Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 2: Con mồi anh để mắt tới.
Diệp Du Nhiên giật , ngẩng đầu, hàm dưới đột nhiên bị ta giữ l, một tay đàn chống đỡ cửa kính xe của cô, cúi hôn cô.
Diệp Du Nhiên trừng to mắt, nhịp tim kh nhịn được mà đập thình thịch, trên một mùi nước hoa Cổ Long nhàn nhạt, xâm nhập vào hơi thở cô, khiến cô chớp mắt bị mê hoặc, nhưng nh cô đã phản ứng lại.
Trong nháy mắt môi mỏng của nh muốn hôn lên môi cô, cô vội la lên: “Thưa ngài, nghĩ thật sự hiểu lầm , kh loại phụ nữ như nghĩ đâu.”
Động tác Nam Cung Tước dừng lại, khoảng cách chỉ còn lại kh phẩy kh một xăng ti mét, hơi thở nóng rực phun lên mặt cô.
“Kh loại phụ nữ như nghĩ thì cô là loại nào?” Nam Cung Tước hơi nheo mắt lại, tay dùng sức nắm hàm dưới của cô thì th đôi mắt xinh đẹp của phụ nữ trước mắt nheo lại.
“Thưa ngài, thật sự hiểu lầm , kh ý kia.” Diệp Du Nhiên khẩn trương giải thích, hơi thở cũng hơi dồn dập, ở gần yên tĩnh đến nỗi cô cũng thể nghe th âm th của nhịp tim .
Diệp Du Nhiên bởi vì thở dốc mà cơ thể hơi phập phồng, môi đỏ khẽ nhếch, hiện ra ánh sáng rực rỡ mê , th Nam Cung Tước khẽ cử động, cơ thể lại hạ xuống m phần, môi mỏng khẽ c.ắ.n vành tai cô.
phụ nữ trong n.g.ự.c run rẩy một trận, Nam Cung Tước hài lòng cười khẽ.
Diệp Du Nhiên vươn tay chống đỡ lồng n.g.ự.c tiến lên của , nghiêng đầu né tránh cái gặm c.ắ.n của , giọng ệu nhấn mạnh hơn: “Thưa ngài, xin đừng như vậy, đã kết hôn.”
“Kết hôn?” Ánh mắt Nam Cung Tước căng thẳng.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Diệp Du Nhiên gật đầu.
“À…” Nam Cung Tước cười lạnh thành tiếng, nắm hàm dưới cô mạnh thêm m phần, trong mắt hiện ra vẻ nguy hiểm: “Kết hôn vậy tại còn tới tìm đòi d ? chồng cô kh thể thỏa mãn cô, cho nên cô kh chịu nổi cô đơn à?”
“Kh .” Diệp Du Nhiên lắc đầu: “Kh , tìm đòi d hoàn toàn là vì chúng ta đang chơi đùa, cũng kh ý gì khác.”
Vừa mới dứt lời, trong xe đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Diệp Du Nhiên thở hổn hển nói: “Bây giờ… thể thả ra chứ?”
Đôi mắt màu nâu của Nam Cung Tước hiện lên sự tức giận, cô nửa ngày, cuối cùng bu lỏng tay ra.
Diệp Du Nhiên nắm l cơ hội, tr thủ thời gian mở cửa xe chạy ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-2-con-moi--de-mat-toi.html.]
Trong bóng đêm, Nam Cung Tước bóng hình nhỏ n xinh xắn chạy xa kia, bờ môi bỗng nhiên nở nụ cười tà mị.
Kết hôn?
Vật nhỏ nhạy cảm với sự đụng chạm của đàn như vậy, thể kết hôn chứ? Nói kh chừng thì ngay cả bạn trai cũng chưa .
Nghĩ tới đây thì tâm trạng của Nam Cung Tước bỗng nhiên trở nên vui vẻ.
Con mồi để mắt tới thì kh thể kh chiếm vào tay.
…
Nhà họ Diệp.
Đóng cửa lại, Diệp Du Nhiên thay dép trong nhà thì nghe th một tiếng mỉa mai mịt mờ.
“Ồ, lêu lổng về ?”
Giọng nữ l lảnh, mang theo ý cay nghiệt, Diệp Du Nhiên ngẩng đầu thì th dì Trương ngồi trên ghế sa l, một nữ giúp việc đang vẽ móng tay giúp bà ta.
“Dì Trương.” Cô gọi một tiếng, sau đó cúi đầu chuẩn bị lên lầu.
“Đứng lại.”
Diệp Du Nhiên dừng bước, về phía dì Trương: “Còn chuyện gì ?”
Dì Trương ném một cái túi cho cô.
Diệp Du Nhiên tiếp nhận mở ra, thế mà là một chiếc váy, cô khẽ kinh ngạc, dì Trương từ khi nào đối tốt với cô như vậy?
“Cha cô hẹn ngài Chu ăn cơm, tối mai cô mặc cái váy này cùng cha cô.” Như sợ cô kh biết, dì Trương còn mở miệng giải thích.
Thì ra là thế, cô biết ngay dì Trương sẽ kh tốt bụng như vậy, Diệp Du Nhiên cất váy vào trong túi, đứng tại chỗ kh động đậy.
“Bây giờ c ty ba cô phá sản, cần vay một khoản tiền gấp để xoay sở, đúng lúc chủ tịch Chu đồng ý, nếu gả cô thì ta sẽ giúp cha cô vượt qua cửa ải khó khăn này. cho cô biết, chẳng qua cô chỉ là một đứa mồ côi mà thôi, chủ tịch Chu thể để ý cô thì đó chính là may mắn của cô, cô biết chưa?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.