Kim Ngư Kỳ Truyện
Chương 9: Tiễn Chàng Hồi Kinh - 1
Xong đâu đ, lần mò vào trong làng chài, đến tận nhà lão lái đò lúc này còn đang ngái ngủ, năn nỉ sáng mai đưa giúp qua s.
Ban đầu, ta giương mắt lên như thể từ trên trời rớt xuống, sau đó lắc đầu lia lịa từ chối vì s đang đóng băng. Cuối cùng, đem viên ngọc quý ra dụ dỗ thì ta mới gật đầu đồng ý, với ều kiện là băng tan để đò qua được.
Trở lại hang núi, Lương Hữu Thuần vẫn đang ngủ, nằm xuống cạnh bên nhưng kh tài nào chợp mắt được. M ngày nay bị ta bám như sam, giờ nghĩ đến lúc sắp chia xa, đột nhiên th bùi ngùi. cứ thế ngắm gương mặt tuấn mỹ mãi cho đến khi tiếng gáy của những con gà rừng vang lên, báo hiệu trời vừa hửng sáng.
đưa ra bờ s, trên đường chẳng ai nói với ai câu nào, đoạn đường hôm nay dường như ngắn lại, chẳng m chốc mà đã đến nơi.
Ông lão đang cố sức kéo con đò về phía mé s, vội bu tay , chạy lại giúp . Trên gương mặt hằn những vết nhăn của thời gian ánh lên vẻ ngạc nhiên, rạng rỡ: "Cô nương, cô biết hôm nay băng trên s sẽ tan vậy? Kh mặt trời mà băng cũng tan được."
chỉ mỉm cười: "Thiên cơ bất khả lộ."
về phía Lương Hữu Thuần, dặn dò: "Lão bá, nhờ sau khi đưa vị c tử này sang bên kia bờ thì chuyển lời cho giúp ta: Vật định tình chính là thuốc chữa mắt."
Ông hơi ngẩn một quãng, nhưng ngay sau đó liền gật đầu đáp một tiếng: "Được."
Quay lại chỗ Lương Hữu Thuần, đặt vào tay viên linh đơn mà Cửu Nhật tặng . Theo lời nói thì nó khả năng chữa lành bách bệnh, cải tử hoàn sinh, mong là thể giúp th được, giảm bớt nguy hiểm phần nào trên đường hồi kinh.
"Ta kh gì quý giá cả, đây xem như vật đính ước ta tặng ."
Nói đến đây sống mũi lại cay xè.
Lương Hữu Thuần nhận l viên đơn, cười hiền: " nàng khách khí vậy? Nàng đối với ta mà nói còn quý giá hơn cả châu ngọc chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/kim-ngu-ky-truyen/chuong-9-tien-chang-hoi-kinh-1.html.]
Dứt lời, rút th đoản kiếm trao cho : "Vân nhi, đây là tín vật định tình của chúng ta, ta từ nhỏ đã luôn mang nó theo bên . Nàng hãy nhận l, th kiếm như th ."
ngập ngừng kh nhận. Từ khi gặp mặt đến nay, những lúc rảnh rỗi thì th Lương Hữu Thuần cứ mân mê nó đủ biết ta quý nó cỡ nào, đâu đành lòng mà l chứ.
"Ta th th đoản kiếm này quan trọng với , hay là cứ giữ ."
vừa nói xong thì đôi mày đột nhiên chau lại, đoán chừng là sắp nổi giận đây. liền nh chóng chộp l th kiếm: "Được, được, ta nhận, ta nhận là được chứ gì?"
ta gật đầu, bật cười ôm vào lòng, con này lật mặt còn nh hơn lật sách, giận đó, vui đó, tính khí trẻ con như vậy kh biết sau này đăng cơ thì quản nổi cả một nước kh chứ.
Chẳng biết phụ hoàng của Lương Hữu Thuần th ở ta ểm nào thể kế vị, trị vì đất nước mà phong lên làm thái tử vậy kìa.
"Nàng đợi ta, ta sẽ nh chóng thu xếp việc của Hạ quốc quay lại đón nàng."
ta khẳng định chắc c khiến cho vừa lo vừa sợ. Lo vì kh biết lúc ta quay lại kh tìm th sẽ như thế nào, sợ vì với tính cách con này nếu như kh tìm th, khéo sẽ lật tung cả cái làng chài lên mất thôi.
Dây dưa một hồi, chợt nhớ tới chuyện nh quay về giữ chân Cửu Nhật, đẩy vội ra, hối thúc: " mau , trễ lắm ."
Chiếc đò cũ từ từ tách bờ, khi bóng dáng nam nhân áo trắng và lão dần nhỏ lại và mờ thì cũng bu xuống lòng s.
Len lỏi một lúc giữa những rặng san hô đỏ chói, cuối cùng, cũng th bóng lưng của Cửu Nhật. Nhớ lúc bé cùng nhau chơi trò trốn tìm, mỗi lần tìm đều tìm kh ra, toàn bị dọa ngược làm cho giật .
rón rén định đến dọa , nhưng còn chưa kịp chạm vào thì Cửu Nhật đột nhiên quay đầu, hoảng quá liền bỏ chạy. Khổ nỗi mới bước ba bước thì bị tóm lại, sau lưng vang lên giọng trầm ấm: " còn muốn chạy?"
nhăn nhó quay đầu, thình lình lao đến ôm chân Cửu Nhật: "Cửu ca, Cửu ca, Tiểu Ngư sai , kh nên nhốt trong động mãng xà, bị con rắn thối làm gì kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.