Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ký Ức Không Thể Đánh Cắp

Chương 9:

Chương trước Chương sau

Chương 9

“Nhưng cái rung động đó khiến sợ hãi. Khi ốm, cô cứ tìm đến bệnh viện kia. đánh nhau, cô ngồi trong ngõ lặng lẽ băng bó cho . vào quán bar, lại tình cờ gặp cô đang đến tìm bạn.

sau đó đọc được một câu trên mạng: thế giới thật ra chỉ là một sân khấu tạp kỹ.”

“Vậy ra chính là diễn viên được trang ểm phấn đỏ x hồng đóng vai tên hề xấu xí ?” xoa mũi:

“Lúc đầu cũng muốn chống trả, nhưng kh làm được. như một con rối bị giật dây vậy, bắt đầu theo đuổi cô , chuyện đó ai trong trường cũng biết. một hôm ghì cô vào cửa lớp, khi sắp hôn thì đầu bỗng “ù” lên, như chợt tỉnh táo.”

khi đó đã bỏ chạy.” - Ứng Tuân thì thầm:

kh được dũng cảm như em, đã bỏ chạy thật xa xóa hết tất cả liên lạc từng quen trong thành phố đó, chạy thật xa đến nơi chẳng ai biết đến

lắng nghe cẩn thận toàn bộ câu chuyện, trong đó vẫn còn vài ểm đáng ngờ, khi định hỏi thêm thì Ứng Tuân quay .

“Em biết kh, đúng lúc đó, trong khoảnh khắc , đã suy nghĩ lâu, mãi đến hôm nay mới phát hiện ra chi tiết duy nhất khác thường mà còn nhớ.” nói:

“Là cái loa hỏng, phát ra một đoạn nhiễu dài.”

Trong chớp mắt đã hiểu muốn nói gì: “là sóng.”

Từ trường và sóng.

Ảnh hưởng của tới xuất phát từ những dải sóng vô hình, nếu bắt được dải sóng thì thể tìm ra băng tần gây nhiễu.

mỉm cười thật lòng với : “Cảm ơn .”

vừa nghĩ ra hay biết lâu , dù trước kia kh muốn nói hay nay đổi ý, thì cuối cùng vẫn đã nói ra.

háo hức vẫy tay: “Em biết chỗ thiết bị đo băng tần và từ trường, với em .”

Mặt khuất trong bóng tối, nửa tiếng sau mới bật cười, vẻ bất lực:

“Em đúng là đáng gờm.”

Nhưng vẫn theo bước .

và Hạ Kim An tới thăm chú mèo nhỏ mà Ứng Tuân cứu về.

Nó đã được tắm rửa sạch sẽ, l trắng như tuyết, đôi mắt trong veo như ngọc lam rõ ràng là một chú Ragdoll đáng yêu. Ứng Tuân còn đặt tên cho nó là Nhu Mễ.

Nhu Mễ sức khỏe kh tốt lắm; ngoài chân bị gãy, còn mang theo vài bệnh bẩm sinh lẽ đó là lý do chủ cũ vứt bỏ nó.

Nhưng sau thời gian ều trị, hôm nay Nhu Mễ cuối cùng cũng được xuất viện, nên Ứng Tuân muốn tổ chức một bữa tiệc nhỏ để ăn mừng, tiện mời chúng cùng ăn.

Ứng Tuân kể lại ký ức thuở nhỏ của :

“Lúc bé thích động vật, nhưng hồi đó kh kinh nghiệm, hay chia đồ ăn cho chúng mới biết chúng kh ăn được m thứ đó.”

vặn cái máy thu mới mua sang băng tần đã ghi sẵn, tiến tới gần hơn và vuốt ve chú mèo dễ thương.

Hạ Kim An mang theo quà: sữa dê bột và vài hộp pate cho mèo toàn m nhãn hiệu từng thử th ổn.

“À đúng .” Ứng Tuân bỗng nhiên nói, “ sẽ rời .”

.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ky-uc-khong-the-d-cap/chuong-9.html.]

Cả và Ứng Tuân đều suất bảo lưu vào Đại học Y, còn Hạ Kim An là khối văn nhưng với ểm số của cộng thêm m buổi ôn tập cấp tốc của thì việc đậu ĐH Y cũng kh khó, vậy nên vài tháng nữa lẽ cả ba chúng sẽ là bạn cùng trường.

Băng tần bắt được chỉ tạm thời chặn được ảnh hưởng của Ứng Tuân lên , tin trên đời sẽ tồn tại loại băng tần thể chặn vĩnh viễn ảnh hưởng đó, chỉ là chưa tìm ra thôi. Nhưng tin sẽ làm được một ngày nào đó.

ấm, con trai nhà giàu mà, con đường còn nhiều lắm chứ kh chỉ mỗi vào đại học.” nhếch mày:

đã từ chối suất vào ĐH Y , mà m như vậy?”

“Vậy định đâu?” Hạ Kim An hỏi.

“Chưa quyết định nữa” trả lời thản nhiên:

“Nhưng đã hẹn với già , về nhà một chuyến, sau này làm từ thiện này nọ mở một trạm cứu hộ động vật. C ty cũng kh ý định thừa kế để tránh việc bị phá nát.”

cười: “Cũng thể nếu chán quá thì du học, sẽ kh về nữa.”

Từ lời , nghe ra một hàm ý khác.

“Tất nhiên nếu là vì…” chưa nói hết thì đã ngắt lời:

“Kh .” - bổ sung - “Nhưng nếu hai sau này cưới, mà mời , thể sẽ trở về.”

đứng dậy: “Máy bay đã đặt , chỉ là muốn ăn bữa cơm chia tay với hai nên mới nấn ná đến giờ. Thế nên trước đây.”

đứng dậy, kh mang theo hành lý nào, chỉ ôm trong tay một con mèo, đơn giản vẫy tay chào chúng .

Bóng dáng kéo dài dần khuất vào ánh hoàng hôn.

Máy thu th vang lên tiếng “xì xì”, những mảnh ký ức vụn vặt hiện về.

Từng khung hình, từng cảnh tượng về Ứng Tuân lướt nh trong tâm trí, thôi thúc muốn đuổi theo, càng lúc càng gấp gáp.

Nhưng hiểu, ngoài lời chúc phúc và chút nuối tiếc khi tiễn một bạn, thì tất cả những cảm xúc còn lại đều là giả dối.

khẽ nhíu mày, bật cười nhẹ:

“Giãy dụa trong tuyệt vọng.”

Ngón tay bỗng bị ai đó khẽ nắm l.

Hơi ấm quen thuộc xua tan hết mọi cảm xúc tiêu cực.

“Chúng ta thăm Cháo Cháo nhé?” Đôi mắt đen nhánh của Hạ Kim An hiền hòa: “Lâu lắm chưa gặp nó.”

Ngày xưa, từng cứu một chú mèo nhỏ tên Cơm Cơm được chủ nhân mới nhận nuôi. Sau đó Cơm Cơm sinh một lứa mèo con, cùng chủ nhân của nó dọn sang thành phố khác. Chỉ còn lại con trai út của Cơm Cơm tên là Cháo Cháo, được bạn trai của chị bác sĩ thú y nhận nuôi.

gật đầu, chậm rãi hỏi:

“Sau khi tốt nghiệp, muốn nuôi mèo kh?”

Vì cả hai chúng đều là học sinh, nên chưa bao giờ nghĩ tới việc nuôi mèo. Nhưng nếu sau này vào đại học thì…

Hạ Kim An hơi ngập ngừng:

“Nhưng ký túc xá chắc kh cho nuôi.”

ngạc nhiên :

“Chúng ta kh thể dọn ra ngoài ở ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...