Làm Giàu Thôi! Tôi Có Nhà Máy Thông Cổ Kim
Chương 216:
“Con r c.h.ế.t tiệt! và bà đây, nhà họ Trần chưa tới lượt cô lên mặt hống hách, chiếm đoạt gia sản ngược đãi em trai ruột!”
“...”
Trần Kim Việt hít sâu một hơi, tay cô bu thõng nắm chặt thành nắm đ.ấ.m lại bu ra.
Cô quay đầu, từng thứ một nhận l những túi lớn túi nhỏ từ tay Tưởng Tử Hành.
Tưởng Tử Hành sắc mặt hơi đổi, ngay lập tức nhận được tín hiệu của cô.
Bên kia, dì Ngô ban đầu thoáng chút lúng túng, dù dì cũng tự ý dẫn vào mà kh hỏi ý kiến chủ nhà, nhưng th vị chủ nhà này ở trước mặt lớn một câu cũng kh dám nói, lòng dì liền chủ đích.
Kh kìm được cũng hùa theo nhà họ Trần chỉ trích, “Cô Trần, ngay cả ngoài như còn kh chịu nổi, trăm ều thiện hiếu đứng đầu, cô lại đối xử với lớn trong nhà như vậy?”
“Lúc đưa bà của cô vào, họ đang xảy ra mâu thuẫn với một chiếc xe riêng, suýt chút nữa thì xảy ra chuyện lớn ...”
Vẫn là dì hóng chuyện hỏi thăm mới biết, đây là nhà của chủ nhà.
Hai bà cụ đã đưa ra chứng minh thư, ảnh Trần Kim Việt lúc nhỏ và ảnh chụp cả gia đình, chứng minh thân phận của .
Sau đó khóc lóc kể lể với dì về những hành vi của cháu gái.
Ban đầu dì do dự, muốn gọi ện hỏi Trần Kim Việt, nhưng nội Trần nói nhà họ hiểu lầm, còn dúi cho dì một ngàn tệ và hứa sẽ tăng lương.
Dì mới đồng ý dẫn vào.
Suy cho cùng cũng là một nhà, dù chặt đứt xương cốt thì gân cốt vẫn liền, kh lẽ thật sự muốn cắt đứt tình thân ?
“Dì chưa được sự cho phép của chủ nhà mà tự ý dẫn lạ vào, là tự dì cút hay để báo cảnh sát?” Trần Kim Việt lạnh giọng ngắt lời dì .
Dì Ngô sắc mặt hơi đổi, “...”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Mày phản !” Ông nội Trần đột ngột vỗ mạnh bàn đứng dậy.
Ông ta chỉ vào cô nói, “Cô đừng tưởng kh biết, cô được ngày hôm nay, đều là nhờ buôn bán cổ vật! Mà những món cổ vật đó, từ đâu mà cô kh tự biết trong lòng ?”
Giọng ta âm hiểm, mang theo lời đe dọa trắng trợn.
khác nghe kh hiểu, ta tin Trần Kim Việt đã làm chuyện xấu, chắc c sẽ nghe hiểu.
Th Trần Kim Việt nhất thời kh nói gì, ta càng thêm tự tin trong lòng, “Dì Ngô, dì làm bữa tối , còn cô thì theo vào thư phòng!”
Ông ta như thể vẫn ở nhà họ Trần trước kia, cao cao tại thượng ra lệnh.
Dì Ngô nghe nội Trần nói đầy uy quyền như vậy, trái tim treo lơ lửng lại hơi hạ xuống, liếc Trần Kim Việt một cái, nh chân về phía bếp.
Trần Kim Việt tức đến bật cười, móc ện thoại ra, trực tiếp báo cảnh sát, nói xâm nhập trái phép nhà khác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông nội Trần th cô vẫn kh chịu nghe lời như vậy, tức giận x tới muốn động thủ.
“Cái đồ kh biết sống chết! Cứ muốn ép ta mời rượu kh uống lại uống rượu phạt... A!”
“Rắc!”
Cái tát ta cố sức vung ra, bị một bàn tay dễ dàng chặn lại.
Tưởng Tử Hành nhận được ám hiệu của Trần Kim Việt, ra tay kh nương tình, phản tay bẻ gãy cổ tay ta, sau đó một cước đá ra ngoài.
Trượt dài m mét trên sàn nhà, hoàn hảo né tránh tất cả đồ đạc.
“Mẹ kiếp con đồ phá của kia! Mày dám đánh nội tao, xem hôm nay tao kh g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”
Trần Kiệt và bà nội Trần th tình hình kh ổn, nh chóng xuống lầu, ỷ vào đ , một ngáng chân Tưởng Tử Hành, một thì muốn dạy dỗ Trần Kim Việt.
Tưởng Tử Hành bình thường kh đánh già và phụ nữ, nhưng một khi đe dọa đến chủ nhà thì kh còn nhiều quy tắc nữa.
Bà nội Trần bị ta trực tiếp xách lên ném ra ngoài, sau đó nh nhẹn x lên chặn Trần Kiệt, một trận đánh tơi bời...
“A!”
Trong biệt thự vang lên một trận la hét thảm thiết như quỷ khóc sói tru.
Tưởng Tử Hành đánh kỹ thuật, chuyên lựa chỗ đánh đau nhưng kh gây nguy hiểm tính mạng.
Trần Kiệt đúng lúc gặp xui, cổ tay vừa mới phẫu thuật nối lại đã bị bẻ gãy lần nữa.
Đau đớn lăn lộn trên sàn.
nh, Tưởng Tử Hành tìm m sợi dây ra, nh tay lẹ chân trói ba lại.
“Trần Chiêu Đệ! Mày gan đ! Mày dám đối xử với lớn như vậy, mày lại dám động thủ với lớn!” Ông nội Trần trên mặt đầy vẻ kh thể tin được, ta nằm mơ cũng kh ngờ Trần Kim Việt lại ng cuồng đến thế.
31_Trần Kim Việt *sải* bước chân nhẹ nhàng tiến lên, “ gì mà kh dám? Chẳng đã từng 'đánh' các ?”
Trước đây các lợi dụng dư luận để c kích cô trên mạng, nói cô đánh già.
Hôm nay cô chỉ là làm cho những lời đó trở thành sự thật mà thôi.
“ đã sớm nói cái đồ tai họa này kh thể nuôi dạy được! Sau khi Tiểu Kiệt , đáng lẽ ra vứt bỏ nó !” Bà nội Trần nằm trên đất the thé than vãn.
Trần Kim Việt ngồi xổm xuống, bà ta từ trên cao, “Vậy các kh vứt bỏ , tiếc à?”
Bà nội Trần mặt mũi vặn vẹo, “Khạc! Nếu kh Tiểu Kiệt ốm yếu bệnh tật, sợ mày c.h.ế.t ở nơi xa sẽ bất lợi cho Tiểu Kiệt...”
“Im ngay!”
Ông nội Trần như bị giẫm đuôi, hung dữ ngăn lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.