Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 3: Tôi có thể làm người phụ nữ của anh không.
Diệp Du Nhiên kh tiếp lời.
“Lần này chủ tịch Chu nguyện ý giúp đỡ nhà họ Diệp của chúng ta kh, thì coi biển hiện của cô đó, hy vọng cô thể nhớ cho kỷ ai là đã nuôi cô đến lớn, nếu như cô muốn l oán báo ơn, thì sẽ cho cô chịu mọi hậu quả của chuyện này.
Diệp Du Nhiên rủ mí mắt xuống, đầu ngón tay trắng bệch, nhưng giọng nói vẫn nhàn nhạt: “Ừ, biết .”
“Cút nghỉ ngơi , bảo dưỡng bản thân cho tốt, đừng khiến cho khác thất vọng.”
“Được dì Trương, lên lâu trước đây.” Nói xong Diệp Du Nhiên xách túi lên lên lầu, sau lưng lắm lúc lại truyền đến những tiếng mắng c.h.ử.i của dì Trương.
“Cũng kh biết là ai sinh ra đứa con gái như thế, lớn lên bộ dạng tr như một hồ ly tinh, còn ở ngoài lang thang đến khuya mới về, hừ…”
Diệp Du Nhiên đóng kính cửa phòng lại, ngăn cắt những tạp âm chói tai đó bên ngoài cửa.
Dì Trương bởi vì kh sinh được con, cho nên năm đó đã nhận nuôi cô, nhưng bà ta hoàn toàn kh nuôi dưỡng cô giống như nuôi con gái, cô ở trong nhà họ Diệp chăm chỉ làm việc, vốn dĩ còn tưởng là như thế cô thể nhận chút tình thương từ bà ta, nhưng mà kh thể ngờ được, cô làm càng nhiều, thì mọi cũng chỉ xem như đó là chuyện đương nhiên cô làm.
Cô mệt mỏi… Diệp Du Nhiên nằm ngửa xuống giường, cô mở to mắt trần nhà trắng như tuyết, bất lực nhấm mắt lại.
…
Đêm ngày thứ hai.
Sau khi Diệp Du Nhiên vệ sinh cá nhân xong thì mặc bộ váy lễ phục mà dì Trương đã chuẩn bị từ trước cho cô.
Sau khi mặc lên , mới phát hiện váy là ngắn, với lại hở hang, cô chút khó chịu, nhưng lại kh dám phản đối lại ý của dì Trương, chỉ thể mặc xong xuống lầu.
Khi ba Diệp th cô, ánh mắt liền thay đổi, trừng mắt dì Trương, lát sau mới dịu dàng ôn hòa nói với Diệp Du Nhiên: “Du Nhiên, bên ngoài trời lạnh, con mặc thêm áo khoác hãy ra ngoài.”
“Dạ.” Diệp Du Nhiên cảm động ba một cái, sau đó quay lên lầu.
Dưới lầu chuyền đến giọng ệu hà khắc của dì Trương: “Diệp Thiên Thành tận đáy lòng của muốn chống đối đúng kh?”
“Đó là con gái của bà, bà bảo nó ăn mặc thành như vậy còn ra cái thể thống gì?”
“Cái gì mà con gái của , bà đây vốn dĩ chưa từng đẻ con bao giờ!”
Một gian phòng lớn như thế, Diệp Du Nhiên ngồi đó mà lòng cô rối như tơ vò, hơi lạnh của máy ều hòa thổi qua cặp đùi nhỏ của cô làm cô th ớn lạnh, đối diện Diệp Thiên Thành đang vừa bàn chuyện vừa uống rượu cùng với chủ tịch Chu.
Diệp Du Nhiên kéo lại chút áo khoác trên , cảm thán một câu, may dì Trương kh ở đây, nếu kh th chiếc áo khoác này cô làm thể mặc đến bây giờ được chứ.
“Du Nhiên, qua đây !”
Trong lúc lơ đễnh, bỗng cô nghe th một âm th đang gọi cô, Diệp Du Nhiên ngẩng đầu lên, th vừa đúng lúc th chu tịch Chu đang nở một nụ cười quỷ dị cô, biểu cảm trong ánh mắt đó khiến cô th căng thẳng.
Cô thể của cô kh tự chủ mà run lên, trong lòng cô nghĩ rốt cuộc cũng chuyện gì đến cũng đến.
Cô đứng dậy lê lết từng bước chân nặng nề đến, chưa kịp mở miệng, chủ tịch Chu đã đưa tay ra kéo cô vào trong lòng. Diệp Du Nhiên bị bất ngờ đến đứng kh vững ngã ngồi lên đùi ta, mùi rượu nồng nạng xộc lên mũi của cô, cô hốt hoảng mở to mắt ra.
Chủ tịch Chu thật ra là một đàn trung niên đã ngoài năm mươi tuổi , chỉ là vợ ta đã qua đời, cho nên nhiều năm ta chỉ một .
Trong một lần tham dự yến tiệc, ta đã trúng Diệp Du Nhiên, sau đó bèn đến nhà họ Diệp xin cưới cô.
Một đàn đã ngoài năm mươi tuổi, con trai của ta cũng lớn gần bằng cô , Diệp Du Nhiên làm thể gả cho một đáng tuổi ba chứ?
Nét mặt của Diệp Thiên Thành lộ ra vẻ ngại ngùng, kh tự nhiên mà ngoảnh mặt qua chỗ khác, trong lòng bất lực than thở.
Dù cho lần này là vì kinh tế của nhà họ Diệp đang gặp khốn khó nên mới đến đây, khi ra khỏi cửa dì Trương cũng đã uy h.i.ế.p cô, nhưng cô vẫn th ghê tởm khi mà ta tiếp cận gần bản thân , cô bèn dũng sức đẩy ta ra.
“Thật xin lỗi, muốn vào nhà vệ sinh chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-3-toi-co-the-lam-nguoi-phu-nu-cua--khong.html.]
Nói xong câu này, Diệp Du Nhiên xoay đã chạy ra bên ngoài, chiếc áo khoác trên rơi xuống khi cô hoảng hốt bỏ chạy.
Ai biết được sau khi ra khỏi gian phòng riêng đó kh bao xa, lại đụng một đàn .
Binh!
Cơ thể nhỏ n của cô bị đ.á.n.h bật trở lại bởi một cú va chạm mạnh với một cơ thể cao to, mắt th sắp đụng trúng nhân viên phục vụ trên tay còn đang bưng ly rượu, trong nháy mắt, đôi bàn tay to lớn mạnh mẽ vong qua đỡ l eo cô, kéo cô vào trong lòng, tránh được việc va chạm với nhân viên phục vụ.
Mùi nước hoa thoang thoảng phà vào hơi thở của cô, cô thấp giọng nói một câu: “Cảm ơn.” Sau đó nh chóng muốn thoát khỏi vòng tay của đó, ai ngờ đâu đó lại kh chịu nới lỏng tay ra, ngược lại còn ôm cô chặt hơn chút.
Cô nhướng mày, ngẩng đầu lên thì đụng một đôi mắt đen láy nhưng lơ đễnh nhưng lại l lợi như báo săn môi.
"Lần này lại là trò gì đây?” Giọng nói của Nam Cung Tước kh nóng kh lạnh, làm cho nghe kh hiểu được là đang vui hay đang buồn.
Nam Cung Tước nhận ra trong ánh mắt của Diệp Du Nhiên lóe qua một biểu cảm ngơ ngác, cuối cùng là hoài nghi, mới bắt đầu hiểu ra.
Trong lòng bất giác cảm th mắc cười, đây cũng là lần đầu tiên, một con gái sau khi gặp lại kh hề nhớ được gương mặt của , lại còn thể ềm tĩnh thẳng vào ánh mắt của .
Diệp Du Nhiên hồi lâu mới nhớ ra là ai.
Là ta!
đàn hôm qua, Nam Cung Tước!
Nam Cung Tước đ.á.n.h giá cô một vòng, cô so với hôm qua khác nhiều, hôm qua cô mặc một chiếc váy màu trắng, cô im lặng và xinh xắn, còn giờ lại là áo bò sát màu đỏ, tr thật nóng bỏng và quyến rũ.
Chỉ ều, đôi mắt ngây thơ vô tội đó, vẫn vạch trần ra con thật của cô.
Cô đang giãy giụa, Nam Cung Tước bu lỏng cô ra, cô đang ở trước mặt khom lưng xin lỗi, sau đó quay lưng định bỏ .
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
khẽ hít mắt lại, con gái này lại thể khơi dậy hưng phấn trong , gặp hai lần đều đối với kh nóng kh lạnh.
Ha, thật thú vị.
Đôi mắt sắc bén của theo bóng lưng nhỏ n của cô, một lát sau lại th cô xoay qua, sau đó nh tiến lại gần .
Diệp Du Nhiên đến trước mặt , ngẩng đầu lên thẳng vào nói:
“ thể làm phụ nữ của kh?”
Kh khúc dạo đầu trực tiếp súc tích thẳng vào vấn đề, đôi bàn tay nhỏ của Diệp Du Nhiên siết lại thành nắm đ.ấ.m nhỏ, Cảnh Đồng từng nói qua, chính là kế thừa đời thứ mười một của gia tộc Nam Cung, tiền, bây giờ đàn mà cô cần tìm là một nhiều tiền giống như .
Lúc nãy cô đang nghĩ hay là cứ bỏ luôn, nhưng cô thể đâu bây giờ? Quay về hầu hạ đàn ngoài năm mươi tuổi kia ? Cô kh thể chấp nhận làm vợ cho một đàn ngoài năm mươi tuổi, nếu như vậy, chi bằng tự chọn lựa một .
Ít nhất đang đứng trước mặt cô, cũng kh làm cô th chán ghét.
Nam Cung Tước nhướng mày lên, còn cho là nghe nhầm, đảo mắt trên dưới đ.á.n.h giá cô, cuối cùng tầm của dừng lại ở cái cổ trắng như tuyết của cô, đột nhiên dựa vào tường buồn cười cô.
“Ô, kh nghe nhầm đó chứ? Cô muốn ở sau lưng chồng cô, ngoại tình à? Ánh mắt của Nam Cung Tước tràn đầy ý cười, cong khóe môi lên cô gái đối diện.
Diệp Du Nhiên c.ắ.n nhẹ môi dưới, đôi môi đỏ của cô dương như sắp bị c.ắ.n chảy máu: “.. chưa !”
“Chưa ?” Nam Cung Tước hít mặt lại, tâm trạng vui vẻ hỏi: “Chưa cái gì?”
Nói bản thân kết hôn , chỉ là chiêu bài để cô đẩy ra thôi, cô ngày cả bạn trai cũng chưa , l đâu ra chồng chứ?
Nghĩ đến đây, Diệp Du Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên, c.ắ.n môi dưới nghiêm túc nói: “ vẫn còn… Lần đầu tiên!”
Nam Cung Tước ngớ ra, dường như kh thể tin được là cô lại dám nói một câu như vậy.
“… vẫn còn chưa kết hôn!” Diệp Du Nhiên đưa hai ngón tay lên chạm vào nhau, môi dưới đã sắp bị cô c.ắ.n cho chảy m.á.u nói ra những lời này, chỉ trời mới biết cô đã dùng hết can đảm lớn như thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.