Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 215:
“Nhưng cháu dạo này bận quá quên mất, kh biết đơn hàng đó đã làm chưa, nếu làm , cháu lại đưa cho một lô hàng khác, chú th ạ?”
“...”
Chú Lý lập tức giật cảnh giác.
Đơn hàng của nhà họ Điền, liên quan gì đến chú mà hỏi chú được kh?
Con bé này lại gộp cả chú và Điền Khải Dân vào chung một nhóm ?
Chú nhận ra kh nhiều mặt mũi đến thế, vội vàng th minh, “Chú chỉ giúp hỏi hộ thôi, kh ý gì khác, nếu cháu kh thời gian thì thôi! Chú cũng kh muốn hỏi đâu, chẳng qua là dì Lý nhà cháu với nhà họ Điền là bà con xa mà...”
Nhà họ Điền dạo này làm ăn thảm hại, ngoài bán lẻ, các đơn hàng dài hạn đều bị hủy hợp đồng từng cái một.
Việc kinh do cửa hàng thịt tươi sống của Điền Văn Hạo cũng bị ảnh hưởng.
Bọn họ cũng dần nhận ra, đây là hậu quả của việc uy h.i.ế.p tống tiền Trần Kim Việt, cứ bị nhắm vào thế này sớm muộn gì cũng đóng cửa.
Nghe nói hôm nay cô về huyện, muốn giảng hòa với cô, nhưng lại thật sự kh thể hạ .
Thế nên mới tìm đến chú Lý.
“Thật ? Vậy cháu kh thời gian, dì Lý sẽ kh kh vui chứ?” Trần Kim Việt chậm rãi hỏi.
Chú Lý vội vàng bày tỏ lập trường, “Dì gì mà kh vui? Con bé này nói gì vậy, chúng chú lúc nào cũng đứng về phía cháu!”
Điền Khải Dân ngồi đối diện chú Lý, nghe Trần Kim Việt nói chuyện mà mặt mày đen sầm lại.
Cái con r c.h.ế.t tiệt này!
Bây giờ nó nhắc đến đơn hàng đó tác dụng gì?
Lúc trước ta muốn đơn hàng, là để chiếm chút lợi lộc từ nó!
Giờ lợi lộc thì kh chiếm được, ngược lại còn làm ăn thua lỗ!
Bây giờ ta mà đồng ý nhận đơn hàng đó, thì đó tuyệt đối sẽ là đơn hàng cuối cùng của nhà máy...
“Trần Kim Việt! Cô nhất định làm tuyệt tình đến thế ? Nhất định dùng đơn hàng đó để sỉ nhục đúng kh?” Điền Khải Dân giật l ện thoại của chú Lý, gào thét vào đầu dây bên kia.
Trần Kim Việt khẽ khựng lại, “Ông chủ Điền nói vậy là ? Kh đưa đơn hàng thì bảo thất hứa, đưa lại nói là sỉ nhục , rốt cuộc muốn thế nào?”
Điền Khải Dân nghẹn họng đến mức mặt tái mét.
Ông ta kiêu ngạo gần cả đời , thể cúi đầu trước một con r vắt mũi chưa sạch chứ. Ông ta thật sự kh làm được.
“Được! tốt! Đã vậy thì cô đừng trách kh nể nang gì! chờ xem ngày cô ngã xuống!”
“...”
--- Chương 134 Các vào đây bằng cách nào?
Trần Kim Việt cúp ện thoại, thay đổi lịch trình một chuyến đến nhà máy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghe lời hăm dọa của Điền Khải Dân, xem ra ta lại 'thóp' gì của cô ?
Cô cẩn thận xem xét các đơn hàng gần đây, lại nghe Lý Siêu báo cáo tình hình trong nhà máy, kh bất kỳ vấn đề gì về kinh do.
Vậy thì chỉ thể là
Nhà họ Trần vấn đề.
Nhà họ Trần dạo này lén lút dò hỏi về cô, nhưng lại kh lộ mặt, kh chừng đang ủ mưu gì lớn.
Mà nhà họ Điền, vẫn luôn qua lại với nhà họ Trần.
Chuyện xuất hàng lần trước, chính là nhờ hỏi thăm từ nhà họ Trần mà xác nhận được.
Nhưng kh cả, cô đã đề phòng, sẽ kh để nhà họ Trần chiếm được dù chỉ một chút lợi lộc nào nữa.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Kim Việt trở về tỉnh thành, cuộc sống trở lại bình thường, thỉnh thoảng nhà máy xem xét, quan tâm đến tiến độ của c ty logistics, tiện thể mua một số hạt giống thích hợp trồng vào mùa thu cho Tự Vũ.
Lúa mì đ, kiều mạch, cải dầu, b vải, củ cải, bắp cải, cải thảo, rau xà lách...
Cô kh rõ bên kia thích hợp trồng loại nào, nên mua nhiều một chút để thử.
Tối hôm đó, chiếc Mini màu x lá chạy vào khu biệt thự, ổn định đậu ngay trước cửa nhà.
Tưởng Tử Hành xách túi lớn túi nhỏ xuống xe.
Hai vừa vào nhà, liền phát hiện ra ều bất thường
Ông nội Trần ngồi trên sofa giữa sảnh chính, thong thả thưởng trà, uy nghiêm hỏi giúp việc một số vấn đề về Trần Kim Việt.
Bà nội Trần dẫn Trần Kiệt lên lầu chọn phòng, Trần Kiệt liên tục chê bai.
“Cái đồ phá của kia còn biết hưởng thụ gớm, chiếm cả phòng ngủ chính lớn nhất!”
“Kh kh , bà nội sẽ dọn ra ngay cho cháu, sau này cháu sẽ ở phòng ngủ chính tầng hai này!” Bà nội Trần vội vàng dỗ dành cháu trai, giọng nói kh giấu được ý cười.
Bọn họ ở tỉnh thành khám bệnh đã tốn gần hết tiền, chỉ thể thuê một căn nhà cũ nát ở khu trung tâm, lão già đó nhất quyết kh cho tới tìm con r c.h.ế.t tiệt này.
Đừng nói là Tiểu Kiệt, ngay cả bà cũng sắp kh chịu nổi nữa .
Giờ thì hay , căn biệt thự lớn này mới đúng là chỗ bà ở chứ.
Trần Kiệt giọng ệu gay gắt, “Trong ngoài đều khử trùng, kh muốn dính dù chỉ một chút mùi của cái đồ phá của kia!”
Bà nội Trần ân cần, “Yên tâm cháu trai ngoan của bà!”
“Các vào đây bằng cách nào?”
Một giọng nói lạnh lùng, từ cửa vang lên.
Ông nội Trần quay đầu về phía cô, hai trên lầu cũng vừa lúc về phía này.
Ông nội Trần hừ lạnh một tiếng, mặt đầy uy nghiêm, “Cô còn mặt mũi mà hỏi câu đó ! Điện thoại thì kh gọi được, tin n cũng kh trả lời, cô muốn làm gì? Muốn tạo phản hả?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.