
Tiểu Bạch Nhi tròn mắt chờ đợi. thì thầm vào tai nó, bảo nó sáng mai mở khóa động thả Cửu Nhật ra, nói đến chỗ đá Hỏa Gương chờ .
Nó gật đầu lia lịa, con bé này thật là đáng yêu, chỉ cần là việc nhờ, nó chẳng bao giờ từ chối, thậm chí là tạo phản.
Chưa có bình luận nào cho chương này.