Ký Ức Không Thể Đánh Cắp
Chương 8:
Chương 8
Vậy nên, lẽ thể bắt đầu từ việc từ bỏ cuộc thi, từ bỏ ĐH Y tránh ra thật xa ta.
Nhưng khi nói vậy, Hạ Kim An chỉ xúc chiếc ba lô cho , chìa cho một viên bánh nếp dẻo nhân vani:
“Tiểu Vãn, thôi.”
Ánh mắt vẫn dịu dàng như trước.
Nhưng như vừa bu xong một gánh nặng, đôi vai sụp xuống ngay lập tức.
chỉ yên lặng , ngần ngừ vài giây tiến tới, nhẹ nhàng vòng tay ôm l .
Hơi ấm quen thuộc và nhịp thở của ngay lập tức xoa dịu cơn bồn chồn trong lòng, ôm chặt l cổ , cảm nhận đôi tay vòng l ôm sơ sài, vẻ hơi bối rối vì kh biết đặt tay ở đâu, khiến bật cười khẽ.
Nhưng thoáng chốc, trong ký ức về cái ôm , khuôn mặt vốn thuộc về Hạ Kim An dần dần bị thay thế bằng Ứng Tuân.
cúi mặt, cố gắng xua tan hình ảnh đó, ôm chặt hơn nữa.
“ sẽ đợi em về.” Hạ Kim An nói: “Tiểu Vãn, đừng bỏ cuộc.”
hiểu rõ chưa bao giờ chịu thua, vậy vì thế giới này lại cứ muốn ép đầu hàng? Vì cứ buộc bỏ cuộc, trốn chạy mọi thứ? Vì lại muốn từ bỏ yêu?
chớp mắt trước sự xuất hiện của cụm từ “ yêu”. Lúc đầu bàng hoàng, nh chóng ngộ ra.
Hóa ra là luôn thiếu một thứ gì đó.
kh rành về tình cảm, cũng chẳng hiểu được sự bất thường thoáng qua của Hạ Kim An lúc trước là gì.
tưởng biết, tưởng cả hai chúng cùng tin vào một chân lý nào đó, nhưng nếu kh nói ra, lẽ cũng kh thể chắc c.
“Hạ Kim An.” chớp chớp mắt thẳng t, can đảm nói ra: “Em thích .”
sững .
dái tai đỏ ửng, đỏ lan ra tận hai má tuấn nhã.
“Từ ‘thích’ này, chỉ dùng cho thôi” - nói tiếp:
“Khi Ứng Tuân xuất hiện, vẻ kh vui… em lúc đó còn chỉ tưởng đó là ảo giác, vì em nghĩ rằng sẽ kh để ý đến . Em cứ tưởng luôn biết rằng, trong lòng em, ngoài ra kh lựa chọn thứ hai.”
khác kh là lựa chọn thứ hai, kh là chấp nhận tạm bợ họ đơn giản chỉ là những khác.
Ở nơi Hạ Kim An, sẽ chọn Hạ Kim An, ở nơi kh Hạ Kim An, sẽ kh chọn ai cả.
Sở thích của sẽ luôn thẳng t, kh che giấu.
nét mặt bối rối của , nháy mắt: “Em cứ tưởng đã biết, mỗi đêm em đều nghiêm túc nói cho biết rằng em thích .”
thoáng vẻ như được trúng giải nhưng quên chưa nhận: “Gì cơ?”
suy nghĩ một lát, mỉm cười: “Ngủ ngon.”
Vì kh bao giờ chúc khác “ngủ ngon”.
Bởi tên Hạ Kim An, còn là Chúc Đình Vãn.
Cho nên từng lời “ngủ ngon” nói đều là một lời thổ lộ.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ky-uc-khong-the-d-cap/chuong-8.html.]
với vài vị giáo sư ở ĐH Y quan hệ tốt.
Kh chỉ vì xuất thân gia đình, mà còn vì cuối tuần thường xuyên vào ĐH Y quan sát các thí nghiệm, giúp họ ghi chép dữ liệu.
M vị giáo sư phòng thí nghiệm sinh học, hóa học đã coi như một trong nhóm, còn thường khuyên đừng vào khoa Vật Lý nữa học đó vất vả, chán nản, chẳng bằng ở lại làm thí nghiệm cùng họ.
Trước đây đã từng thành tích trong phòng thí nghiệm và đăng được bài báo dù kh tạp chí quốc tế hàng đầu nhưng cũng giá trị. Vì vậy khi làm đơn xin dùng thiết bị, các thầy cô nh chấp thuận.
Ứng Tuân lặng lẽ ngồi bên cạnh, sẵn sàng cung cấp mẫu thí nghiệm cho .
Thật tiếc là, tất cả dữ liệu của đều bình thường.
kh phát hiện ra dấu vết vi khuẩn khác thường, cũng kh th virus hay hormon lạ.
Ban ngày bận thi toán, tối đến còn làm thí nghiệm, làm mắt sớm xuất hiện quầng thâm mỏng.
Ứng Tuân im lặng suốt. Cho đến một hôm, khi chờ kết quả và gục ngủ dựa vào cửa phòng thí nghiệm, đắp cho bằng một chiếc áo choàng; tỉnh lại nói cảm ơn, mới hỏi:
“Nếu kh tìm ra kết quả thì ?”
đáp:
“Chẳng qua là kiến thức của chưa đủ, tiếp tục cố gắng.”
lại im.
Sân trường tối om, lâu lắm mới nghe cất tiếng:
“Nếu kh thể giải được, liệu ngày chúng ta sẽ ở bên nhau chăng?”
ngạc nhiên liếc , đứng lên:
“Sẽ kh.”
Lúc trước vốn chẳng tính tới chuyện yêu đương bởi Hạ Kim An.
Vì bên suốt mười năm như thế, nên cũng đã trở thành duy nhất trong mắt .
Nếu kh , thể đã trở thành kiểu nhà khoa học ên khùng cô độc trong phim.
“Đình Vãn” Ứng Tuân bật cười:
“Em thật kỳ lạ. thì từ nhỏ đã là hot boy được mọi yêu mến như thế này, em chẳng động lòng chút nào?”
nghe ra đang đùa:
“Vậy một hot boy được mọi yêu mến như , lại thích em?”
thực sự tò mò.
đứng lên:
“Thực ra em nói đúng, từ lâu đã cảm giác, biết đâu thế giới này là một cái bug…”
“Lúc nhỏ cha đánh bạc, mẹ thì bỏ , trước cửa nhà thường xuyên đến đòi nợ. đã sống sót một cách khó nhọc. một hôm lão tìm đến nói cha là con riêng của ta, ta giờ kh còn con trai, cuối cùng tìm được , muốn đưa về nhận tổ quy t.”
cười khẽ nói tiếp “Thật ra chỉ th nực cười, vô cùng nực cười, từ một thằng du côn chẳng nghề chẳng nghiệp bỗng nhiên thành ấm thừa kế cả tỷ bạc.
“Cái quái hơn nữa là, trường bỗng xuất hiện một học sinh chuyển trường, còn là một cô nàng ngoan. Ban đầu chẳng m chú ý đến cô ; thành thật mà nói cũng kh nghĩ tới chuyện yêu đương vì cô kh gu của , sợ làm hỏng ta. cô xuất hiện ở mọi góc trong đời giống như bây giờ là em và vậy, vì thế th tim rung động.
Chưa có bình luận nào cho chương này.